Trở về

Phần 55
Phần 55

Tiết Tử Ngang tự mình gọi xe về, cũng chưa say tới mức bất tỉnh nhân sự, cho dù là lúc ông nội muốn đánh hắn, hay là lúc Tiết Trạm đưa hắn lên tầng, hắn vẫn còn giữ được vài phần thanh tỉnh.

Chỉ là trạng thái của hắn đã rất tệ, phản ứng chậm chạp, hai mắt lờ đờ, muốn nói cũng không nói được, ngay cả lúc Triệu Ngu giúp hắn lau mặt, hắn cũng chỉ có thể trợn mắt ngơ ngác nhìn cô.

“Tử Ngang, thấy khó chịu à?” Thay hắn chỉnh lại chăn xong, Triệu Ngu thản nhiên ngồi bên mép giường, đưa tay vuốt ve trên trán hắn, dịu dàng hỏi, “Muốn uống nước không?”

Tiết Tử Ngang không đáp, Triệu Ngu bèn tự giác đứng dậy: “Em đi rót ly nước ấm cho anh.”

Lúc xoay người, tay cô đột nhiên bị giữ chặt, Triệu Ngu vừa quay đầu lại đã đối diện với một đôi mắt ửng đỏ: “Đừng đi.”

Do uống quá nhiều rượu mà giờ giọng hắn đã khàn khàn, tình trạng này, như đã trở lại cái đêm hắn biết tin Từ Miểu sắp kết hôn.

Nhưng so với cường thế thô lỗ lần đó, hiện tại hắn giống con thú nhỏ đáng thương ủy khuất, cất giọng gọi cô cũng như mang theo ý cầu xin.

Triệu Ngu không nhịn được mà lóe lên suy nghĩ, hiện tại người mà hắn đang nhìn, người mà hắn đang níu giữ, rốt cuộc là là Triệu Ngu, hay là Từ Miểu?

Nghĩ ra thì… hẳn là người sau đi.

Cô nhìn hắn cười dịu dàng, đưa tay gỡ ngón tay hắn ra: “Được, em không đi, anh thả tay em ra trước đã, em chỉ xuống tầng rót cho anh ly nước thôi, có được không?”

Hắn lại không nghe, tay đã nắm càng chặt, ngón tay cũng bấu chặt lấy cổ tay cô.

“Tử Ngang…” Triệu Ngu cố ý tăng thêm sức, muốn thoát khỏi tay hắn, “Tử Ngang anh buông ra.”

Ngay sau đó, hắn dùng sức kéo cô lên giường, thân thể Triệu Ngu cách lớp chăn dán lên ngực hắn, môi cô cũng bị lấp kín.

Nụ hôn tràn ngập mùi rượu đầy mạnh mẽ và thô lỗ, giống như lần ở trên xe lúc trước.

Trong lòng Triệu Ngu cười nhạo ra tiếng, quả nhiên, vẫn là cái loại đức hạnh này.

Hắn đã hứa sẽ không bao giờ đối xử với cô như vậy nữa, nhưng thực hiển nhiên, lời hứa của hắn chẳng khác gì một trò đùa.

Vị đại thiếu gia bị chiều hư từ nhỏ này, cuộc sống trước giờ vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, trừ một lần thất bại vì tình thì vị đại thiếu gia này chưa từng phải suy sụp nào khác, sao có thể chỉ vì thấy cô khóc một trận mà đau lòng, lại vì cô tức giận mấy ngày mà thật sự thay đổi chứ?

“Tử Ngang… Không muốn… A…” Tử Ngang trực tiếp lật người đè cô dưới thân, kéo quần áo ra chôn đầu vào ngực cô, từng tiếng rên yếu ớt cũng từ trong cổ họng cô tràn ra, ngày càng lảnh lót, ngày càng mê người.

Cô không biết hiệu quả cách âm của căn phòng này thế nào, nhưng lối kiến trúc cổ điển như vậy, hẳn là không quá tốt.

Cô hy vọng âm thanh này có thể truyền ra, vừa lúc bị Tiết Trạm nghe được.

Cho dù Tiết Trạm không nghe được, cô cũng muốn dùng những âm thanh này kích thích thú tính của Tiết Tử Ngang, dưới tác dụng của cồn làm hắn mất khống chế, làm hắn phát cuồng, làm hắn hung hăng muốn cô.

“Không cần… Ưm… Đừng hút… Em thấy khó chịu… Ư a… Tử Ngang…”

Âm thanh kiều mị uyển chuyển như vậy, không thể nghi ngờ là vũ khí trợ hứng sắc bén nhất trên giường. Quả nhiên, Tiết Tử Ngang càng thêm hưng phấn, thay phiên ngậm lấy hai núm vú ra sức bú liếm, tay to cũng thâm nhập vào giữa hai chân, hai ngón tay không thèm khách khí cắm vào huyệt khẩu đã ướt đẫm.

