Trở về

Phần 41
Phần 41

Phí Hằng cũng muốn nói chuyện với Tiết Tử Ngang về một số việc đầu tư, bèn thu liễm thái độ cợt nhả kia về, kể ra khi bàn chuyện đàng hoàng, nhìn hắn cũng ra dáng “người” lắm.

Tiết Tử Ngang cũng nghiêm túc trò chuyện cùng hắn, nhưng những việc như đầu tư này cơ bản đều do mẹ hắn quản, hắn hiểu biết cũng không nhiều, cho nên thời gian một bữa cơm thời gian, cái gì có thể nói cũng đều đã nói xong.

Triệu Ngu vẫn luôn yên tĩnh ăn cơm, đến cả Thương Lục cũng không tham dự vào đề tài của bọn họ, chỉ là khi mọi người đều đã buông chén đũa xuống, bèn gọi nhân viên tới thanh toán.

Bốn người cùng nhau ngồi thang máy xuống tầng, Thương Lục cùng Phí Hằng là đi bộ qua đây, xe Tiết Tử Ngang xe lại để ngoài bãi đỗ xe lộ thiên, cho nên bọn họ đều chỉ đi cùng tới lầu một.

Từ cửa chính ra tới, đã thấy bên ngoài có một đám người vây quanh, còn có mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ bên đường, vừa thấy đã biết là có đã xảy ra chuyện gì.

Thương Lục cùng Tiết Tử Ngang không phải người thích lo chuyện bao đồng, chỉ tùy tiện liếc mắt rồi đi đường vòng qua bên kia, nhưng thật ra Phí Hằng lại tò mò đi hóng hớt mấy câu từ người đi đường, thở dài: “Lại có người nhảy lầu tự sát, mấy người trẻ tuổi thời nay bị sao thế nhỉ, sao cứ động một tí đã nghĩ quẩn rồi?”

Gần như đồng thời lúc giọng nói của hắn vừa rơi xuống, tầm mắt Triệu Ngu cũng xuyên qua đám người vừa bị sơ tán, thấy được vết máu chảy ra từ chỗ cảnh sát đang chăng dây ngăn cách bên kia.

Có vẻ do mặt đất bị nghiêng, nên máu bị chảy ra khá xa, trên mặt đất còn có một vũng lớn, dù đã đọng lại, nhưng vẫn đỏ đến chói mắt như cũ.

Bước chân Triệu Ngu chợt dừng lại, tay phải đang cầm túi xách đột ngột siết chặt lại.

Tiết Tử Ngang đang ôm eo cô đi ra, cũng lập tức phát hiện cô đã dừng lại: “Sao vậy?”

Triệu Ngu hơi hơi mỉm cười với hắn: “Em muốn đi toilet, anh cứ lên xe chờ em trước đi.”

Dứt lời cũng không đợi Tiết Tử Ngang gật đầu, đã vội xoay người quay trở lại, lại từ cửa lớn đi vào trong tòa nhà văn phòng.

Tiết Tử Ngang không phát hiện gì dị thường, chào hỏi với Thương Lục cùng Phí Hằng xong thì cũng đi về phía bãi đỗ xe.

Quét mắt nhìn thấy vết máu đỏ rực trên mặt đất, Thương Lục nhìn lại phương hướng Triệu Ngu vừa rời đi, lại thấy Tiết Tử Ngang đã đưa lưng về phía hắn mà đi, do dự trong chốc lát, hắn cũng quay trở vào trong tòa nhà.

Tầng một của tòa nhà dùng cho thuê cửa hàng, toilet cũng ở ngay một chỗ ngoặt, Thương Lục đi thẳng vào trong, đứng trước cửa WC nữ nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Triệu Ngu đang đứng một mình trước bồn rửa tay.

Cô gập người, đôi tay gắt gao nắm lấy mép bồn, chẳng sợ đứng ở cửa, hắn cũng có thể rõ ràng nhìn thấy cô đã run rẩy, thậm chí còn có thể nghe được âm thanh cô không ngừng hít sâu dồn dập.

