Trở về

Phần 74
Phần 74

Ngày thường câu lạc bộ bắn súng cũng không có quá nhiều người, hiện giờ đang trong ngày Tết Âm Lịch, lại càng không có mấy người đến.

Nhân viên công tác biết Kỷ Tùy là quân nhân xuất ngũ vốn quen thuộc súng ống, cho nên ngay cả nhân viên an ninh canh giữ ở một bên cũng lười biếng trốn đi chỗ khác, toàn bộ phòng bắn súng, chỉ có hai người Triệu Ngu và Kỷ Tùy.

Nhìn đến đầu gối bầm tím, Triệu Ngu trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi kéo ống quần xuống, nở nụ cười rất miễn cưỡng: “Không sao, chúng ta tiếp tục đi.”

Cô không muốn nhiều lời, tất nhiên Kỷ Tùy cũng sẽ không truy vấn, chỉ nâng cánh tay của cô lên: “Dùng tư thế đứng đi.”

Tư thế đứng này thực ra là tư thế bắn súng khó nhất trong 3 loại thông thường, vì người bình thường rất khó giữ vững cơ thể.

Kỷ Tùy truyền dạy chủ yếu động tác đứng vững, Triệu Ngu nâng khẩu súng lên, đôi tay hơi run rẩy, căn bản là khó mà giữ chắc được khẩu súng trường laser hơi nặng này.

“Vai trái thấp xuống, thả lỏng cơ bắp.”

Thấy cô nghe theo nhưng sau lưng vẫn hơi căng cứng, Kỷ Tùy chỉ có thể đưa tay giữ chặt hai vai của cô, “Chỉ là tới để giải trí, không cần căng thẳng như vậy, thả lỏng một chút.”

Triệu Ngu gật đầu, đem báng súng đè chặt trên vai, nghiêng đầu nhắm chuẩn: “Như vậy được chưa?”

“Hạ báng súng xuống chút nữa, ghì lên ngực.” Hai chữ cuối cùng vừa nói ra, ánh mắt Kỷ Tùy lại không tự giác mà nhìn vào bộ ngực vun đầy của cô, trong đầu không hiểu sao lại hiện ra cảnh xuân vừa nãy bại lộ trước mắt hắn.

Hắn đột ngột lắc lắc đầu, bắt chính mình phải bỏ những suy nghĩ xấu xa trong đầu đi, đưa tay giúp cô điều chỉnh tư thế: “Cánh tay này cao thêm một chút, tốt, cứ như vậy, có thể nhắm trúng.”

“Như vậy sao?” Triệu Ngu nghiêm túc nhìn chằm chằm ống ngắm phía trước, di chuyển đầu rất nhiều lần nhưng vẫn không tìm được đúng tư thế.

“Đầu hướng sang bên phải một chút, vai đừng nhúc nhích, nâng vai trái của cô lên.” Kỷ Tùy đưa tay đè vai cô xuống, lấy góc độ của bản thân hướng dẫn cô nhắm chuẩn: “Qua bên phải một chút.”

Lúc nói xong, thân thể của hai người đều thoáng cứng lại.

Thân hình hắn vốn cao lớn, đứng đằng sau đè nặng lên bả vai cô, hoàn toàn giống như đang ôm cô, mà đầu của hắn di chuyển theo tầm mắt, đã đặt trên đầu cô, miệng dường như dán lên lỗ tai của cô.

Vừa rồi hắn mở miệng, toàn bộ hơi nóng đều phun lên vùng da thịt mẫn cảm của cô, cô bị kích thích đến khẽ rùng mình, còn hắn cũng sợ tới mức nhất thời ngẩn ra, quên mất cả phản ứng.

Sau lưng Triệu Ngu đã hoàn toàn dán trên lồng ngực rắn chắc của Kỷ Tùy, rõ ràng cách mấy tầng vải dệt, cô lại như cũ vẫn có thể cảm giác được tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, giống như trống nổi, còn đang càng thêm nhanh hơn.

