Trở về

Phần 7
Phần 7

Triệu Ngu vẫn đi làm như bình thường, cô vẫn biểu hiện tích cách bình thường, mọi thứ đều chỉ gió êm sóng lặng, làm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Nhưng khi đối mặt với Tiết Tử Ngang, thì cả người lại đều không được tự nhiên, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào hắn.

Tiết Tử Ngang ngược lại lại tỏ ra rất thản nhiên lạnh nhạt, cứ như tối hôm qua chẳng có chuyện gì cả, thái độ đối với cô cũng không có gì thay đổi.

“Đưa cái này cho Phó tổng.” Đưa văn kiện cho Triệu Ngư cầm, thấy bộ đáng của cô tràn ngập lo lắng bất an không biết phải làm gì, Tiết Tử Ngang bỗng cười đùa, “Sợ tôi ăn cô à?”

Vốn dĩ lời này cũng không có gì không ổn, nhưng sau khi đã trải qua chuyện tối qua, hiển nhiên một chữ “ăn” này lại có ý nghĩa rất khác.

Cho nên Triệu Ngu lập tức cúi gằm xuống, làm bộ ngượng ngùng khó xử, chỉ biết cắn môi nhìn mũi giày.

Tiết Tử Ngang tiếp tục cười nhẹ: “Yên tâm, tôi cũng không hẹp hòi đến vậy, sẽ không để bụng với cô.”

Khi nói lời này, hắn đã cách cô rất gần, hô hấp ấm áp phả vào mặt cô, mấy chữ cuối cùng còn mang theo ngữ điệu ôn nhu nhẹ nhàng, nghe vào tai lại cảm thấy có chút mờ mịt, lại như có gì đó ái muội.

Triệu Ngu biết, vị hoa hoa công tử trước mặt này vẫn chưa mất đi hứng thú đối với cô.

Thậm chí còn ngược lại, hắn hẳn là sẽ càng không kiêng kị mà tìm cách quấn lấy cô, thẳng đến khi cô mất hết sức chống cự đối với hắn, ngoan ngoãn nhào vào trong lòng hắn.

Hiệu quả như vậy, chính là thứ mà cô mong muốn.

Sau khi tan làm, cô về chung cư làm cho mình một bữa ăn khá “healthy”, mới vừa ăn được hai miếng thì điện thoại reo lên, màn hình hiện lên hai chữ “Mẹ nuôi”.

Nhìn đến hai chữ kia, cô không khỏi thoáng ngây người, sau một hồi lâu mới nhận điện thoại.

“Hi Hi à, cuối tuần này tới nhà mẹ nuôi một chuyến được không? Con nói con đã về nước lâu như thế, sao lại không tới thăm mẹ với cha nuôi một chuyến nè? Chúng ta đều nhớ con lắm đó.”

Vẫn là âm thanh ôn nhu như trước, nhưng lại làm cho Triệu Ngu cảm thấy chột dạ, theo bản năng vội nói dối: “Cuối tuần con còn phải tăng ca, bởi vì con vừa mới về nước nên còn rất nhiều việc cần thu xếp ạ, gần như không có thời gian rảnh nữa.”

“Như vậy à… Tại mẹ cũng có chuyện muốn chờ con về gặp mặt rồi nói với con, nếu con không tiện về, vậy mẹ nói với con qua điện thoại luôn vậy.”

Triệu Ngu đã biết bà muốn nói về chuyện gì, nhưng vẫn hỏi: “Chuyện gì vậy ạ?”

Mẹ nuôi ở bên kia thở dài một tiếng: “Còn không phải chuyện về con bé Tiểu Cẩn kia sao, mấy hôm trước mẹ nhận được một cuộc điện thoại, là công ty bảo hiểm gọi tới, nói là 4 năm trước Tiểu Cẩn đã mua mấy bảo hiểm tai nạn ngoài ý muốn ở công ty bọn họ, cho nên…”

Vừa nói đến đây, âm thanh của mẹ nuôi đã như nghẹn lại: “Con nói xem, đứa nhỏ này, tuổi còn trẻ mà đã mua bảo hiểm tai nạn ngoài ý muốn cái gì chứ? Đây không phải là tự trù mình chết sao? Kết quả… nó cũng thật sự…”

Nghe thấy người ở đầu dây bên kia đã không thể kìm được tiếng nức nở, bàn tay Triệu Ngu đang phủ lên sofa đã siết lại đến mức khớp xương trắng bệch lộ ra, nhưng cô lại vẫn bình tĩnh an ủi mẹ nuôi.

Chờ người bên kia ngừng một chút, mới lại tiếp tục nói với cô: “Công ty bảo hiểm muốn gửi tiền bồi thường, có 300 vạn, hôm nay đã chuyển đến tài khoản, nói là một phần bảo hiểm có thể bồi thường 100 vạn, một người nhiều nhất có thể mua 3 phần, lúc trước một mình Tiểu Cần vậy mà lại mua ba phần, con nói đứa nhỏ này…”

“Có thể là… Là sau khi có bạn học của mình xảy ra chuyện ngoài ý muốn, con bé bị dọa sợ nên sau đó đã chạy đi mua bảo hiểm.”

Để tránh đối phương nghi ngờ, Triệu Ngu nhanh chóng kết thúc lời nói dối này, “Mẹ nói như vậy cũng làm con nhớ ra, lúc học đại học năm 3, nó đã nói với con muốn dùng tiền thực tập đi mua bảo hiểm tai nạn ngoài ý muốn, con còn không để tâm, tưởng rằng con bé chỉ nói chơi, không ngờ nó lại thật sự đi mua.”

