Trở về

Phần 6
Phần 6

Khoảnh khắc cô rơi vào vòng ôm của Tiết Tử Ngang, làn môi của hắn cũng lập tức dán lên.

Mang theo chút mùi rượu, còn hơi lành lạnh, nhưng rất mềm.

Triệu Ngu thử giãy giụa vài cái mà không thể tránh khỏi, liền cứ ngơ ngác như vậy ngồi trên đùi hắn, mặc cho hắn tùy ý hôn lấy.

Hô hấp nóng rực phả trên mặt cô, từ từ chậm rãi, thân thể cứng nhắc của Triệu Ngu cũng dần dần thả lỏng, khi đầu lưỡi hắn tiến tới ý đồ muốn cạy hàm răng của cô ra, cô cũng chủ động nới lỏng miệng.

Lưỡi hắn tiến quân thần tốc, quấn lấy lưỡi thơm của cô trêu chọc, bàn tay đang ôm bên hông cô cũng dần dần buộc chặt, cách một lớp quần áo mà ve vuốt.

Cả người Triệu Ngu đã mềm nhũn, hô hấp dồn dập, theo bản năng ôm lấy cổ hắn, đầu lưỡi trúc trắc hoạt động, chủ động quấn giao cùng với hắn.

Bàn tay hắn đã chuyển ra trước ngực cô, cách lớp quần áo xoa nhẹ trong chốc lát, Tiết Tử Ngang bắt đầu cởi bỏ từng nút thắt trên áo cô, từ áo khoác, đến áo sơ mi trắng bên trong.

Ngón tay hơi lạnh đã chạm đến mảnh da thịt trước ngực, toàn thân Triệu Ngu khẽ run lên một chút, nhẹ nhàng cắn môi hắn.

Hắn thuần thục đẩy nội y lên trên, cầm lấy một bên vú sữa mà nắm vuốt lúc nặng lúc nhẹ, đầu ngón tay đè lên viên thịt nhỏ đã cứng rắn trên đỉnh, trêu đùa vờn quanh, rồi lại ấn nắn xoa bóp.

Thân mình Triệu Ngu trong nháy mắt như căng chặt lại, bờ mông không nhịn được vặn vẹo trên đùi hắn, vừa vặn chạm đến căn thịt nóng đang dần gắng gượng đứng lên kia.

Tiết Tử Ngang buông đôi môi cô ra, một đường hôn từ má đến cần cổ, mút lấy xương quai xanh gợi cảm bị nội y ngăn trở, môi lưỡi tiếp tục dời xuống, rơi trên nhũ thịt trắng nõn, vừa cắn hút lại liếm mút, lưu luyến quên lối về.

Triệu Ngu cắn môi muốn ngăn chặn những rên rỉ đã muốn bật thốt ra khỏi miệng, đôi tay nắm chặt lấy âu phục trên vai hắn, toàn bộ thân mình đã không ngừng run rẩy.

Mà khi một đầu vú bị hắn ngậm nhẹ vào hàm rồi tinh tế liếm mút, cô vẫn không thể nhịn bật lên tiếng than nhẹ, mềm nhũn ra trong lòng hắn, chỉ còn biết thở dốc từng ngụm.

Tiết Tử Ngang tiếp tục dùng môi lưỡi an ủi bộ ngực sữa, bàn tay lại xuôi theo bụng nhỏ nhẹ nhàng dời xuống, thăm dò từ dưới làn váy nghiệp vụ cứng nhắc, phủ lên âm hộ nhẹ nhàng xoa nắn, lại vươn ngón tay sờ về hướng khe hẹp thần bí kia.

Cô vẫn còn mặc quần lót cùng tất chân, nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn chạm tới, hắn có thể cảm giác được rõ ràng, nơi đó đã hoàn toàn dính nhớp.

Hắn buông đầu vú ra, ngẩng đầu hôn lên vành tai cô, còn thấp giọng cười khẽ bên tai: “Sao lại ướt nhanh như vậy? Còn chảy nhiều nước thế này.”

