Trở về

Phần 84
Phần 84

Xe không tắt máy, điều hòa cũng mở không lớn, nhưng gió ấm thổi tới phối hợp với cử động trên dưới của hai người, vẫn nhanh chóng làm nổi lên một tầng mịn mồ hôi mỏng.

Bông tuyết rơi xuống rào rạt, vừa rơi lên kính chắn gió đã lại bị hòa tan, hóa thành từng dòng nước nhỏ tí tách chảy xuống, vừa vặn hình thành một hàng rào thiên nhiên che giấu đi xuân tình cuồng nhiệt trong xe.

Dâm dịch giữa hai chân Triệu Ngu tùy tiện tuôn ra, theo từng cú nhấp thọc vào rút ra mà không ngừng chảy xuôi xuống, dính ướt trên quần âu phẳng phiu của Thương Lục, còn tưới ướt xuống cả ghế ngồi sạch sẽ.

Thương Lục lại không thèm để ý đến sự bừa bộn giữa háng, đôi tay vẫn siết chặt trên vòng eo của cô, dương vật thô to ra sức cắm vào trong âm đạo, mỗi một lần va chạm đều đi thẳng đến tận cùng, hung hăng nghiền lên vùng đất mẫn cảm của cô.

Môi của hắn vẫn dán trên cánh môi ướt mềm của cô như cũ, mạnh mẽ liếm mút, rồi lại dùng hàm răng khẽ cắn, vừa đi vừa về liên tục liếm láp, quấn lấy đầu lưỡi của cô đẩy đưa xoay tròn, rồi lại hút lấy đầu lưỡi từng ngụm một.

Ở trong ấn tượng của Triệu Ngu, bọn họ còn chưa từng hôn môi kịch liệt đến vậy. Giờ phút này, tư thế của hắn cứ như hận không thể nhấm nuốt ăn cả cô vào trong bụng, cũng càng như đang phát tiết một thứ cảm xúc nào đó.

Là bởi vì đáp án của cô làm hắn không hài lòng? Nhưng không phải đáp án như vậy là thứ hắn đã dự liệu được sao.

Hay bởi vì cô nói đã leo lên giường rất nhiêu đàn ông làm kích thích đến hắn? Hắn cũng chẳng khác gì những tên đàn ông khác, có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với người phụ nữ mà mình đã ngủ sao?

“A…” Dương vật khó chịu cọ qua điểm G, quy đầu cực đại còn chưa hoàn toàn rút ra đã đột nhiên cắm phập vào, lại lần nữa khảy lộng lên khối thịt mẫn cảm nhất trong hoa tâm, Triệu Ngu không nhịn được cơn run rẩy, kêu khẽ tiết ra.

Thương Lục lại không cho cô có cơ hội thở dốc, một lần nữa ngậm lấy hai cánh môi, nuốt hết tất cả tiếng rên rỉ mê người vào miệng, tiếp tục thẳng eo thọc vào rút ra lút cán trong hoa huyệt đang điên cuồng khép mở.

Triệu Ngu rõ ràng cảm giác được toàn bộ thân xe đều đang rung động theo tiết tấu của cả hai. Thỉnh thoảng có mấy lần cô còn thật sự không chịu nổi ngửa ra sau, chống lên tay lái làm phát ra mấy tiếng còi ngắn ngủi, cứ như đang vì cuộc làm tình mãnh liệt của họ mà cổ vũ.

Tình cảnh này, nếu bên ngoài có người từng trải qua tất nhiên có thể phát hiện ra manh mối, nhưng đối với cô mà nói, cảm giác hồi hộp lo bị người phát hiện, ngược lại còn không bằng cảm giác kích thích khi Thương Lục mất khống chế đem tới.

Ba năm qua, người đàn ông rất ít khi mất đi lý trí, giờ lại ghì chặt cô trong không gian xe chật hẹp mà tiến hành màn ân ái kịch liệt. Điều này đối với bất với bất kỳ ai mà nói, cũng đều rất có cảm giác thành tựu… cho dù là người như cô, vốn cũng không cần người đàn ông này thần phục dưới thân mình.

Di động trong túi bỗng nhiên chấn động, tiếng chuông quen thuộc đột ngột vang lên bên trong xe tràn ngập xuân tình, Triệu Ngu dừng lại động tác vặn vẹo eo mông, vụng về đưa tay móc ra điện thoại.

Thương Lục cũng hoãn lại tần suất cắm rút, cho cô cô hội để nhận cuộc điện thoại, nhưng khi di động bị cô lấy ra, hắn vẫn liếc mắt nhìn qua một cái.

Màn hình biểu hiện là “Kỷ Tùy”, vừa nhìn đã biết là tên của đàn ông.

Triệu Ngu thoáng sửng sốt, không ngờ Kỷ Tùy sẽ trực tiếp gọi điện cho cô như thế, lại còn nhanh như vậy.

Nhưng Kỷ Tùy chủ động tìm đến vốn chính là kết quả mà cô mong muốn, cuộc điện thoại này cô cũng không thể không tiếp, cho nên cô thở hồng hộc mà nhìn sang Thương Lục.