“Đúng vậy, không chỉ mua, mà còn không thèm nói với ba mẹ nữa, nếu không phải công ty bảo hiểm gọi tới, mẹ và cha nuôi của con căn bản cũng không biết có chuyện này. Lúc trước mẹ nghe nói làm thủ tục bảo hiểm rất phiền toái, không ngờ cái công ty này còn rất tốt, người bán bảo hiểm lúc trước Tiểu Cẩn mua sau khi biết con bé không còn nữa, đã chủ động liên hệ với chúng ta, còn vội vàng giúp xử lý mọi chuyện hậu sự, mới mấy ngày mà mọi thứ đã xong xuôi cả rồi.”

Triệu Ngu phụ họa: “Hiện tại công ty bảo hiểm cũng càng ngày càng nhiều, cạnh tranh quá kịch liệt, đương nhiên sẽ làm nhiều phương diện để cải thiện thái độ phục vụ mà mẹ.”

Mẹ nuôi lại thở dài vài tiếng, nói: “Hi Hi à, nếu con không về được, thì gửi số ngân hàng cho mẹ đi, để mẹ bảo cha nuôi gửi cho con một khoản.”

“Mẹ nuôi, mẹ nói gì vậy? Con có tiền mà, mỗi tháng đều có tiền lương, không cần mẹ và cha nuôi lo đâu ạ.”

“Tiểu Cẩn cũng đã đi rồi, mẹ con cũng đi rồi, ba chúng ta liền nương tựa lẫn nhau đi. Mẹ và cha nuôi con đã không lo được cho con cái gì, vậy ai còn có thể giúp con đây? Lúc trước chúng ta cũng không làm gì được cho con, nhưng hiện tại, công ty bảo hiểm bồi thường nhiều tiền như vậy, mẹ và cha nuôi con cũng đã gần đất xa trời, cũng không cần số tiền này cho lắm, thôi thì để lại cho con, con đã quyết muốn ở lại thành phố lớn, thì cũng cần phải mua phòng mua xe, mà tiền chi tiêu hằng ngày cũng rất tốn kém, có số tiền này rồi thì cũng không cần vất vả như vậy nữa.”

“Con thật sự không cần mà, đãi ngộ của công ty con cũng rất tốt, con cũng sắp được thăng chức rồi, tiền lương cũng rất dư dả, số tiền kia là của Tiểu Cẩn để lại cho ba mẹ, mẹ với cha nuôi có thể đổi một phòng khác tốt hơn để ở, đổi thêm một chiếc xe thoải mái, ngày thường muốn mua cái gì thì mua, không cần phải dè sẻn làm gì. Ba mẹ cứ dùng nó để tận hưởng sống thật tốt, con tin rằng Tiểu Cẩn cũng hy vọng ba mẹ như vậy.”

Cái đề tài này nói tới nói lui mà bà cũng không thể nói lại Triệu Ngu, mẹ nuôi chỉ có thể thỏa hiệp: “Vậy con ở bên ngoài có gặp chuyện gì khó khăn thì nhất định phải nói cho mẹ nuôi này biết, chúng ta hiện tại đều là người một nhà, có gì ủy khuất đừng cố chịu đựng một mình.”

Triệu Ngu gắng gượng gật đầu: “Vâng, con biết ạ.”

“Tiết thanh minh mẹ và cha nuôi có đi tham mộ Tiểu Cẩn và mẹ con, đã quét dọn mộ cho hai người, còn mua hoa và trái cây cả hai từng thích nhất nữa đó. Mọi thứ đều yên ổn, con không cần quá day dứt, hết bận thì nhớ trở về, đến thăm mẹ và cha nuôi rồi cùng đi thăm bọn họ một chuyến nhé.”

Sau khi cúp điện thoại được một lúc, không gian yên tĩnh bị tiếng TV phát tin tức địa phương phá vỡ, phụ đề phía dưới có viết rõ ràng:

[Cuộc họp báo công bố sản phẩm mới của tập đoàn châu báu Lan Tỉđược khai mạc long trọng, Phó giám đốc của tập đoàn – cô Trang Diệc Tình cũng đích thân tới hiện trường đọc diễn văn]

Nhìn người phụ nữ như tỏa ra ánh hòa quang bốn phía trên màn hình, tay trái Triệu Ngu đang nắm càng thêm siết chặt, móng tay đã cắm sâu vào trong lòng bàn tay.

Một hồi lâu sau, cô mới chậm rãi buông lỏng tay ra, cầm điện thoại gọi thêm một cú…

“Đã xác định được ngày về của vị hôn phu Trang Diệc Tình chưa?”

“Xác định rồi, là ngày mai.”

“Chắc chắn?”

“Chắc chắn, tôi đã tra tỉ mỉ hành trình của hắn, tin tức về vé máy bay của hắn đã lập tức gửi tới hòm thư của cô.”

“Được.”

“Còn có cả tin mới nhất về vị Kỷ cổ đông của Lan Tỉ nữa, đều đã tra được, chỉ cần chỉnh sửa lại một chút là có thể gửi cho cô.”

“Lát nữa sẽ chuyển khoản cho anh, nhớ kỹ giao ước của chúng ta.”

“Yên tâm, chúng tôi làm cái nghề này, có thể mất mạng, chứ không thể để mất danh dự.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232