Trở về

Phần 213
Phần 213

Lăng Kiến Vi không ngờ sẽ gặp được Trang Diệp ở dưới chung cư Kỷ Tùy, Trang Diệp hiển nhiên cũng không thể ngờ việc Lăng Kiến Vi sẽ xuất hiện ở đây, cho nên trong lúc nhất thời, hai người đều ngẩn cả ra.

Cho dù chân tướng mọi chuyện năm đó đã rõ ràng, nhưng rất nhiều điều đã xảy ra đã không thể coi như chưa từng xảy ra, giữa bọn họ đã không còn cừu hận, nhưng vẫn mang bầu không khí bối rối khó hiểu.

Lúng túng nhìn nhau trong chốc lát, cuối cùng vẫn là Lăng Kiến Vi mở miệng trước: “Cậu tới tìm anh Kỷ Tùy?”

“Ừ.” Trang Diệp nói, “Cậu cũng tới tìm anh ấy?”

Lăng Kiến Vi do dự một chút, nói: “Tôi đưa Hi… Đưa Triệu Ngu tới tìm anh Kỷ Tùy.”

Trang Diệp kinh ngạc nhìn thoáng qua tầng lầu: “Cô… Cô ấy ở trên?”

“Ừ.”

Sau đó, Trang Diệp không nói gì tiếp nữa.

Thấy hắn xuất thần nhìn chằm chằm cổng vào phía trước, Lăng Kiến Vi cũng có thể đoán được, giờ phút này trong lòng hắn hẳn cũng không ngừng rối rắm… muốn gặp cô, nhưng lại không dám xuất hiện trước mặt cô.

Kết quả, không đợi Trang Diệp quyết định, cánh cửa đang đóng chặt kia đã bị người kéo ra, Triệu Ngu đi ra từ bên trong, nhưng tinh thần cô rối bời chỉ nhìn xuống mặt đất, vẫn chưa phát hiện Trang Diệp đang đứng cách đó không xa.

Từ khi Kỷ Tùy đuổi ra theo, đi lên trước rồi kéo Triệu Ngu vào lòng, mọi chuyện đều phát sinh quá bất ngờ, không chỉ có Triệu Ngu không kịp phản ứng, ngay cả Lăng Kiến Vi và Trang Diệp cũng trố mắt mất vài giây.

Tuy rằng đã sớm biết quan hệ của Triệu Ngu và Kỷ Tùy, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ tận mắt nhìn thấy hai người thân mật đến thế.

Một cái ôm, lại có thể chói mắt đến vậy, nhưng cũng chẳng ai có tư cách nói gì, thậm chí phản ứng đầu tiên của Trang Diệp, lại là xoay người trốn đi.

“Trang Diệp.” Kỷ Tùy kinh ngạc gọi một tiếng, hắn dường như theo bản năng gọi ra cái tên Trang Diệp, đồng thời cũng vội vàng buông cánh tay đang ôm Triệu Ngu ra, vô cùng bối rối lùi lại vài bước.

Vừa rồi, người trước mắt hắn đến cùng là Triệu Ngu, hay là Đường Hi, hắn cũng không phân biệt được nữa, chỉ muốn ôm lấy cô thật chặt. Nhưng hiện tại nhìn thấy Trang Diệp, não bộ bị cồn làm tê liệt cuối cùng cũng thanh tỉnh.

Cho dù cô là Đường Hi hay Triệu Ngu, thì đều từng là bạn gái của Trang Diệp, là người mà Trang Diệp vẫn không thể nào quên đến tận giờ, chỉ dựa vào điểm này, hắn đã không nên có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào nwữa, nếu không tất cả những việc hắn làm, đều sẽ là vết đâm vào lòng Trang Diệp.

Nhưng mà Trang Diệp lại cười với hắn: “Em tới trả lại anh tiền.”

Hắn chậm rãi đến gần, lấy ra tấm chi phiếu đưa cho Kỷ Tùy: “Trước giờ anh đều không nợ Trang gia.”

Kỷ Tùy cúi đầu liếc mắt nhìn chi phiếu, nghi hoặc nhìn hắn: “Cậu…”

Bên trên là con dấu của một công ty nhỏ do bản thân Trang Diệp đầu tư, chuyện của Trang gia hẳn là không liên lụy đến công ty này, đây cũng là con đường duy nhất sau này của Trang Diệp.