Thương Lục cũng đã hiểu rõ ý tứ của cô, hắn hoàn toàn dừng lại động tác thọc vào rút ra, thậm chí còn tắt máy xe, để lại cho cô một khoảng không gian tuyệt đối an tĩnh.

Triệu Ngu bình phục lại hơi thở dồn dập, mở máy tiếp nhận cuộc gọi: “Alo?”

Ngừng mất vài giây, trong điện thoại mới truyền đến giọng nói của Kỷ Tùy: “Là tôi.”

“Em biết.”

Câu từ vô nghĩa, cũng chỉ vì muốn che dấu đi nỗi xấu hổ cùng bứt rứt lẫn nhau.

Kỷ Tùy lại trầm mặc trong chốc lát, hỏi: “Em đã về đến nhà chưa?”

“Em về rồi.”

“Bên ngoài tuyết rất lớn, đường còn trơn ướt, tôi lo em sẽ xảy ra chuyện gì trên đường, cho nên…”

“Em hiểu.”

Đầu bên kia lại chìm vào trầm mặc ngắn ngủi, nhưng Triệu Ngu biết, khẳng định là hắn đang rất lưỡng lự, cho nên cô cũng kiên nhẫn chờ hắn mở miệng.

Sau một lúc lâu, hắn rốt cuộc hỏi: “Tôi nhìn thấy em lên xe một người đàn ông, là… Bạn của em sao?”

Trong xe vô cùng yên tĩnh, từ hạ thân đến lồng ngực còn dán sát bên nhau, làm từng câu từng chữ Kỷ Tùy nói đều có thể rõ ràng truyền vào tai Thương Lục. Nghe xong vấn đề này, hắn cũng tò mò nhìn lại Triệu Ngu, như muốn biết cô sẽ trả lời thế nào.

Triệu Ngu bình tĩnh nói: “Là bạn trai cũ tôi từng quen khi ở Mỹ.”

Bạn bè bình thường không có khả năng sẽ thân mật đến mức phủ áo khoác cho nhau, lại còn nhét cô vào trong xe như vậy. Thế nên tất nhiên cô cũng không thể đối đáp qua loa như vậy với Kỷ Tùy.

Không được Kỷ Tùy đáp lại, cô lại bổ sung thêm một câu: “Em và anh ấy đã không còn quan hệ gì nữa.”

Bàn tay Thương Lục đang nắm trên eo cô chợt siết chặt, sau đó lại chậm rãi buông ra.

Dục vọng sưng to vẫn đang chôn trong tận cùng hoa huyệt của cô như cũ, trong nháy mắt, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên một ý nghĩ: Giữ lấy cô ấy, điên cuồng cắm vào cô ấy, để mọi tiếng cô ấy rên rỉ, mọi tiếng thọc vào rút ra dâm mỹ nhất truyền tới điện thoại bên kia.

Nhưng nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, cuối cùng hắn lại chẳng làm gì, chỉ tiếp tục yên tĩnh ngồi đó.

Nếu hắn đã không giúp được cô, vậy thì đừng làm cô thêm phiền toái.

“Tiết Tử Ngang thì sao?” Kỷ Tùy đột nhiên hỏi, “Em và hắn… Còn quan hệ gì sao?”

“Đã không còn, tối nay em cũng đã nói hết mọi thứ rõ ràng.”

Kỷ Tùy bên kia lại không lên tiếng, Triệu Ngu nghĩ, giờ phút này hắn hẳn là đã nhẹ nhàng thở ra.

“Vậy…” Kỷ Tùy lại mở miệng khi, ngữ khí xác thật so với vừa rồi thì nhẹ nhàng hơn một chút, “Vậy em nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ừ.”

“Đúng rồi, chỗ bị dị ứng trên vai em sao rồi, đã khỏi chưa?”

“Đã khỏi rồi, hôm đó, cảm ơn anh.”

“Không có gì, chúng ta đều là bạn bè, đây là việc đương nhiên.”

Chờ Triệu Ngu cúp điện thoại, Thương Lục mới kéo cổ áo của cô ra, nương theo ánh đèn mỏng manh nhìn lại vai cô, sau đó vươn tay khẽ vuốt ve: “Dị ứng?”

“Ừ.”

“Cố ý?”

Hắn nghe hiểu, người đàn ông đầu dây bên kia là một trong những người cô dùng để báo thù như vừa nói.

Triệu Ngu tự giễu mà cười: “Hóa ra Thương tổng hiểu tôi đến thế.”

Thương Lục không nói chuyện, thu hồi lại bàn tay đang đặt trên cổ áo cô, lại từ vạt áo thâm nhập vào trong, cầm hai luồng nhũ thịt ra sức nhào nặn, đồng thời thẳng eo tiếp tục va chạm điên cuồng trong cơ thể cô.

Khoảnh khắc khi lần nữa đưa cô lên một cơn cao trào, hắn bỗng trầm thấp cất tiếng, chỉ như thì thầm tự nói với bản thân: “Cho tới giờ đều không hiểu rõ.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232