Trở về

Phần 185
Phần 185

Chuyện Triệu Ngu muốn làm nhất là lôi chân tướng cái chết của mẹ và Ngu Cẩn ra công khai, nói ra ý đồ bắt cóc của Trang Diệc Tình, chuyện lỡ tay giết người rồi sau đó lại uy hiếp giam lỏng cô, khiến người phụ nữ kia phải nhận lấy quả báo.

Nhưng Triệu Ngu cũng biết, đây là chuyện mà cô vĩnh viễn không thể làm được.

Bởi vì năm đó, ngay cả báo cảnh sát cô cũng không dám, mẹ và Ngu Cẩn chết là do tai nạn ngoài ý muốn, toàn bộ chứng cứ đều đã mất, bây giờ cũng chỉ còn lại một đống tro cốt chôn sâu đã 4 năm, coi như cô có ép buộc được Trang Diệc Tình đi tự thú, cuối cùng cũng không có khả năng đạt được phán quyết.

Cô không cam lòng, cho nên trước đó còn nghĩ ra một vở kịch để giá họa cho Trang Diệc Tình, không những làm để cho Hứa Thừa Ngôn xem, mà còn muốn cho cả phía cảnh sát tham gia.

Giống như cô đã nói với Hứa Thừa Ngôn, giả sẽ mãi chỉ là giả, không nói đến việc không dễ qua mặt được cảnh sát, mà coi như có thật sự lợi dụng được thủ đoạn nào đó để chứng thực vụ án, Trang Diệc Tình cũng bởi vậy mà ở tù, thì cô thật sự sẽ cảm thấy hài lòng sao?

Nếu là như thế, cô và Trang Diệc Tình khác nhau chỗ nào?

Vì thế, cô muốn từng bước một tra tấn Trang Diệc Tình, đầu tiên ép cô ta rời khỏi Lan Tỉ, rời khỏi Trang gia, làm cô ta mất đi mọi thứ cô ta quan tâm nhất, buộc cô ta phải phản kích.

Triệu Ngu không biết Trang Diệc Tình sẽ phản kích thế nào, nhưng cô tin, cho dù người phụ nữ kia có chết cũng nhất định sẽ kéo cô theo cùng, mà cô, cũng không ngại đồng quy vu tận, nhưng cô càng muốn tự mình khiến người đàn bà này phải trả giá vì mọi việc ác cô ta đã gây ra.

Là sẽ lại bắt cóc cô lần nữa? Muốn trừ khử cô? Hay là thủ đoạn gì đó không thể lộ ra ngoài sáng? Cô chẳng quan tâm, cô chỉ cần chứng cứ, cô chỉ muốn được đường đường chính chính đưa ả đàn bà kia vào tù.

Đương nhiên, Thương Lục và Tiết Trạm đều không đồng ý để cô tự đặt bản thân vào nguy hiểm một lần nào nữa, nhưng chuyện cô muốn làm, bọn họ cũng không thể cản được.

Về phần bản án của Thôi Lam, tuy rằng ban đầu đã bị đè xuống, nhưng dù sao cũng đã bị phơi bày trên mạng, có khả năng sẽ bị tra ra một lần nữa, nếu thật sự lôi được vụ án này ra lại, với Trang Diệc Tình mà nói sẽ càng là đổ thêm dầu vào lửa.

Chẳng qua bây giờ còn chưa tới thời điểm Trang Diệc Tình phản kích, vụ án Thôi Lam lại đã bị lôi ra trước, toàn bộ tiến trình cũng đều bị đẩy lên trước thời hạn.

“Gần đây Lan Tỉ vẫn luôn là tiêu điểm, Trang gia lại vừa vặn tàng trữ súng ống cả cố ý giết người, vụ án Thôi Lam thuận tiện bị lôi ra cũng rất hợp lý.” Đây là lời giải thích của Thương Lục với cô.

Nhưng trên thực tế, là trước nay bọn họ không muốn để cô phải mạo hiểm, rốt cuộc ai cũng không biết, một Trang Diệc Tình đã lâm vào đường cùng sẽ có thể gây ra chuyện gì.

Hơn nữa, cô hành hạ Trang Diệc Tình, sao lại không phải cô đang tự hành chính mình chứ? Dạng trả thù như vậy, còn muốn dùng cả thứ gì để trả giá nữa đây?

Tiết Trạm nói: “Triệu Ngu, vụ án Thôi Lam nhất định sẽ bị điều tra một lần nữa, hiện tại Trang gia đã sụp đổ, chuyện bọn họ làm từ trước rất có thể cũng bị lôi ra, hình phạt của Trang Diệc Tình tuyệt đối sẽ không nhẹ. Coi như có nhẹ đến mức làm em không hài lòng, thì vẫn còn có bọn anh ở đây, bất kể em muốn trả thù cô ta thế nào cũng có thể.”

Bất luận là hợp pháp hay không hợp pháp, về mặt thân thể hay tinh thần, chỉ cần là điều cô muốn làm đối với Trang Diệc Tình, bọn họ đều có thể làm vì cô. Nhưng vấn đề là, có phương thức trả thù nào có thể khiến cô vui vẻ được sao?

Suốt 4 năm qua, cô đã xem báo thù là mục đíhc duy nhất, vì cái mục đích này mà dùng hết tâm cơ không từ bất kỳ thủ đoạn, nhưng lúc kẻ thù có thể thật sự tùy cô mặc sức xâu xé, cô lại có thể làm gì?