Hiện tại xem ra, cho dù không bị liên lụy thì Trang Diệp cũng sẽ đem tất cả tài sản còn lại ra gán nợ cho Trang gia.

Tất cả đều nói muốn đoạn tuyệt quan hệ với Trang gia, nhưng cuối cùng, lại chẳng ai thực hiện được lời nói tàn nhẫn của mình, cũng không ai có thể thờ ơ lạnh nhạt cho nổi.

Nhét chi phiếu vào trong tay Kỷ Tùy, Trang Diệp nói: “Từ hôm nay trở đi, anh và Trang gia đã hoàn toàn thanh toán xong, về sau, dù anh có làm gì cũng không cần lo ngại đến cảm nhận của bất cứ ai trong Trang gia nữa.”

Khó khăn kéo khóe miệng, Trang Diệp cười nói: “Hết thảy ân oán đều đã qua rồi, hy vọng mọi người… Đều có thể hạnh phúc.”

Dừng một chút, hắn lại thấp giọng bổ sung: “Chị dâu.”

Lăng Kiến Vi nghĩ, thế giới này đại khái là điên rồi.

Ngày trước, hắn gọi Đường Hi là “chị dâu”, hiện tại, Trang Diệp lại gọi Triệu Ngu một tiếng “chị dâu”.

Ba người họ, quen biết với nhau từ mười mấy năm trước, nhưng khi đó ai cũng không thể ngờ rằng, có một ngày sẽ đi đến bước hiện tại.

Nơi này thẳng hướng gió lùa của chung cư, vào đông gió lạnh thổi vào ào ạt, len lỏi từng chút một vào trong áo khoác, Triệu Ngu rụt vai, chỉ cảm thấy cả người đều lạnh lẽo.

Cô đã biết trước kết cục giữa mình và Trang Diệp sẽ ra sao, dù cho không có Kỷ Tùy, không có Lăng Kiến Vi, giữa bọn họ, cuối cùng cũng chỉ có thể xem như người dưng nước lã.

Nhưng nhìn thân ảnh hắn dần đi xa, nhìn thân hình hắn không biết từ khi nào đã gầy đi một nửa, trong ngực cô như có gì bị nghẹn lại, buồn bực đến không thể thở nổi.

Chi phiếu trong tay bị gió thổi hơi rung động, Kỷ Tùy ngước mắt, lẳng lặng nhìn sườn mặt của Triệu Ngu, khẽ mấp máy môi, nhưng cũng không biết nên nói gì nữa.

Triệu Ngu ngẩng đầu, hít sâu một hơi, cười nói: “Em đến ngân hàng chuyển khoản cho anh, tạm biệt.”

Hai chữ này, cực kỳ giống như ly biệt. Kỷ Tùy không tự chủ được mà siết chặt tấm chi phiếu trong tay, nhưng vẫn không thể thốt ra được tiếng nào.

Lăng Kiến Vi theo sát đằng sau Triệu Ngu đi ra ngoài chung cư, mở cửa xe cho cô đi lên, do dự một lát vẫn không nhịn được nói: “Em ở trên xe nghỉ ngơi một chút, anh đi mua ly trà nóng cho em.”

Triệu Ngu hiểu ý hắn, hắn muốn cho cô không gian riêng để cô có thể không kiêng nể gì mà khóc, cũng không cố kỵ gì mà phát tiết.

Nhưng cô không muốn khóc nữa.

“Không cần.” Cô mỉm cười, “Đi đến ngân hàng thôi, chậm chút nữa sẽ là giờ cao điểm mất.”

Đến ngân hàng gửi tiền cho Kỷ Tùy xong, khi trở về dưới chung cư của mình, trời cũng đã tối.

Triệu Ngu xuống xe, nói: “Đừng tiếp tục ở đây nữa, anh trở về đi.”

Lăng Kiến Vi không hé răng, nhưng sự trầm mặc của hắn đã nêu rõ đáp án.

“Anh đã quên chuyện lần trước phát sốt rồi sao? Cứ ở đây để làm gì đâu?”

Hắn vẫn không hé răng.

“Lăng Kiến Vi!” Triệu Ngu mất kiên nhẫn, “Một người đàn ông như anh, có thể đừng làm những việc ấu trĩ như vậy nữa được không?”

