Trở về

Phần 24
Phần 24

Bị Triệu Ngu trêu đùa, Hứa Thừa Ngôn cũng không giận, chỉ bảo trì trạng thái bình tĩnh như đang đánh cờ, rũ mắt xuống nhìn cô: “Có chút bản lĩnh này thôi à? Đàn ông mà kéo dài quá, vậy chỉ có thể thuyết minh sức hấp dẫn của người đàn bà không đủ.”

“Phía dưới của tôi cũng chẳng ướt mấy đâu, có phải cũng có thể thuyết minh sức hấp dẫn của Hứa tổng cũng chỉ đến thế thôi không?”

Buông ra hai vú đang kẹp dương vật của hắn, Triệu Ngu dứt khoát lưu loát đứng dậy, một chân giẫm lên sofa, xốc làn váy để lộ ra toàn bộ bộ phận sinh dục, cô tự với tay cho vào, ở ngay trước mắt hắn không thèm kiêng nể gì mà tự an ủi.

“Cuối cùng còn phải tự dùng tay của mình để tự thủ dâm làm ướt, dương vật của Hứa tổng đúng là vô dụng.”

Tầm mắt Hứa Thừa Ngôn dời từ vẻ mặt tươi cười vô tội của cô, chậm rãi xuống nơi tay phải đang đặt vào.

Ngón tay tinh tế trắng nõn, lại đang vỗ về chơi đùa ở nơi riêng tư kín đáo nhất.

Lông mu thưa thớt màu đen, hoa hạch mượt mà đã không nhịn nổi mà nhô đầu ra, theo đầu ngón tay đang khảy lộng của cô mà càng trở nên kiều diễm.

Trong khe thịt hồng nhạt, dâm dịch đã càng lúc càng nhiều, hai mảnh hoa môi màu mỡ bị cô vừa niết vừa xoa vài cái đã sung huyết sưng lên, không ngừng khép mở bên miệng huyệt bí ẩn đang phun ra chất lỏng, thậm chí theo động tác quấy đảo của cô mà còn phát ra tiếng nước óc ách.

“Ưm…” Triệu Ngu liếm môi than nhẹ, ngón trỏ từ âm đế chậm rãi trượt xuống, xâm nhập vào cửa huyệt đã đẫm ướt e thẹn, bắt đầu thọc vào rút ra, tay trái đồng thời tự xoa bóp vú mình, lòng bàn tay đè nặng đầu vú, chậm rãi vân vê nhào nắn, hình ảnh này cũng quá dâm đãng rồi.

Đến khi một giọt chất lỏng trong suốt từ giữa hai chân thon dài thẳng tắp của cô nhỏ giọt rơi xuống sàn nhà, Hứa Thừa Ngôn rốt cuộc cũng lấy một tay kéo cô tới, ấn cô xuống giữa háng mình một lần nữa, bắt lấy hai bầu vú lắc lư kẹp lấy dương vật đã sưng to của hắn, thô lỗ đè ép đưa đẩy.

Triệu Ngu đắc ý cười: “Hình ảnh Hứa tổng tự mình động thủ cũng rất dâm đó.”

Hứa Thừa Ngôn hung hăng nhéo đầu vú cô một cái, nghe thấy được tiếng “ưm” rên rỉ của cô mới cười cợt nhìn lại: “Không dâm bằng cô.”

“Không dâm một chút thì sao Hứa tổng có thể cứng như vậy được?”

Triệu Ngu cười duyên dùng dâm dịch trên tay phải bôi lên gậy thịt dữ tợn của hắn, lại với tay xuống tiểu huyệt, moi ra càng nhiều chất lỏng bôi lên thân gậy, ngón cái còn chặn lên đỉnh gậy nhẹ nhàng nắn bóp.

Có chất lỏng bôi trơn, Hứa Thừa Ngôn thọc vào rút ra càng lúc càng nhanh, hô hấp cũng càng ngày càng dồn dập.