Cô thậm chí rất hoài nghi, người đàn ông đã sống 28 năm này, trước nay còn chưa từng tiếp xúc gần gũi với người phụ nữ nào như vậy.

Sự thật là, Kỷ Tùy đúng thật chưa từng.

Vừa nãy hướng dẫn cô bắn súng, động tác của hắn đều làm theo bản năng, giống như lúc trước trong bộ đội mang tân binh đi luyện bắn, có người làm sai hắn cũng sẽ mở miệng chỉ bảo, còn làm không đúng, hắn sẽ động tay giúp đỡ điều chỉnh.

Khi đó đều là một đám đực rựa ở bên nhau, căn bản là không có khả năng đi lo lắng xem liệu có quá gần hay không.

Nhưng giờ phút này, nhìn đến cần cổ thon dài của cô, vành tai xinh xắn và sườn mặt thanh tú, ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người cô, hắn mới ý thức được, cô là phụ nữ, là một người phụ nữ dáng người lả lướt xinh đẹp, mà động tác của hắn, rõ ràng cũng đã quá phận.

Lý trí nói cho hắn rằng nên nhanh chóng buông tay, nhưng thân thể lại không muốn rời đi, dường như… còn rất tham lam luyến tiếc loại cảm giác này, loại cảm giác mà toàn thân từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều như tê dại, tuy không thể tả được thành lời nhưng lại vi diệu đến mức khiến lòng người phải say mê.

Nhưng mà cuối cùng, vẫn là lý trí chiếm thượng phong.

Kỷ Tùy đột nhiên buông tay cách cô ra xa, hơi mất tự nhiên nhìn bóng dáng cao gầy của cô, dùng vài giây mới ổn định lại được tim đập cùng và bụng dưới đã hơi xao động, hắn mở miệng nói: “Giống như bây giờ, tay nắm chặt hơn, nhắm chuẩn, sau đó dùng lực bóp cò súng.”

Triệu Ngu làm theo, lần này đã bắn trúng bia, nhưng mà chỉ đạt được đến vòng thứ hai.

Cô giống như không biết phải làm sao, lúc quay đầu lại cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn: “Có phải… Tư thế còn có vấn đề hay không? Hay là do tôi không nhắm chuẩn?”

Kỷ Tùy gật đầu: “Trước khi nổ súng vai phải lại nâng lên, cô vừa rồi có thả lỏng một ít, cơ bắp đừng căng quá.”

Triệu Ngu đã thấy, không ngờ tai hắn đã lại ửng hồng lên.

Lại thử thêm vài lần, cuối cùng cô dần dần tìm được cảm giác, lần sau tiến bộ hơn so với lần trước, đến cuối cùng hầu như có thể bắn tới vòng thứ 7. Sau đó cô lại thay súng trường bắn hơi khác để thử, trình tự như cũ, từ lúc bắt đầu không quen, đến cuối cùng cũng càng ngày càng thuận lợi.

Kỷ Tùy hỏi: “Muốn thử với đạn thật không?”

Triệu Ngu gật đầu. Cô thật sự rất muốn phát tiết, khẳng định dùng đạn thật là tốt nhất, mà hiện tại, bất kể là bản thân cô, hay là nhân vật cô đang diễn trước mặt Kỷ Tùy, quả thật cũng đều cần phát tiết một trận.

Kỷ Tùy tìm nhân viên công tác mở cửa phòng bắn đạn thật cho bọn họ, lần này cho dù có Kỷ Tùy ở đây, nhân viên an ninh cũng không dám lười biếng, toàn bộ quá trình đều đứng ở một bên nhìn chằm chằm hành động của cả hai.

Đây không chỉ là lần đầu Triệu Ngu tiếp xúc với súng ống, mà còn là lần đầu tiên cô đụng vào súng có chứa đạn thật, cô mang theo thù hận tràn đầy, khoảnh khắc xoa lên nòng súng kia, tâm tình cũng chợt cảm thấy vi diệu.

Nhân viên an ninh ở một bên nói đùa: “Đem bia ngắm trở thành người mà cô hận nhất, nhắm chuẩn vào đích rồi nổ súng, chắc chắn sẽ trúng giữa hồng tâm.”