Thương Lục bước vào, đưa tay bắt lấy tay cô, muốn tách ngón tay cô ra khỏi mặt bàn, nhưng hắn có dùng sức thế nào cũng không được.

Hơn nữa, mu bàn tay cô đã hoàn toàn lạnh lẽo.

“Triệu Ngu.” Thương Lục sửa lại thành ôm lấy vai, kéo thân hình run rẩy của cô vào trong ngực mình, “Triệu Ngu, không sao cả, không sao cả, chỉ là máu của người khác, đừng sợ.”

Triệu Ngu vẫn run lên dữ dội, ngay cả hàm răng cũng đã va vào nhau lạch cạch, nghe Thương Lục nói thêm mấy câu “Đừng sợ”, cô mới bỗng mềm nhũn, ngã dựa vào trong lòng hắn.

Toàn bộ trọng lượng của cô vừa đè tới, Thương Lục thiếu chút nữa đã không đứng vững, hắn phải lui một bước nhỏ về sau mới ôm chặt được cô, nắm chặt lòng bàn tay lạnh buốt của cô trong tay mình.

Cô không khóc, chỉ là trên mặt không còn chút huyết sắc, thân mình còn không ngừng run rẩy, bất kể hắn có vỗ về thế nào cũng vô dụng.

Thương Lục chỉ có thể lấy di động ra gọi điện thoại: “Đưa bao thuốc vào đây, WC nữ tầng một.”

Không bao lâu sau Phí Hằng đã đến, hắn còn hùng hùng hổ hổ hỏi Thương Lục có phải có tật xấu gì hay không, kết quả vừa thấy bộ dạng kia của Triệu Ngu, cũng không khỏi bị hoảng sợ: “Sao… Thế này là sao vậy?”

Thương Lục vươn tay ra với hắn: “Thuốc, bật lửa.”

Phí Hằng không dám trêu đùa, ngoan ngoãn đưa đồ ra, Thương Lục lấy điếu thuốc ra đưa tới bên miệng Triệu Ngu, lại đưa bật lửa lên châm điếu thuốc cho cô.

Triệu Ngu phải khó khăn lắm mới đưa tay cầm được thuốc đưa lên miệng, Thương Lục giúp châm lửa xong, cô run run rẩy rẩy hút hơn nửa điếu mới phần nào khống chế được tần suất run rẩy của thân thể.

Đón nhận ánh mắt tò mò của Phí Hằng, Thương Lục lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài.”

Phí Hằng bĩu môi, nhưng cũng nghe lời đi ra ngoài, còn tự giác đứng trước cửa WC trông chừng hai người ở trong.

Cô cứ như vậy dựa trong lòng Thương Lục hút hết nửa điếu thuốc còn lại, Triệu Ngu mới miễn cưỡng đứng vững được, chậm rãi thoát ly vòng ôm của hắn, ném đầu mẩu thuốc lá vào thùng rác, khẽ nói: “Cảm ơn.”

Giọng nói nghèn nghẹn, như phải liều mạng mới có thể phát ra được khỏi cổ họng.

Thương Lục không nói gì, lại đưa thêm một điếu thuốc tới, nhưng cô lại lắc đầu.

Hút quá nhiều Tiết Tử Ngang sẽ phát hiện.

Thương Lục không nói một lời, chỉ yên lặng nhìn cô.

Khi ăn cơm cô vẫn còn để ý giữ lớp son trên môi, hoàn toàn không cần trang điểm lại, nhưng vừa rồi hút thuốc lại quá dùng sức, không chỉ có son môi đã bị mờ, mà ngay cả khóe môi cũng bị vết son phai nhiễm.

Hắn đưa tay lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua môi dưới của cô, xóa sạch vết son bị quệt.