Hắn cúi đầu, nhưng vẫn không nói một lời.

Triệu Ngu lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Lăng Kiến Uyên: “Được, vậy em gọi người nhà anh tới nhận lại.”

“Anh trai anh sẽ không tới.” Hắn ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn cô, “Anh ấy biết, dù cho ai tới cũng vô dụng.”

Đèn trong xe sáng lên, cô mơ hồ có thể thấy được đôi mắt hắn đã đỏ bừng, trong màn đêm se lạnh, hắn dường như càng thêm vô cùng ủy khuất.

Triệu Ngu khẽ cắn môi, cười nhạo ra tiếng: “Anh cho rằng anh như vậy…”

“Em có thể nổi giận với anh, vậy cũng coi như anh đang giúp em, không phải sao?” Trong lòng hắn hơi thấp thỏm, nhưng vẫn quật cường nhìn cô, “Bác sĩ tâm lý nói, chỉ cần em còn có hỉ nộ ái ố, mọi thứ đều sẽ dần tốt lên, em cứ việc mắng anh, muốn mắng thế nào cũng được, chỉ cần em mắng xong, trong lòng có thể thoải mái hơn được một chút.”

Triệu Ngu thật sự cảm thấy mấy ngày nay cô đã kiềm giữ quá nhiều chuyện trong lòng, cũng thật sự sắp không khống chế được cảm xúc, nhưng trong nháy mắt, những lời mắng chửi sắp phát ra lại bị chặn lại.

Nhìn hắn bứt rứt bất an nhưng vẫn vô cùng kiên định, cô ngây ngốc hơn nửa ngày mới chậm rãi phun ra một câu: “Anh hâm rồi sao?”

Nghe được âm thanh cô khóc nức nở, Lăng Kiến Vi mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra, nhìn kỹ lại, gương mặt cô đã đầy nước mắt.

Hắn lập tức cuống cuồng lên, vội vàng mở cửa xe đi xuống, chân tay luống cuống nhìn cô: “Em… Em đừng khóc…”

Vốn hắn không phải muốn chọc giận cô, càng không phải muốn làm cô khóc, chỉ là chị dâu nói cho hắn phương pháp phải mặt dày lì lợm, hắn cũng không biết phải làm cụ thể thế nào, huống hồ mỗi khi đối mặt với cô, hắn đến cả bình tĩnh cũng mất sạch, nào có thể sử dụng thủ đoạn thuần thục gì nữa?

“Xin… Xin lỗi… Anh không phải…” Hắn muốn đưa tay lau nước mắt giúp cô, nhưng sắp đụng vào cô lại không dám chạm đến, chỉ có thể vội vàng thu tay lại, lúng túng tìm khăn giấy trong xe, “Em… Em đừng khóc, anh biết sai rồi, anh lập tức rời đi, em nói gì anh cũng nghe lời…”

Thấy hắn sốt ruột đến vậy, ngược lại làm Triệu Ngu càng không thể khống chế cảm xúc một cách rất khó hiểu, hai vai run rẩy không ngừng khóc nức nở.

Triệu Ngu như thế này, trừ một lần đối mặt với cha mẹ nuôi, Lăng Kiến Vi còn chưa từng thấy bao giờ.

Khi cô còn là Đường Hi, dường như mỗi ngày chỉ đều sống trong hạnh phúc, chưa bao giờ phải chật vật đến vậy.

Sau này vì báo thù, cô lại hết sức bình tĩnh, thậm chí là máu lạnh, vĩnh viễn đều là dáng vẻ không để ý đến bất kỳ ai, bất kỳ cái gì.

Hiện tại nhìn thấy cô như vậy, sau khi hoảng loạn, hắn lại bỗng nhiên cảm thấy an tâm.

Cô như vậy mới giống một người sống, sẽ tức giận, sẽ mắng người, sẽ không màng hình tượng mà khóc lóc.

Tay hắn cầm khăn giấy chuẩn bị lau nước mắt cho cô ngưng lại giữa không trung, Lăng Kiến Vi ngập ngừng một chút, cuối cùng đưa tay kéo cô vào lòng: “Nếu em muốn khóc, vậy… cứ khóc đi, anh sẽ ở bên em.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232