“Pằng” một tiếng, viên đạn xác thực bắn trúng hồng tâm, không chỉ có nhân viên an ninh kia bị chấn kinh, mà ngay cả Kỷ Tùy cũng có chút không ngờ tới.

Việc đổi súng đều yêu cầu quá trình thích ứng, cô lại là lính mới, nhưng đã có thể bắn trúng ngay hồng tâm sau lần đầu đổi súng, đây đã được xem như thành tích rất tốt.

Nhìn đốt ngón tay cô nắm khẩu súng đã trắng bệch, thân thể căng chặt, cắn chặt hàm răng, Kỷ Tùy do dự một chút, vẫn tiến lên vỗ vỗ vai cô như an ủi.

Hắn cho rằng cô đang xem bia ngắm như Tiết Tử Ngang, nhưng chỉ sợ hắn có nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi, lúc cô đang ngắm chuẩn tấm bia kia, thứ hiện lên trước mắt cô, lại chính là khuôn mặt của người hắn từng để trong lòng.

Thời gian kế tiếp, Triệu Ngu cũng không biết chính mình đã bắn bao nhiêu lần, hao phí bao nhiêu viên đạn, cô chỉ biết, đống lửa giận trong lòng cô quả thực đã dần dần được phát tiết hết ra ngoài.

Mà Kỷ Tùy bên cạnh cũng giống vậy, không biết mệt mỏi mà nhắm chuẩn, rồi bắn, có lẽ đây cũng là lý do mà hắn thích tới nơi này đi.

Kỷ Tùy là người đã sớm quen với súng ống, luyện bao lâu cũng không thành vấn đề, nhưng Triệu Ngu thì không giống, mới lần đầu học bắn súng đã tập luyện điên cuồng, chờ sau khi kết thúc, hai cánh tay đã đau đến không nâng nổi nữa.

Lúc hai người rời đi, anh trai ở quầy còn cười cười với Kỷ Tùy: “Tiền trong thẻ hội viên của cậu đã bị trừ hết, có muốn bổ sung bây giờ không?”

Kỷ Tùy lấy thẻ tín dụng đưa ra anh trai kia hỏi: “Nạp bao nhiêu? Coi bộ dạng của cậu chiều nay, chỉ sợ nạp nhiều vào mới tiêu đủ.”

Triệu Ngu giờ mới muộn màng nhận ra: “Chiều nay chúng ta tiêu nhiều tiền lắm sao?”

Anh trai cười nói: “Bắn súng thường thì tính giờ, đạn thật thì mới tính theo viên đạn, hai người đã tăng doanh thu cho chúng tôi rất nhiều đó”

Nhìn dáng vẻ của hắn như đã rất quen thuộc với Kỷ Tùy, trêu chọc cũng không hề cố kỵ: “Hôm trước em trai của cậu tới, thiếu chút nữa đã bắn hết đạn, có hai người các cậu là đại khách hàng, chúng tôi cũng không phải lo đóng cửa nữa.”

Triệu Ngu hỏi: “Hôm trước anh không tới cùng với em trai mình sao?”

Kỷ Tùy nói: “Mỗi lần cậu ta tới chỗ này đều như phát điên, tôi cũng không dám chơi cùng.”

“Có nói quá không vậy? Không phải anh nói tính tình cậu ấy rất tốt sao?”

Kỷ Tùy cười cười: “Trước đó cậu ấy đã trải qua một đoạn tình cảm không vui cho lắm, chịu quá nhiều kích thích, vẫn luôn phải trị liệu tâm lý, lúc bình thường thì tính tình rất tốt, nhưng đến thời điểm bùng nổ thì cũng hơi khủng bố.”

Triệu Ngu không khỏi giật mình.

Vì để tránh gặp gỡ với Trang Diệp, mấy năm nay cô vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của hắn, nhưng việc hắn phải tham gia trị liệu tâm lý, cô lại chẳng hề hay biết.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232