“A… Tử Ngang…” Triệu Ngu run rẩy cả người, thút tha thút thít nức nở, “Tử Ngang đừng động… Em thấy khó chịu… A… Đừng sờ chỗ đó… Tử Ngang, không cần…”

Tuy rằng cũng không biết có người nghe thật hay không, nhưng chỉ cần tưởng tượng ra khả năng Tiết Trạm sẽ vừa vặn đi qua, thậm chí là dừng lại ở bên ngoài, cơ thể Triệu Ngu lại càng thêm mẫn cảm, dâm dịch cuồn cuộn không ngừng trào ra giữa hai chân, nhanh chóng thấm ướt một mảnh ga trải giường.

Thân thể Tiết Tử Ngang ở dưới tác dụng của cồn cũng hưng phấn hơn so với ngày thường, trêu chọc sờ liếm lung tung trên người cô một hồi, hắn liền vội vã cởi quần, đem dục vọng sưng to giữa háng đâm vào.

Không chỉ có thể cương cứng, còn biết làm tiền diễn, say rượu như hắn cũng lợi hại thật đấy.

Triệu Ngu châm chọc cười trong lòng, hai chân cuốn lấy eo hắn, thân mình luật động trên dưới phối hợp với nhịp cắm vào rút ra của hắn.

Cũng giống như lần say rượu lúc trước, hắn dùng sức cực mạnh, động tác mạnh mẽ, mỗi một cú đâm đều hung hăng va chạm vào chỗ sâu nhất trong tử cung, liều mạng nghiền ép lên nơi yếu ớt nhất của cô.

“Triệu Ngu…” Khi sắp bị hắn đâm đến cao trào, Triệu Ngu bỗng nhiên nghe được tên của mình từ hắn trong miệng.

Cơ thể cô run lên, ngơ ngác nhìn lại Tiết Tử Ngang.

“Triệu Ngu…” Hắn vẫn đỉnh hông ra vào mạnh mẽ như cũ, nhưng khóe môi kề sát vẫn luôn gọi tên cô không ngừng, “Triệu Ngu… Triệu Ngu…”

Nhìn bộ dạng hắn nhắm mắt thở hổn hển, Triệu Ngu thản nhiên nở nụ cười, ôm chặt cổ hắn, tiếp tục rên rỉ một lần nữa: “Ưm a… Anh nhẹ chút… A… Muốn… Muốn tới… A a a… Tử Ngang…”

Cô còn tưởng rằng, thời điểm này nếu hắn có kêu tên ai, thì cũng nên là tên của Từ Miểu mới đúng, không ngờ lại là cô.

Nhưng cho dù là cô thì cũng chẳng có gì khác, cô đã hạ quyết tâm vứt bỏ quân cờ này, hiện tại, chỉ là để hắn phát huy chút giá trị cuối cùng.

Nghe nói đàn ông say rượu dù có cương cũng không thể kéo dài, vậy mà Tiết Tử Ngang lần này lại kéo dài đến đáng sợ, rốt cuộc chờ được đến lúc hắn bắn ra, Triệu Ngu cũng đã kêu khàn cả giọng.

Nhưng hắn còn chưa muốn kết thúc, lần nữa lật người cô lại từ phía sau bắt đầu tấn công lần hai, Triệu Ngu bủn rủn cả người, rên rỉ lúc đầu từ uyển chuyển kháng cự, giờ đã biến thành ủy khuất xin tha.

“Tử Ngang… Thôi mà… Ưm a… Tử Ngang… Nhẹ chút… Em không chịu nổi…”

Nhưng mà Tiết Tử Ngang không chịu dừng, cho dù đã bắn rồi nhưng hắn vẫn luôn chôn sâu trong cơ thể cô, lại tiếp tục nhấm nháp gặm cắn thân thể trần trụi của cô, chờ sau khi cương cứng lại tiếp tục đưa đẩy không biết mệt mỏi.

Triệu Ngu cũng không biết mình đã tiết bao nhiêu lần, chỉ cảm thấy bụng nhỏ trướng đến khó chịu, hoa huyệt tê dại, còn ẩn ẩn đau nhức.

Tiết Tử Ngang còn trẻ, tinh lực lại tràn đầy, ngày thường hai người làm cũng vô cùng mãnh liệt, có khi cả đêm làm liên tục ba bốn lần đến mức phía dưới của cô sưng đỏ cả lên. Nhưng lúc đó thể xác và tinh thần của cả hai đều rất thỏa mãn.

Đáng tiếc, đêm nay cô lại muốn sắm vai thành một nhân vật khác.

