Trở về

Phần 116
Phần 116

Đương nhiên Triệu Ngu không thể để Kỷ Tùy từ chức, càng không thể để Kỷ Tùy từ bỏ sô cổ phần trong tay hắn, nhưng cô cũng rất rõ ràng, đoạn tình cảm này cũng sắp không thể tiếp tục che dấu nữa.

Ngay cả khi cô đã tạm thời ngăn cản Kỷ Tùy với lý do “Anh từ chức như thế sẽ tạo thành áp lực quá lớn cho em”, nhưng cũng không thể trì hoãn quá lâu, nếu không chỉ sợ hắn sẽ nghi ngờ.

Một bên là Kỷ Tùy gấp không chờ nổi muốn công khai tình yêu, một bên là Trang Diệp vừa bất ngờ về nước, mặt khác, Hứa Thừa Ngôn và Trang Diệc Tình cũng đã chọn được ngày kết hôn, tất cả mọi chuyện đều biểu thị, Triệu Ngu cần phải đẩy nhanh quá trình báo thù.

Đám cưới của Hứa Thừa Ngôn cùng Trang Diệc Tình được định vào ngày Quốc khánh, trùng hợp hôm đó cũng là Tết Trung Thu, không có gì lạ khi hai nhà chọn ngày đặc biệt này. Nhưng từ giờ đến lúc đó chỉ còn hơn 4 tháng, thời gian thật sự quá gấp gáp.

Tin tức tốt duy nhất chính là, Trang gia suy xét đến việc Trang Diệc Tình là con gái lớn, cuối cùng quyết định dời ngày kết hôn của Trang Diệp cùng Lăng Kiến Hoan xuống sau đám cưới của Trang Diệc Tình, như vậy, Triệu Ngu cũng không cần phải hao hết tâm tư tính xem phải làm sao để phá hủy cuộc liên hôn giữa hai nhà Trang Lăng.

Dù sao cô cũng chỉ chuẩn bị để che dấu thân phận cho đến ngày cưới của Trang Diệc Tình cùng Hứa Thừa Ngôn, mà chỉ cần phá hủy hôn lễ này, một hôn lễ khác cũng sẽ theo đó mà tan rã.

“Lịch thì có gì đáng xem?” Vương Kỷ kéo ghế qua ngồi cạnh Triệu Ngu, tò mò nhìn cô: “Không phải em… Mang thai rồi đấy chứ?”

Triệu Ngu không khỏi thấy sốc vì bị hỏi thế: “Sao cơ?”

Vương Kỷ chỉ chỉ vào lịch để bàn của Triệu Ngu: “Em đã nhìn chằm chằm quyển lịch cả nửa ngày rồi, phụ nữ mà nhìn lịch, còn không phải đang tính kỳ kinh nguyệt cùng kỳ an toàn sao? Nhìn biểu cảm này của em, chả nhẽ có thật rồi?”

Triệu Ngu thấp giọng cười, đang muốn nói một câu: “Sao có thể”, phía sau lại đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm thấp: “Đến phòng làm việc của tôi.”

Hai người đều không ngờ Tiết Trạm sẽ vừa vặn đi ra, đều đồng thời giật nảy mình, nhìn sắc mặt hắn mấy ngày này vẫn luôn rất khó coi, Triệu Ngu gật đầu, theo vào cùng hắn.

Tiết Trạm ra hiệu cho Triệu Ngu đóng cửa lại, đợi cô đi đến trước bàn làm việc, hắn mới ngẩng đầu nhìn cô không chớp mắt: “Đã đến bệnh viện khám chưa?”

Triệu Ngu sửng sốt mất vài giây mới sực tỉnh hiểu hắn đang nói đến điều gì, hóa ra là do nghe được những lời Vương Kỷ nói, hắn cũng đã hiểu lầm rằng có thể cô đã có thai.

Nhìn vẻ mặt nặng nề của hắn, Triệu Ngu bất ngờ nở nụ cười: “Nếu tôi có thai thật thì sao?”

Tiết Trạm yên lặng nhìn cô, không nói lời nào.

Nhưng từ trong mắt hắn, cô đã biết được đáp án.

Triệu Ngu tự giễu mà cười: “Một khi đã vậy, sao lúc trước anh còn muốn chạm vào tôi?”

Mặc dù đó là kết quả mà cô dốc bao công sức tính toán để đạt được, nhưng giờ phút này, cô lại đứng dưới góc độ của người bị hại, chẳng biết xấu hổ mà ép hỏi.

Thời gian cô còn không nhiều lắm, quan hệ của họ lại vẫn giậm chân tại chỗ, gần đây cô cũng không ngừng nghĩ cách để phá vỡ cục diện bế tắc này, hiện tại xem ra, việc hiểu lầm Vương Kỷ tạo ra ngược lại cũng là một cơ hội tốt.

Bàn tay đặt trên bàn lặng lẽ nắm chặt, Tiết Trạm trầm mặc hồi lâu mới nói: “Sau khi tan tầm tôi cùng cô đi bệnh viện, nếu có thật…”

“Thì phá đúng không?” Triệu Ngu cười đến vô cùng châm chọc, “Tiết đổng yên tâm, không có đâu, cứ cho là lần đó không mang bao, nhưng không phải ngài đã tận mắt nhìn thấy sau khi xong việc tôi đã uống thuốc sao? Huống hò… Là tôi ti tiện ve vãn ngài, cũng là tôi cầu xin ngài làm tôi, cho dù mang thai thật, tôi vẫn biết phải tự mình hiểu lấy, không cần Tiết đổng phải lo lắng.”