Triệu Ngu vẫn chỉ bảo trì trầm mặc nhìn hắn, mặc cho đầu ngón tay hắn đang chậm rãi vuốt ve trên da thịt cô.

“Triệu Ngu, kẻ thù của em là ai? Nói cho tôi, tôi sẽ giúp em báo thù.”

Triệu Ngu nhìn hắn, cười.

Hắn lại hỏi một lần nữa: “Ba năm trước, là ai đã làm vậy với em?”

Cô vẫn tiếp tục cười, cất giọng khàn đặc: “Anh không giúp được tôi.”

Ngón cái của hắn còn dán bên môi cô, nhưng bốn ngón tay khác đã không khống chế được mà nắm lại thành quyền.

Cô nói không sai, hắn không giúp được cô. Bất kể là ba năm trước, hay là hiện tại.

Hắn còn cần tự cứu lấy mình, sao có thể nói sẽ giúp cô báo thù được?

Hai người đang chìm trong câm lặng, Phí Hằng ngoài cửa đột nhiên vọt vào: “Tiết Tử Ngang tới, cậu có nên tránh đi không?”

Triệu Ngu không hề kinh hoảng, nhưng ánh mắt đã liếc ra phía sau.

Thương Lục hiểu ý tứ của cô, xoay người đi vào một phòng vệ sinh không người, còn thuận tiện kéo luôn Phí Hằng vốn không định trốn vào cùng.

Cửa vừa đóng lại, bên trong đã chỉ còn có một mình Triệu Ngu.

Tiết Tử Ngang đứng ở cửa ngó vào trong xem, thấp giọng gọi: “Triệu Ngu, em ở trong sao?”

Đi toilet mà lâu như vậy, gọi điện thoại lại không ai tiếp, hắn chỉ có thể tự mình đi tới tìm.

Vừa soi gương vừa sửa sang lại đầu tóc quần áo, Triệu Ngu cố nở nụ cười, chậm rãi đi ra cửa: “Em tới đây.”

Giọng nói vẫn có điểm không thích hợp, hơn nữa Tiết Tử Ngang chỉ cần vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, cùng với hai chân vừa đi vừa run lên kia nữa, dáng vẻ này, chỉ sợ nguyên nhân không chỉ đơn giản như không thoải mái khi đến tháng.

Hắn vội đi lên ôm lấy cô: “Rốt cuộc em bị sao vậy?”

Triệu Ngu cười cười: “Không có việc gì, em bị… hơi sợ máu, lúc nãy ở bên ngoài không cẩn thận nên đã nhìn thấy chỗ hiện trường kia.”

Nghe thấy đáp án này, Phí Hằng chợt bừng tỉnh đại ngộ nhìn sang Thương Lục, người sợ máu rồi bị choáng đúng là có triệu chứng như thế, cũng có thể hiểu được vì sao vừa rồi Triệu Ngu bị như vậy.

Nhưng Thương Lục biết, cô không phải sợ máu, chỉ là sợ hình ảnh khi trước mắt bị nhiễm quá nhiều máu tươi.

Khi còn ở Mỹ có một lần hắn sinh bệnh phải nằm viện, Triệu Ngu đi thăm hắn, vừa vặn đụng phải một cảnh cấp cứu cũng máu tươi đầm đìa như thế, phản ứng lúc ấy của cô cũng giống hôm nay, rúc trong lòng hắn hút suốt 5 điếu thuốc mới bình tĩnh lại được.

“Nếu sợ máu thì sao lúc trước em còn tự mình hại mình? Tự cắt lên tay mình nhiều vết như vậy, không biết đau cũng không thấy sợ sao máu không?”

Thương Lục còn đắm chìm trong hồi ức nghe thấy Tiết Tử Ngang nói lời này cũng không khỏi sửng sốt, cô mà sẽ tự mình hại mình sao?

Bọn họ ở bên nhau ba năm, hắn chưa từng phát hiện ra chuyện này.

Hay là cô cố ý tránh hắn, không để hắn phát hiện ra?

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232