Trở về

Phần 150
Phần 150

Triệu Ngu trước đến nay còn chưa từng thấy Kỷ Tùy tức giận, cô thậm chí còn tin tưởng, chỉ cần mình đừng làm ra việc gì quá đáng, người đàn ông tốt như hắn có khi sẽ vĩnh viễn không bao giờ tức giận với cô.

Đương nhiên, ngay trước khi mở cửa cô cũng tự biết rằng, một người là bạn gái mà ở nhà còn để cho bạn trai cũ vào cửa, chuyện này đối với bất ai mà nói cũng đều hơi quá đáng, nếu Kỷ Tùy còn không hề phản ứng, vậy chỉ có thể thuyết minh hắn căn bản không quan tâm cô đến thế.

Nhìn khuôn mặt hiếm khi nghiêm túc của hắn, Triệu Ngu vội vàng móc di động ra, mở giám sát của camera ngoài cửa đưa cho hắn: “Anh có thể xem cái này, trong này có chứng cứ, hắn vẫn luôn canh ngoài cửa nên em không biết hắn sẽ đến, hơn nữa em và hắn mới chỉ vào có vài phút, chưa phát sinh chuyện gì hết, anh hãy tin tưởng em.”

Thấy vẻ mặt cô hoảng hốt giải thích, mắt cũng như sắp khóc đến nơi, Kỷ Tùy chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cầm di động của co nhưng chẳng liếc mắt đến một cái đã khóa màn hình lại: “Anh chưa nói không tin em, anh đương nhiên biết em sẽ không làm những chuyện như thế.”

Mặt mày Triệu Ngu lập tức vui vẻ, ngay sau đó lại như bé con làm gì sai, cúi đầu yên lặng nhìn mũi chân mình, nhỏ giọng nói: “Em biết, em không nên cho hắn vào cửa.”

“Không sai, anh chính là tức giận vì điều này.” Kỷ Tùy nói thẳng, “Trước đó hắn từng đối xử với em như thế nào nhẽ em đã quên sao? Nếu hắn hiện tại hắn lại thương tổn em thì em sẽ thế nào?”

Triệu Ngu tiếp tục cúi gằm nhìn chằm chằm mặt đất, dáng vẻ ủy khuất không để đâu cho hết. Kỷ Tùy thấy cô như vậy thì lửa giận cũng không thể không tiêu tan, chỉ có thể thở dài một hơi: “Hơn nữa, em đang là bạn gái anh, sao em có thể để người đàn ông khác tùy tiện vào chung cư của mình như thế? Người đàn ông kia lại còn là bạn trai cũ của em, em làm vậy anh biết phải nghĩ thế nào? Hoài nghi rằng em vẫn còn thích hắn, không quên được hắn sao?”

Triệu Ngu vội lắc đầu quầy quậy: “Không phải mà, em cùng hắn đã hoàn toàn kết thúc.”

Kỷ Tùy đưa tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào trong lòng ngực: “Triệu Ngu, có đôi khi, anh thật sự nghĩ rằng, liệu có phải em… Còn không quên được hắn hay không.”

Triệu Ngu dựa vào trên vai hắn, tiếp tục ủy khuất lắc đầu: “Thật sự không phải mà, vừa rồi em cũng đã nói với hắn mình đã có bạn trai, mối quan hệ của chúng ta hắn cũng đã biết, hiện tại người em để ý trong lòng chính là ai, nhẽ anh không cảm giác được sao?”

Lại lẳng lặng ôm cô thêm một hồi lâu, hắn mới chậm rãi buông cô ra, một tay nhẹ vuốt ve khuôn mặt cô: “Em quá hoàn mỹ, làm anh không có cảm giác an toàn.”

Triệu Ngu ra vẻ tức giận mà trừng hắn một cái: “Vậy ý anh là, để có cảm giác an toàn, nhẽ anh muốn chia tay với em sao?”

Kỷ Tùy bất đắc dĩ mà cười, thuận thế nhéo nhéo mặt cô: “Nói gì đó nè? Em hiện tại đã là bạn gái của anh, sao anh có thể buông tay được?”

Thấy trạng thái của hắn đã hòa hoãn trở lại, Triệu Ngu lại bắt đầu mềm giọng làm nũng: “Em xin lỗi mà, em biết sai rồi mà, lần sau nhất định sẽ không làm thế nữa, anh đừng giận em có được không?”

“Anh sao nỡ giận em đây?” Kỷ Tùy ôm cô ngồi xuống sofa, “Anh là đang giận chính mình đã không thể làm em có thêm lòng tin, thế nên mới khiến hai chúng ta dù đã chính thức yêu nhau mà lại phải giống như yêu đương vụng trộm thế này.”

Nhìn lại vị trí vừa rồi Tiết Tử Ngang đã ngồi, hắn lại hỏi: “Hiện tại hắn đã biết mối quan hệ của chúng ta, liệu có ảnh hưởng gì đến công việc của em không?”

Triệu Ngu lắc đầu, biểu tình còn rất buồn rầu: “Em cũng không biết.”

Kỷ Tùy kéo tay cô, nắm thật chặt trong tay mình: “Đừng sợ, còn có anh ở đây, anh nuôi em.”

Triệu Ngu tức giận trừng hắn một cái: “Anh nói thì nghe dễ lắm, chờ đến khi em nghỉ việc rồi thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng, mấy người nhà trong xã hội thượng lưu của anh liệu có thể cho phép chúng ta ở bên nhau nữa hay không?”

