Trở về

Phần 177
Phần 177

Phòng bệnh lại khôi phục sự yên tĩnh. Lúc này đây, Triệu Ngu biết, là thật sự yên tĩnh.

Tuy rằng Tiết Trạm, Tiết Tử Ngang và Lăng Kiến Vi đều mang dáng vẻ có chuyện muốn nói, nhưng ai cũng không mở miệng, chỉ yên lặng ngồi bên cô.

Cô chỉ cảm thấy toàn thân quá mệt mỏi, khó nhọc dịch người nằm xuống, Tiết Tử Ngang và Lăng Kiến Vi vội vàng đỡ cô, chỉnh góc độ thoải mái để cô nghỉ ngơi an ổn.

Cô không muốn mở miệng, cũng không biết bọn họ rời đi từ lúc nào, chỉ biết trong giấc ngủ mơ mơ màng màng, dường như cô chợt quay trở về sân trường đại học năm ấy.

Khi ấy, Trang Diệp tựa như ánh mặt trời, tỏa sáng phóng khoáng, nụ cười tự tin, cho dù hắn đi đến đâu, cũng đều vô cùng bắt mắt.

Khi ấy, cô cũng chìm vào say đắm quá nhanh, dù sao một người ưu tú như vậy, ai có thể không chú ý hắn?

Cô lại chỉ là một kẻ phàm trần, cô thích hắn cao lớn đẹp trai, thích nụ cười hào sảng của hắn, cũng luôn sa vào sự ôn nhu và cưng chiều của hắn.

Rất lâu sau cô mới biết, hóa ra vẻ hoàn mỹ kia chỉ là bề ngoài của hắn, hắn cũng sẽ tự ti, sẽ sợ hãi, thậm chí còn nhạy cảm yếu ớt, thiếu cảm giác an toàn hơn cả cô.

Cô nhớ dưới ánh nắng một buổi chiều nào đó, hắn đột nhiên hỏi cô: “Đường Hi, nếu có một ngày em phát hiện, anh căn bản không tốt như em tưởng, liệu em có còn cần anh nữa không?”

Cô cười mắng hắn là đồ ngốc, hứa với hắn một lời hứa vừa buồn nôn vừa nghiêm túc, cô nói: “Cho dù anh có thành ra thế nào, em cũng đều yêu anh, ưu điểm khuyết điểm của anh, em đều thích hết.”

Hình ảnh tốt đẹp xưa kia như rõ ràng ngay trước mắt, lời thề son sắt lúc trước vẫn còn quanh quẩn bên tai, nhưng tất cả giữa họ, lại đã sớm thay đổi.

“Hi Hi…”

Giọng hắn vang lên một lần nữa, vẫn là buổi chiều kia, vẫn là rừng cây xanh ngát đó, hắn vẫn nắm tay cô chậm rãi bước đi dưới ánh mặt trời, chỉ là cô quay người lại, mới phát hiện toàn thân hắn nhiễm đầy máu, lẳng lặng nhìn cô, buông tay cô lùi ra xa dần, cuối cùng, hoàn toàn biến mất trước mắt cô.

“Hi Hi, tạm biệt.”

“Trang Diệp!” Đột ngột tỉnh lại từ trong mộng, miệng vết thương trên vai lại bị kéo ra đau đớn, Triệu Ngu hổn hển thở dốc, nước mắt không ngừng chảy trào ra khỏi khóe mắt.

“Gặp ác mộng sao?” Một cánh tay siết chặt lấy vai cô, tránh cho cô cử động loạn lại ảnh hưởng đến vết thương, “Có phải lại bị đau không? Em cần gọi bác sĩ không?”

Trong bóng đêm, Triệu Ngu ngơ ngác ngây người mất vài giây mới hồi phục tinh thần: “Sao anh lại tới đây? Nếu như bị Trang gia phát hiện ra quan hệ của anh với em…”

“Anh không yên tâm về em nên tới xem thử.” Thương Lục cầm tay cô thật chặt, “Đừng sợ, anh đã sắp xếp ổn thỏa, sẽ không bị phát hiện.”

Cô không nói nữa, hắn lại hỏi: “Muốn bật đèn lên không?”

Triệu Ngu bỗng lắc đầu: “Không cần.”

Hắn biết, cô đang khóc, mà cô cũng không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ này của mình.

“Được, vậy anh ngủ cùng em.” Hắn cẩn thận lên giường, ôm cô vào trong ngực, kéo chăn qua đắp kín cả hai người, “Ngủ đi, giờ vẫn còn sớm.”

Cô yên lặng nằm trong lòng hắn, một lúc lâu sau mới hỏi: “Trang Diệp… Thế nào rồi?”

Giữa bọn họ, từ lâu đã không thể nói đến chuyện yêu hay không yêu, nhưng cô cũng thật sự sợ hãi.

“Vẫn chưa tỉnh, bác sĩ nói không có việc gì, em yên tâm.” Thương Lục nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, “Anh không tiện ra mặt, Tiết Trạm đã an bài xong xuôi, sẽ không để hắn xảy ra chuyện gì. Chuyện thu mua, Tiết Trạm cũng đã tự mình về công ty trông chừng rồi, sẽ không có vấn đề.”

Triệu Ngu tiếp tục vùi đầu vào trong lòng hắn, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ hữu lực của hắn, hồi lâu sau mới thấp giọng gọi: “Thương Lục.”

“Ừm?”

“Cảm ơn anh.”

Hắn khẽ cười, ôm cô càng chặt hơn: “Ngủ đi.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232