Vì bất kể làm gì, với cô mà nói cũng vẫn chỉ nhận lại đau đớn mà thôi, bởi vì những gì mất đi sẽ không thể trở lại được nữa, bởi vì người cô hận nhất, vẫn luôn là chính cô.

Trang Diệc Tình đã sớm bị cảnh sát dẫn đi, Trang Chấn và Ôn Nhược Hoa cũng đã vội vàng chạy về thu xếp, sâu trong hành lang trống rỗng, chỉ còn lại một mình Trang Diệp.

Hắn lẳng lặng đứng ở nơi đó, cách cả khoảng không nhìn Triệu Ngu không rời mắt, trong mắt không có khiếp sợ lo lắng, cũng không có buồn vui, dường như cả người chỉ còn là một vỏ bọc trống rỗng.

Triệu Ngu ngơ ngác đứng hồi lâu, nhẹ giọng nói: “Em đi xem Kỷ Tùy.”

Kỷ Tùy đã bị đưa vào phòng ICU*, bọn họ không thể đi vào, chỉ có thể đứng ở ngoài cửa.

(*Intensive Care Unit: Phòng chăm sóc đặc biệt)

Trầm mặc hồi lâu, Triệu Ngu mới hỏi: “Tại sao Trang Như Vân đột nhiên nổ súng với cha anh?”

Rõ ràng đã có cái miếng bánh khổng lồ nện xuống, người cô ta hận nhất sẽ bị đuổi khỏi Trang gia, cô ta nên vui vui vẻ vẻ mà nghênh đón khoảnh khắc kia mới đúng, sao lại làm ra loại chuyện ngu xuẩn này?

Trang Diệp ngơ ngẩn cúi gằm mặt nhìn xuống đất: “Mẹ cô ấy và cha anh cãi nhau, bị cha anh kích thích mới tự sát chứ không phải qua đời vì bệnh, chị của anh… Trang Diệc Tình vẫn luôn biết chuyện này, tối hôm qua bọn họ lại cãi vã nên…”

Nói đến đây, hắn bỗng bật cười, “Dù sao cũng là một lũ điên, ai mà biết được? Cô ta ép hỏi cha anh về chân tướng, phát súng kia cũng không biết là muốn giết Trang Diệc Tình, hay muốn giết cha anh nữa, cũng có thể chỉ là lỡ tay cướp cò. Quá rối loạn, quá điên cuồng, anh cũng không rõ nữa. Dù sao, cuối cùng viên đạn lại dừng trên người anh Kỷ Tùy, thân thủ anh ấy tốt như vậy, lại dùng để chắn đạn cho cha anh. Kỳ thật anh ấy chưa từng nợ Trang gia, là Trang gia thiếu nợ anh ấy, Trang gia là một lũ điên, anh ấy chỉ là một người bình thường mà phải sống giữa chúng tôi lâu như vậy, khó trách lại đoản mệnh.”

Nhìn nụ cười trên khuôn mặt trắng bệch của hắn, Triệu Ngu không tự chủ động đậy ngón tay, vừa muốn vươn tay ra, lại bỗng nhiên cứng đờ.

Trang Diệp không thấy được động tác của cô, tiếp tục cười nói: “Sau đó, Trang Trạch gấp không chờ nổi mà báo cảnh sát, tàng trữ súng ống, cộng thêm án giết người, Trang Như Vân coi như cũng xong rồi, thiếu một Trang Diệp, thiếu một Trang Diệc Tình, hiện tại lại mất đi một người là Trang Như Vân, hắn ta đã thắng.”

Triệu Ngu bỗng thấy buồn thay, đến cùng đây là cái gia đình kiểu gì vậy?

Mà lúc trước khi Trang Diệp và cô ở bên nhau, Trang Diệp lại có thể tươi cười vui vẻ đến vậy, cũng không biết anh đã trân trọng đoạn thời gian kia biết bao.

Nhưng tất cả đã không còn nữa.

“Tại sao anh… Muốn làm như vậy?”

Trang Diệp biết ý cô muốn nói chuyện hắn cắt bỏ ống dẫn tinh, chỉ thờ ơ cười: “Chẳng có gì ghê gớm, dù sao…”

Cho dù anh có làm gì, nỗi thống khổ của anh cũng chẳng thể bằng một phần vạn so với của em.

Dù sao ngoại trừ em ra, anh cũng không muốn sinh con với bất kỳ ai khác.

“Hi Hi.” Hắn yên lặng nhìn cô, “Chờ em báo thù xong, chấm dứt toàn bộ những chuyện này, anh sẽ hoàn toàn biến mất trước mắt em, không gợi nhắc em về những hồi ức thống khổ đó nữa, em có thể… dần dần… coi toàn bộ những chuyện này như chưa từng xảy ra, cố gắng sống thật tốt được không?”

Một giọt nước mắt chợt từ khóe mắt lăn xuống, Triệu Ngu ngẩng đầu nhìn lên ánh đèn trên hành lang, cũng cười nói: “Được.”

Nếu em có thể làm thế.

Nhưng đáng tiếc, có lẽ em không làm được rồi.

Tiếng chuông đột ngột vang lên trên hành lang yên tĩnh, Triệu Ngu đưa tay lau đi nước mắt, vừa lấy điện thoại ra đã thấy, là cuộc gọi của Hứa Thừa Ngôn.

Cô đã xóa Wechat của hắn, nhưng không chặn số điện thoại.

Dừng một lát, cô bình tĩnh nhận cuộc gọi, hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Triệu Ngu, em hy vọng tôi sẽ vào tù phải không?”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232