Nhưng ngay vào lúc này, tiếng đập cửa lại một lần nữa vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Hứa tiên sinh, ngài có cần hỗ trợ không?”

Là nhân viên cửa hàng lấy thái độ phục vụ chu đáo của bọn họ, muốn tiến vào để giúp Hứa Thừa Ngôn thay quần áo.

Hứa Thừa Ngôn điều chỉnh lại hô hấp, đang chuẩn bị bình tĩnh mà trả lời như vừa rồi, trên côn thịt căng chặt lại bỗng truyền đến xúc cảm ẩm ướt mềm mại.

Là đầu lưỡi của Triệu Ngu.

Lúc này đây, cô thật sự đã liếm tới rồi.

Vốn đã cận kề thời điểm cao trào, trên phần đỉnh mẫn cảm nhất lại đột nhiên bị liếm như vậy, bụng dưới của hắn hơi co lại, dồn dập bắn ra ngoài.

Tinh dịch nồng đậm tưới lên toàn bộ bầu ngực của Triệu Ngu, lầy lội không chịu nổi, ngay cả đến váy áo đã tuột xuống eo cũng không có may mắn thoát khỏi.

Cô ngồi quỳ trên mặt đất, vừa dùng khăn giấy chà lau, vừa nhìn lại hắn hờn dỗi: “Sao Hứa tổng không nhắc người ta một tiếng? Bắn lên khắp người của người ta rồi này.”

Hứa Thừa Ngôn đương nhiên biết cô là đang cười hóa ra tự chủ của hắn cũng chỉ có thế, mới vừa bị đầu lưỡi cô kích thích chút xíu đã không khống chế được xuất tinh.

Thời khắc mấu chốt lại bị mất khống chế, tất nhiên hắn cũng có phần ảo não, nhưng trên mặt vẫn không hề biểu hiện gì ra ngoài, chỉ nhàn nhạt nói: “Không phải cô không muốn dùng miệng sao?”

“Tôi nói là đợi đến khi anh tự nguyện muốn liếm tôi, tôi sẽ ngậm cho anh, nhưng vừa rồi, đâu có “ngậm” đâu.” Triệu Ngu tươi cười, “Chỉ mới liếm chút xíu đã bắn rồi, nếu còn ngậm nữa thì không biết sẽ thế nào nhỉ.”

Hứa Thừa Ngôn cười hừ nhẹ một tiếng, rút ra khăn giấy tự lau sạch hạ thân của mình.

Hắn cầm lấy lễ phục còn chưa được chạm vào ở một bên, tự thu thập sạch sẽ xong thì trực tiếp cởi bỏ bộ âu phục ra trước mặt Triệu Ngu, lại dần mặc từng món từng món lễ phục vào.

Toàn bộ quá trình không nhanh cũng không chậm, thong thả ung dung, cứ như đang trình diễn một màn thay đồ cùng mặc đồ vô cùng ưu nhã.

Triệu Ngu kéo lại váy áo, khoanh tay trước ngực dựa vào tường, không thèm che dấu thưởng thức thân thể của hắn.

Đừng nhìn người đàn ông này khi mặc quần áo thì có vẻ hơi gầy, đến khi hắn cởi quần áo ra lại cực kỳ gợi cảm, cơ bắp rắn chắc, tỉ lệ cân xứng, hoàn toàn xứng với sự tự tin của hắn.

Thản nhiên đón nhận ánh mắt của cô, Hứa Thừa Ngôn nhếch môi cười: “Sao nào? Nhìn có ướt không?”

Triệu Ngu cười đi lên trước giúp hắn cài lại cúc áo, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên khóe mắt hắn: “Nơi này, còn thiếu một thứ.”

“Thiếu thứ gì?”

Triệu Ngu nhón mũi chân lên sát vào hắn, dùng đầu lưỡi mới liếm trên dương vật nhẹ nhàng lướt qua trên cằm hắn: “Chiếc kính gọng vàng dành riêng cho những kẻ văn nhã bại hoại.”