Lúc đầu cô còn không xác định được tiếng rên rỉ của mình có bị người nghe được hay không, nhưng đến giờ, sau khi đã lăn lộn lâu như vậy, cô hoàn toàn có thể khẳng định, không có khả năng người của Tiết gia không phát hiện ra chuyện gì đang diễn ra trong căn phòng này, cho nên vào những phút cuối cùng, cô run run rẩy rẩy khóc váng lên:

“Tử Ngang… Dừng lại… Tử Ngang… Anh dừng lại… Anh đi ra đi… A… Tử Ngang… Đau… Không được…”

“Tử Ngang…” Cô đã khóc đến khàn cả giọng, hết sức ủy khuất, “Tử Ngang em xin anh… Không cần như vậy… Em đau quá… Anh đi ra ngoài được không? Em không chịu được…”

Tiết Tử Ngang đang cao hứng, đầu óc tuy không đủ tỉnh táo, nhưng đột nhiên nghe cô kêu to thống khổ như vậy, hắn vẫn ngừng lại, hai mắt mê mang mà nhìn cô gái đã khóc không thành tiếng dưới thân.

“Sao vậy?” Hắn mơ mơ màng màng hỏi, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô, còn hôn lên môi cô một cái, ôm lấy cô nỉ non gọi, “Triệu Ngu…”

Triệu Ngu lại đẩy hắn, nhỏ giọng nói: “Ra ngoài.”

“Ừm.” Cả người hắn đều đã mơ mơ hồ hồ, thế mà vẫn nghe lời, lưu luyến đem dục vọng còn sưng to rút ra, nghiêng người ôm cô, còn hôn lên mặt cô mấy cái, lăn lộn hơn nửa ngày rồi cứ thế kề sát bên khuôn mặt cô nặng nề ngủ mất.

Nghe thấy tiếng hắn hít thở đều đều, Triệu Ngu thử thăm dò cựa quậy thân mình, rồi nhẹ nhàng giãy giụa chui ra khỏi lòng hắn, xác định hắn đã thật sự ngủ như chết rồi, lúc này cô mới lặng lẽ đứng dậy, lấy di động trong áo khoác hắn ra, kéo tay hắn dùng vân tay mở khóa.

Cô kiểm tra nhật ký trò chuyện của Tiết Tử Ngang, bữa chiều hắn có một cuộc gọi là của người tên là Lương Nguyên Khanh, cô đã từng nghe Tiết Tử Ngang nhắc đến cái tên này, hình như là bạn học thời đại học của hắn, cũng là bạn học thời đại học của Từ Miểu.

Trong danh sách Wechat của hắn có rất nhiều nhóm chat, cũng có các khung chat riêng, sau khi nghiêm túc đọc một lượt nội dung có liên quan, cuối cùng Triệu Ngu cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Hôm nay, Từ Miểu ngay giữa đương trường hủy bỏ hôn lễ.

Có không ít bạn tốt của cô và Tiết Tử Ngang đều cho rằng chuyện này có liên quan đến Tiết Tử Ngang, thậm chí còn có người còn trêu chọc có phải là Tiết Tử Ngang đã thành công cướp được người rồi hay không.

Còn về phần Tiết Tử Ngang sau khi rời đi đã đi đâu, gặp ai, xảy ra chuyện gì, Triệu Ngu không biết.

Cô cũng không cần biết.

Trả điện thoại lại chỗ cũ không một dấu vết, ngay cả nội y Triệu Ngu cũng không mặc, chỉ tùy tiện mặc lại chiếc váy bị Tiết Tử Ngang bứt mất mấy cúc áo rồi cứ thế đi ra ngoài.

Khi khép cửa lại, cô còn cố ý dùng sức, làm âm thanh đóng cửa trong đêm tối đặc biệt rõ ràng.

Hai chân run lẩy bẩy đi đến gần cầu thang, phía sau lại truyền đến thanh âm mở cửa.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy là Tiết Trạm vừa mới mở cửa đi ra, phòng hắn cư nhiên lại ở ngay sát vách phòng của Tiết Tử Ngang, hơn nữa nhìn hắn quần áo chỉnh tề, chắc là vẫn chưa ngủ.

Đèn dưới hành lang sáng ngời, hai người bốn mắt đối diện nhau, Triệu Ngu kinh hoảng thất thố chỉnh lại quần áo, nhận ra nút thắt trước ngực bị rớt không cách nào che được cảnh xuân bên trong, chỉ có thể chật vật vòng tay ôm chặt.

“Tiết tổng.” Thanh âm nghèn nghẹn cất lên, nước mắt cũng đồng thời theo đó chảy dọc xuống gương mặt.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232