Trở về

Phần 34
Phần 34

Sáng sớm hôm sau Triệu Ngu tỉnh lại, người bên cạnh đã sớm không thấy đâu.

Cô vừa mới ra cửa phòng, đã nghe thấy phòng bếp truyền đến một tiếng “Bùm” trầm đục. Chờ cô đi ra, lại nhìn thấy trên mặt đất là một đống bừa bộn, cùng Tiết Tử Ngang vẫn đang ngơ ngác.

Triệu Ngu ngẩn người, vội chạy tới kéo Tiết Tử Ngang ra cẩn thận kiểm tra: “Có bị thương không?”

Ánh mắt Tiết Tử Ngang vẫn ngơ ra lắc lắc đầu, phỏng chừng vẫn chưa từ trạng thái ngây ngốc phản ứng lại được.

Nhìn thấy phản ứng đáng yêu này của hắn, lại thấy đống vụn trứng bắn tóe trong lòng vi sóng cùng vết bẩn màu vàng trên quần áo của hắn, Triệu Ngu lập tức không nhịn nổi, cười to thành tiếng: “Ha ha ha ha ha…”

Tiết Tử Ngang có chút quẫn bách, trừng mắt với cô một cái: “Cười cái gì cười? Anh cũng chưa dùng bao giờ mà.”

Trong nhà vẫn luôn có người nấu cơm cho, chứ đã khi nào đến lượt hắn phải xuống bếp?

Thấy Triệu Ngu vẫn không thèm thu liễm nụ cười, ngược lại càng cười càng lớn tiếng, hắn càng thêm ảo não, bổ sung nói: “Trên cái đĩa có ghi là đồ chuyên dụng cho lò vi sóng mà.”

“Không phải vấn đề ở cái đĩa.” Triệu Ngu đã cười đến gập cả eo, giờ đã sắp thở không ra hơi.

“Trứng gà sống không thể bỏ vào làm nóng được, đây là thường thức đó đại thiếu gia. Không phải anh vẫn dùng được máy nướng bánh bình thường sao, sao lại có thao tác dở hơi thế này, lò vi sóng của em sắp nổ tung banh nắp mất? Cũng may anh cao, chứ không lại nổ bắn lên cái bản mặt đẹp trai này mất.”

Tiết Tử Ngang tiếp tục trừng cô: “Còn không phải vì muốn làm bữa sáng cho em sao.”

“Được được được, em biết rồi, em cảm kích lắm nè, anh mau đi thay quần áo đi, bữa sáng để em làm nốt nhé?”

Bị Triệu Ngu nửa đẩy từ phòng bếp ra, hắn còn chưa đi đến cửa phòng ngủ, đã lại nghe được tiếng cười ầm lên không khống chế được truyền đến từ phòng bếp.

Tiết Tử Ngang: “…”

Chờ khi hai người một trước một sau đến công ty, Tiết Trạm đã ở chờ trong văn phòng của Tiết Tử Ngang.

Triệu Ngu đưa tài liệu đã sửa sang hoàn chỉnh vào cho hai chú cháu, mới vừa xoay người đi được vài bước, đã nghe thấy Tiết Trạm hỏi ở phía sau: “Trên người cậu có mùi gì vậy?”

Tiết Tử Ngang tự cúi đầu hít ngửi thử: “Cháu đã thay quần áo mà sao chú còn ngửi được nhỉ?”

Nhớ lại cái bộ dáng dính đầy vụn trứng của hắn buổi sáng, Triệu Ngu lại không nhịn được mà bật cười “phụt” một tiếng.

Cũng không màng có Tiết Trạm ở đây, Tiết Tử Ngang hung hăng trừng mắt với cô: “Buổi tối trở về sẽ chỉnh em một trận.”

Nhìn sang Tiết Trạm đang nghiêm túc đọc báo cáo, Tiết Tử Ngang đột nhiên hỏi: “Chú hai, chú có biết dùng lò vi sóng không?”

Tiết Trạm kỳ quái nhìn lại hắn.

Tiết Tử Ngang cố nín cười, ý vị thâm trường vỗ vỗ vai Tiết Trạm: “Lần sau chú có thể tự mình thử làm bữa sáng, trứng gà dùng lò vi sóng quay đặc biệt ngon đấy.”

Tiết Trạm: “…”

Cùng Tiết Trạm nói chuyện công việc cả nửa ngày, Tiết Tử Ngang đau lưng đấm đấm vai đi ra, lại nhìn thấy Triệu Ngu đang cầm bút cúi đầu hí hoáy, cũng không biết đang mân mê cái gì trên mặt bàn.

Hắn lặng yên không tiếng động đến gần, đứng phía sau cô khom người nhìn ngó, mới phát hiện cô đang vẽ tranh, hơn nữa, còn là đang phác họa vẽ hắn.

Cô quả thực rất tập trung, mỗi một bút đều miêu tả cực kỳ tinh tế, cũng vẫn chưa phát hiện ra hắn ở đằng sau.

Chờ cô hoàn thành, Tiết Tử Ngang mới thẳng người lại, lui lại mấy bước, ho khan một tiếng.

Triệu Ngu giật mình nhảy dựng lên, lập tức cầm lấy một tập văn kiện bên cạnh che lên phác họa, làm bộ làm tịch nhìn vào máy tính.

“Đi cùng anh xuống tầng.”

“Ừ.”

Triệu Ngu vừa rời chỗ ngồi, Tiết Tử Ngang đã lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai tiến lên, rút ra bức vẽ trên bàn: “Đây là cái gì?”

Triệu Ngu lại thẹn thùng lại xấu hổ: “Em… Em tùy tiện vẽ chơi thôi.”

“Phải không?” Nụ cười trên mặt hắn càng nhìn lại chỉ càng thấy có ý xấu.

Triệu Ngu đứng thẳng eo: “Đúng vậy, nhàn rỗi nhàm chán, dù sao mọi việc em cũng đã làm xong, em cũng không làm chậm trễ công việc.”

“Anh không tin.” Tiết Tử Ngang cố nén nụ cười, nghiêm trang nhìn cô, “Thời gian công tác mà lại đi làm việc tư, cái này, tịch thu.”

Thấy hắn cầm bức tranh đi thẳng về hướng văn phòng, Triệu Ngu vội vàng đuổi theo: “Anh trả cho em.”

Tiết Tử Ngang chạy trốn so với con thỏ còn nhanh hơn, vừa bước vào đã nhanh tay khóa cửa lại, chặn Triệu Ngu ở bên ngoài, vừa thưởng thức bức tranh trong tay vừa vui vẻ huýt sáo.

Tiết Trạm vất vả lắm mới được lúc yên tĩnh, giờ bất đắc dĩ ngẩng đầu liếc hắn: “Yên lặng.”

Tiết Tử Ngang trừng hắn một cái, lại không nhịn được vẻ đắc ý mà đưa tranh ra trước mặt hắn: “Chú xem đẹp trai không?”

Tiết Trạm tiếp tục xem văn kiện, không thèm để ý đến hắn.

Tiết Tử Ngang vẫn tiếp tục cầm tranh khoe khoang: “Siêu đẹp trai chứ gì nữa, bạn gái cháu vẽ đấy, đừng ghen tị nhé.”

Đến một ánh mắt Tiết Trạm cũng không thèm cho hắn, chỉ thấp giọng mắng một câu: “Nhàm chán.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232