Hứa Thừa Ngôn cười khẽ, thân mình lui về sau kéo ra khoảng cách, ngón cái quệt lên cằm, vừa nhìn vào cô, vừa từ tốn hủy đi vệt nước cô vừa lưu lại.

Triệu Ngu cũng cười: “Ngại phía dưới người ta bẩn, nhưng miệng người ta cũng không sạch sẽ đâu, lỡ như lây bệnh tật gì kỳ lạ cho Hứa tổng thì làm sao bây giờ?”

Hắn cũng cười, cười đến ôn hòa vô hại: “Nếu tôi bị làm sao, thì kéo cô chôn cùng là được rồi.”

“Có thể chôn cùng người có thân phận như Hứa tổng, âu cũng là vinh hạnh của người ta rồi.”

Cài lại cho hắn từng chiếc cúc một, động tác Triệu Ngu lại rất thành thạo thắt nơ giúp hắn, ý tứ thâm sâu nhìn lại một bộ dáng áo mũ chỉnh tề, đoan trang nghiêm túc này của Hứa Thừa Ngôn, “Đúng là chẳng còn nhìn ra chút dấu vết nào, là Hứa tổng vừa mới cùng người ta lén lút “ăn vụng” đấy.”

Ánh mắt Hứa Thừa Ngôn rơi xuống dấu vết chất lỏng trắng đục trước ngực cô: “Đáng tiếc, cô lại sẽ nhanh chóng bị toàn bộ người trong cửa hàng biết mình chủ động tới phòng thử đồ của tôi cầu được “ăn vụng”.”

Triệu Ngu thừa hiểu hắn đang nói gì.

Trong cửa hàng chỗ nào cũng có camera, hình ảnh cô lẻn vào phòng thử đồ tất nhiên cũng đã bị quay lại, chỉ cần người khác để ý nhìn một chút là đã phát hiện ra điều mờ ám ở đây.

Nhưng thế thì đã sao? Dù sao nhân viên trong loại cửa hàng này sẽ không dám đi ăn nói lung tung đắc tội khách quý, còn về phần bọn họ bí mật bàn tán thế nào, thì Triệu Ngu chẳng thèm quan tâm.

Mở cửa bước ra, Hứa Thừa Ngôn vẫn bình tĩnh thản nhiên trước sau như một, cứ như bên trong chưa từng có chuyện gì phát sinh cả, còn thuận tay tắt đèn, khép cánh cửa lại nhưng không đóng chặt.

Triệu Ngu biết, quần áo của hắn vẫn còn trong phòng thử đồ, nhân viên cửa hàng sẽ không tự tiện đi vào, cũng sẽ không để người khác vào, giờ cô ở bên trong rất an toàn.

Chỉ là trong khoảnh khắc ngọn đèn kia bị tắt đi, tươi cười trên khuôn mặt cô cũng biến mất không còn chút gì.

Cánh cửa không hoàn toàn đóng lại hé ra một khe hở, ánh sáng chói mắt xuyên qua đó chiếu vào, đâm vào mắt cô đau nhức.

Bên ngoài, là khoảng không sáng ngời.

Trang Diệc Tình mặc váy cưới hoa lệ, giống như nữ vương cao ngạo bất phàm, kiêu ngạo soi vào trong gương, thoải mái hưởng thụ những ánh mắt hâm mộ của đám nhân viên.

Nhìn thấy vẻ mặt dương dương tỏa sáng kia, Triệu Ngu đang ẩn trong bóng tối không khỏi siết chặt tay lại.

Những hình ảnh cô vẫn luôn nỗ lực để không nhớ tới, những hình ảnh đã khắc sâu vào cốt tủy của cô, những hình ảnh cô có chết cũng không thể quên được, từng cái từng cái đang rõ ràng hiện lên trước mát cô.

Hành lang tối tăm, máu tươi chói mắt, tiếng khóc kêu tê tâm liệt phế…

Và cả, ánh mắt lạnh nhạt, cao cao tại thượng của người phụ nữ kia.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232