Triệu Ngu đã ửng hồng đầy mặt, gục đầu xuống không dám nhìn hắn, hai chân gắt gao khép lại, nhưng lại không ngăn cản được bàn tay hạnh kiểm xấu vẫn tiếp tục thâm nhập vào trong của hắn.

Khiêu khích vuốt ve tới lui dọc theo khe thịt, ngón tay Tiết Tử Ngang đã càng ngày càng ướt át, nhìn dáng vẻ sắp không nhịn được của cô, hắn lại càng càn rỡ thêm lực, ngay khi tìm được đúng vị trí âm vật, lại càng dùng sức mà vê nắn.

“A…” Triệu Ngu thét lên thành tiếng, liều mạng vặn vẹo trên đùi hắn.

Hắn vừa gặm cắn vành tai của cô khẽ liếm mút, lại vừa dùng một tay xoa lấy bầu ngực, nắm lấy đầu vú dùng sức lôi kéo, không kiêng nể gì mà trêu đùa tất cả những nơi mẫn cảm nhất trên thân thể cô.

Không được bao lâu, Triệu Ngu đã cắn môi tiết ra, co giật nằm liệt trên người hắn.

Cảm nhận được lòng bàn tay đẫm nước ướt càng thêm ướt, hắn lại nở nụ cười trầm thấp từ tính: “Em nhạy cảm quá, cách cả chiếc quần lót mà cũng “ra” được? Còn phun nhiều nước như vậy?”

Hai mắt Triệu Ngu đã rưng rưng, vừa thẹn vừa quẫn nhìn hắn.

Hắn cười hôn lên đôi môi của cô, ôn nhu hỏi: “Bao lâu rồi chưa làm?”

“Nửa… Nửa năm.”

Ngậm lấy bờ môi cô liếm hút trong chốc lát, hắn lại hỏi: “Có muốn không?”

Triệu Ngu cắn môi không nói lời nào.

Tiết Tử Ngang vẫn chỉ cười, ôm lấy vòng eo của cô kéo đến chính giữa háng mình, dùng thứ hư đốn vừa thô vừa cứng kia cọ nhẹ lên mông cô, cất giọng trầm khàn: “Nhưng nó muốn.”

Triệu Ngu không nói, cũng không nhúc nhích, chỉ biết e lệ ngượng ngùng nhìn lại hắn.

Hắn vươn tay cởi bỏ giày cao gót của cô, lại chậm rãi kéo cả quần lót cùng tất chân xuống, nhìn thấy cô vẫn cứng đờ ngượng ngùng, hắn bèn vỗ nhẹ lên mông cô: “Ngoan, nâng mông lên nào.”

Triệu Ngu ngoan ngoãn làm theo, hắn thuận lợi lột sạch cả quần lót cùng tất chân ném sang một bên, nâng thân mình cô lên xoay lại, để hai chân thon dài đối diện với hắn, khóa ngồi trên đùi hắn.

Váy của cô đã bị xốc đến eo, hắn chỉ cần vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy phiến thịt thưa thớt lông mu, cùng phong cảnh mê người ẩn sâu trong khe rãnh.

Yết hầu hắn không khống chế được mà lăn lộn, hắn vội cởi bỏ cả thắt lưng lẫn quần, đỡ dương vật thô to chống lên nụ hoa còn đang chảy nước dầm dề, lề mề cọ xát qua lại giữa hai chân cô.

“Ưm…” Triệu Ngu rùng mình run rẩy, bộ ngực càng thêm phập phồng kịch liệt, nhũ thịt trắng bóng như lúc ẩn lúc hiện trước mắt hắn.

Dương vật nóng như lửa đã căng cửa huyệt nhỏ hẹp ra chen vào được phân nửa quy đầu, cảm nhận được sự nóng ẩm chặt chẽ bên trong, Tiết Tử Ngang khẽ hừ một tiếng, bóp lấy vòng eo của cô chuẩn bị phá vỡ từng tấc thịt mềm, vọt thẳng vào tận cùng mà tận hưởng.