Kỷ Tùy cũng thấp giọng cười, khẳng định với cô lần nữa: “Anh đã nói với em rồi mà, chuyện của anh anh có thể tự làm chủ, bọn họ sẽ không nhúng tay.”

“Em mới không tin đâu.” Triệu Ngu bĩu môi, “Coi như bọn họ không phản đối, thì em cũng phải tự cố gắng, để nhanh chóng có thể xứng đôi với anh mới được.”

“Em có chỗ nào không xứng với anh?” Kỷ Tùy nghiêm túc nhìn cô, “Nếu em không tin, chúng ta cùng thử xem? Anh mang em về gặp người nhà anh, cói được không?”

Triệu Ngu mới không nguyện ý đi đối mặt với vấn đề này, ngây ra một lúc sau, dứt khoát áp sát thân mình vào dán lên môi hắn.

Chỉ một cái hôn như vậy mà nháy mắt đã châm lên bao nỗi nhớ nhung cùng khát vọng của hắn với cô, Kỷ Tùy đưa tay giữ lấy đầu cô, nhanh chóng chuyển thành chủ động, quấn lấy lưỡi cô liếm mút, cuồng dã quấy đảo trong khoang miệng cô.

Theo động tác của hắn, Triệu Ngu chủ động ngả người về sau, chậm rãi nằm xuống sofa, để thân hình cao lớn của hắn hoàn toàn đè lên người cô.

Quấn lấy môi lưỡi Triệu Ngu không buông tha một lúc lâu, đôi tay hắn cũng thuần thục đốt lên vô số ngọn lửa trên thân thể cô, Kỷ Tùy mới đột nhiên nhớ ra cái gì, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ còn chưa kéo rèm, hắn bèn bế thốc thân thể mềm mại của cô lên, bước thẳng vào phòng ngủ.

Triệu Ngu đã bị những hôn sâu cùng vuốt ve nhóm lên dục hỏa, hơn nữa lại còn đang có tâm tư muốn lấy lòng hắn, cho nên vừa mới bị đặt xuống giường lớn, cô đã cực kỳ chủ động cởi quần áo bản thân ra.

Kỷ Tùy kéo xong rèm phòng ngủ quay đầu nhìn lại, đã thấy áo của cô bị ném sang một bên, chỉ còn lại đôi nhũ thịt tròn trịa chen lấn dưới lớp nội y màu trắng.

Vừa bước đến ngồi trên đầu giường, hắn đã ôm cô đặt lên đùi mình, gấp không chờ nổi mà đẩy áo lót lên trên, toàn bộ đầu đều chôn vào trước ngực cô, hết liếm rồi lại mút bầu vú trắng nõn, thi thoảng còn khẽ cắn lấy núm vú trêu đùa, càng chọc cho cô phải yêu kiều rên rỉ không ngừng.

Nhìn dáng vẻ cô rùng mình run rẩy, lửa tình trong mắt hắn đã càng ngày càng đậm, kéo vài cái đã cởi xong quần mình, tìm từ tủ đầu giường ra áo mưa đeo lên, đỡ dương vật cứng nóng cọ qua lại giữa âm hộ đã sớm ướt át của cô, chậm rãi căng cửa huyệt ra cắm vào từng chút từng chút một.

Đôi tay Triệu Ngu chống trên vai hắn, phần eo phối hợp ngồi xuống, nhanh chóng nuốt vào toàn bộ thân gậy, làm cả hai đều sảng khoái đến bật ra tiếng than khó nhịn.

Kỷ Tùy hôn lên môi cô một lần nữa, đẩy thẳng eo lên trên, nắc từng cú vào trong hoa huyệt của cô, tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo cũng càng ngày càng nặng, so với sự dịu dàng của ngày xưa thì như khác một trời một vực.

Triệu Ngu biết, Tiết Tử Ngang đã kích phát triệt để sự phẫn nộ cùng nỗi bất an của hắn, lửa giận dưới đáy lòng hắn cũng không vì mấy chiêu nũng nịu cô làm trước đã đã hoàn toàn tan đi.

“Kỷ Tùy…” Cô thở hồng hộc ôm sát hắn, chủ động vươn lưỡi cắn mút khóe môi cùng cằm hắn, lại mềm mại liếm láp trên yết hầu, “Ưm… Kỷ Tùy…”

Thẳng đến khi đã đưa cô lên cao trào, hắn mới miễn cưỡng hoãn lại tần suất đưa đẩy liều mạng này, ôm lấy mặt cô chống lên trán, hắn cất giọng nói khàn khàn: “Em là của anh, anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào cướp mất em.”

Triệu Ngu gật đầu, nửa người trên trần trụi dính sát vào ngực hắn, bám lấy cổ hắn dâng lên một nụ hôn triền miên ướt át.

Kỷ Tùy đặt cô xuống giường, bẻ ra mông cô hung hăng đút vào từ phía sau, một tay bắt lấy một bầu vú ra sức vuốt ve, một tay lại đỡ khuôn mặt cô quay lại cùng hôn hít quấn quýt.

Cuối cùng khi đồng thời leo lên cao trào, Triệu Ngu đã không thể thở ra hơi, cũng không nói nên lời, chỉ có thể mềm nhũn dựa trên ngựa hắn, mặc cho hắn tiếp tục đùa bỡn đôi vú sữa non mịn.

Làn môi ướt nóng hôn lên phần da thịt trên gáy cô, Kỷ Tùy vẫn còn thở gấp nói bên tai Triệu Ngu: “Anh có chuẩn bị quà cho em.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232