Ý thức được thái độ của mình quá tổn thương người khác, Tiết Trạm do dự định mở miệng, nhưng đã ại nghe thấy cô nói: “Nếu Tiết đổng không còn việc gì, tôi còn có việc xin đi trước.”

Nói xong cũng mặc kệ phản ứng của Tiết Trạm là gì, Triệu Ngu xoay người đi thẳng ra ngoài.

Cô đang đánh cược, đánh cược hắn đối với cô không phải không để ý chút nào.

Mấy ngày ở Ngô Thành, giữa hai người cũng đã gợi lên những gợn sóng ái muội, nụ hôn vội vàng của hắn ở chung cư cô ngày đó, cũng không thể nói là không mang theo một tia cảm tình.

Dù cho đó không phải là tình cảm nam nữ, thì chí ít hắn đối với cô cũng có áy náy, có thương hại.

Đặc biệt từ sau khi biết quá khứ bí mật giữa Tiết Trạm cùng Lưu Linh, Triệu Ngu lại càng thêm khẳng định, người đàn ông này không những không phải người có ý chí sắt đá, mà hẳn là còn rất có tinh thần trọng nghĩa, cũng rất có lòng thương hại với kẻ yếu.

Chỉ là hắn thật sự quá để ý Tiết Tử Ngang… không chỉ là sự quan tâm của chú với cháu trai, mà còn có sự áy náy cùng tự trách suốt nhiều năm qua nữa. Cho nên, lúc trước hắn đã không muốn chạm vào cô, hiện tại cho dù đã xảy ra quan hệ ngoài ý muốn, hắn lại vẫn kiềm chế như cũ, bảo trì khoảng cách với Triệu Ngu.

Việc cô phải làm, chính là buộc hắn phải phá vỡ tất cả.

Ăn xong cơm trưa, Tần Ý đến tìm Triệu Ngu mượn đồ, cô nhớ rất rõ là đã để đồ ở ngăn chính giữa, nhưng lại cố ý mở ngăn kéo dưới cùng, tìm kiếm lung tung trong đống đồ cá nhân thường không được sử dụng, còn đặt đồ trong ngăn kéo lên mặt bàn để tìm.

Quả nhiên Tần Ý tinh mắt đã nhìn đã thấy tờ biên lai thu phí ở trước mặt, cô tò mò liếc qua xem thử, sau đó thì kinh ngạc thốt lên: “Chị Triệu Ngu đi khám bác sĩ tâm lý khi nào thế? Sao lại thu phí cao như vậy?”

“Cái gì?” Hạ Nam ở bên cạnh cũng lập tức thò đầu qua nhìn: “Má ơi! Đây rốt cuộc là thuốc gì vậy, sao có thể đắt đến thế? Không phải… Chị Triệu Ngu, chị đang bình thường sao phải đi gặp bác sĩ tâm lý làm gì vậy?”

Thấy vẻ mặt Triệu Ngu hốt hoảng vội dành lại tờ biên lai, Vương Kỷ khẽ ho khan một tiếng, không ngừng nháy mắt với Hạ Nam và Tần Ý.

Hai cô bé này, một người còn chưa tốt nghiệp đại học, một người vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, cả 2 lại đều có tính vô tâm, nói chuyện nhiều khi cũng không suy nghĩ kỹ, lúc này nhìn thấy Vương Kỷ ra hiệu mới kịp phản ứng lại, hình như là các cô lại không cẩn thận tiết lộ chuyện riêng tư mà Triệu Ngu không muốn mọi người biết rồi, bèn lập tức sợ tới mức không biết phải làm thế nào cho phải nữa.

Nhưng thật ra Triệu Ngu lại rất bình tĩnh giải thích: “Tìm không thấy rồi, có thể là chị đã mang về nhà, hay để tối chị về tìm thử xem?”

Đợi 2 người vẫn mải tự trách không thôi đi ra ngoài, Vương Kỷ mới ngồi xuống trước mặt Triệu Ngu, hỏi: “Em ổn chứ?”

Hai người bọn họ đều giống nhau về kinh nghiệm và tuổi tác, trong công việc cũng không phải mối quan hệ cạnh tranh, ngược lại cũng thường xuyên có thể tâm sự với nhau.

Triệu Ngu cười khổ, chầm chậm xé biên lai trong tay ném vào thùng rác, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là em hay thức đêm rồi làm việc nghỉ ngơi vô tội vạ, nên mới đi gặp bác sĩ nhờ kê cho ít thuốc để cải thiện giấc ngủ thôi, thuốc nhập khẩu đương nhiên là đắt rồi, hai người bọn họ không cần quá ngạc nhiên như vậy.”

Biết cô không muốn nhiều lời, Vương Kỷ tự nhiên cũng sẽ không miễn cưỡng, chỉ có thể bất đắc dĩ mà nhìn lại văn phòng Tiết Trạm, lặng lẽ thở dài lắc đầu.

Thật ra cô rất muốn giúp đỡ, đáng tiếc lại không hiểu lắm về chuyện gì đang xảy ra giữa Triệu Ngu và 2 chú cháu nhà này. Huống hồ đó là chuyện riêng của ông chủ, cô cũng không dám quản.

Chờ hai người đều không còn ở chỗ làm việc, Tiết Trạm mới từ văn phòng đi ra, đến chỗ ngồi của Triệu Ngu dừng lại trong chốc lát, cúi người nhặt lại mấy mảnh giấy nhỏ trong thùng rác.

Tên họ, bệnh viện, khoa điều trị, bao gồm loại thuốc đã được mua, tất cả đều được viết rõ ràng, mà những thuốc đó hắn chỉ cần lấy di động tìm hiểu một lúc đã có thể khẳng định, chúng tuyệt đối không chỉ có tác dụng cải thiện giấc ngủ thông thường.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232