Ai ngờ Triệu Ngu lại bỗng như tỉnh táo lại từ trong tình dục mờ mịt, đột nhiên luống cuống đẩy hắn ra, đứng bật dậy từ trên đùi hắn, hai chân run rẩy chạy sang một bên vội vã xỏ giày vào.

Còn chưa chờ Tiết Tử Ngang mở miệng, cô đã vừa khóc nức nở vừa liên tục khom lưng xin lỗi hắn trước: “Thực… Thực xin lỗi Tiết tổng… vừa rồi tôi… Nhất thời đầu óc choáng váng nên mới có thể… Thiếu chút nữa đã… Ngài đừng để bụng, tôi… tôi xin lỗi…”

Hai đùi đẹp của cô vẫn còn trần trụi dính ướt, thẳng tắp thon dài giẫm lên giày cao gót, cả bầu vú no đủ cũng đều đang lõa lồ bại lộ trong không khí, theo động tác của cô mà run lên, đong đưa qua lại làm Tiết Tử Ngang nhìn đến quáng cả mắt.

Khối thịt giữa háng kia đã sớm căng trướng tới cực hạn, chỉ vừa nếm được chút ngon ngọt lại đã bị quẳng ra một bên, hắn quả thực đã nghẹn đến toàn thân đều đau nhức.

Nhưng hắn trước nay chưa từng có đam mê cưỡng ép phụ nữ, nếu cô gái này đã muốn đi, hắn tự nhiên cũng sẽ không ngăn cản.

Vì thế hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cô vội vàng sửa sang lại quần áo ngay trước mặt hắn, mắt ửng hồng ngậm nước còn khom lưng xin lỗi rất nhiều lần, cuối cùng như chạy trốn vội lao ra khỏi biệt thự.

Giờ phút này dục cầu bất mãn tăng xông làm hắn vung tay nện một cú xuống sofa, Tiết Tử Ngang mới vừa quay đầu đã nhìn thấy chiếc tất chân cùng quần lót ren vẫn còn dính vệt nước óng ánh mà cô không kịp thu lại.

“Chết tiệt!” Cắn răng rủa thầm một tiếng, hắn lại để nguyên côn thịt giương lên như quái vật khổng lồ đi thẳng vào phòng tắm.

Nhưng vừa bước vài bước lại không nhịn được quay đầu lại, quét mắt nhìn đến tất chân cùng quần lót trên mặt đất, hắn cong người cúi nhặt lên, mang theo cùng vào phòng tắm.

Triệu Ngu gọi xe trở về, dọc theo đường đi, giữa hai chân cô vẫn còn ướt sũng nước, nếu không phải cô nhân lúc tài xế không chú ý trộm nhét khăn giấy vào trong, chà lau xong lại lặng lẽ lấy ra, chỉ sợ nước đã chảy đẫm ra ghế ngồi.

Cô cũng tự biết thân thể của mình mẫn cảm đến thế nào, cũng biết nhu cầu của mình mạnh mẽ biết bao, đặc biệt từ sau khi tách ra cùng Thương Lục, cô cũng chưa làm tình cùng người đàn ông nào khác, thấy ngứa ngáy thèm thuồng là điều khó thể tránh khỏi.

Kỹ xảo trêu chọc của Tiết Tử Ngang lại cực kỳ thuần thục, cô suýt thì không thể chống đỡ, thậm chí còn đã sinh ra ý nghĩ muốn trực tiếp chơi đùa một trận tình ái vui sướng sảng khoái cùng hắn.

Nhưng lý trí của cô, chung quy vẫn có thể chiến thắng được dục vọng của thân thể.

Thiết lập mà cô đã tạo ra trước mắt Tiết Tử Ngang không cho phép cô nhanh như vậy đã phát sinh quan hệ với hắn.

Hơn nữa, càng là không ăn được, đàn ông mới sẽ càng nhớ thương.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232