Trở về

Phần 155
Phần 155

Lúc Tiết Trạm cùng Triệu Ngu bước vào phòng họp, Hứa Thừa Ngôn đã ở bên trong chờ rất lâu.

Bình thường mấy hội nghị đúng hạn diễn ra thế này hắn không cần đích thân tham dự, cũng không cần Tiết Trạm tới, nhưng nếu hắn đã tới, Tiết Trạm cũng tự mình ra mặt.

Ánh mắt Hứa Thừa Ngôn nhìn sang đôi mắt đã đỏ ửng lên của Triệu Ngu, Hứa Thừa Ngôn thoáng dừng lại một chút, thu lại ánh mắt nhìn cô, quay sang phía Tiết Trạm.

Tiết Trạm lờ đi ánh mắt đầy ẩn ý của hắn, chỉ lấy nụ cười tiếp khách tiêu chuẩn ra chào hỏi, phất tay ra hiệu cho những người khác bắt đầu hội nghị.

Hội nghị rất đơn giản, Tiết Trạm cùng Hứa Thừa Ngôn đều không phải vai chính, toàn bộ hội nghị chỉ cần nghe cấp dưới báo cáo là được, ngay cả Triệu Ngu cũng chỉ làm vài việc, đưa ít tư liệu tham khảo mà đối phương yêu cầu lên.

Đương nhiên Triệu Ngu biết, Hứa Thừa Ngôn vì cô nên mới tới. Mấy ngày nay cô không chủ động đi tìm hắn, hắn thì đã liên hệ với cô hơn một lần, còn bị cô lấy lý do người ngợm không thoải mái để từ chối, đây chính là đang cực lực khiêu chiến quyền uy của hắn.

Đặc biệt là hắn đã biết cô có quan hệ với Tiết Trạm… Trước nay hắn không đặt Tiết Tử Ngang vào mắt, nhưng một Tiết Trạm ngang tầm với mình, tuyệt đối có thể kích thích lên dục vọng tranh đoạt của Hứa Thừa Ngôn.

Cho nên khi hội nghị kết thúc, hắn quả thực tới chỗ Triệu Ngu đúng như cô đã liệu, không thèm kiêng dè gì nói với cô: “Bản hợp đồng đó ở chỗ tôi, thư ký Triệu theo tôi đi lấy thì tiện hơn.”

Triệu Ngu ngẩng đầu nhìn về phía Tiết Trạm như trưng cầu ý kiến.

Ánh mắt Tiết Trạm thâm trầm nhìn Hứa Thừa Ngôn, mỉm cười nói với một vị giám đốc bên cạnh: “Anh đi lấy với Hứa tổng.”

Hứa Thừa Ngôn cũng cười: “Triệu trợ lý đã khá quen thuộc với văn phòng của tôi, vẫn nên để Triệu trợ lý đi thì tốt hơn.”

Vào tai người khác thì những lời này không hề có tý logic gì, nhưng mà vào tai Tiết Trạm và Triệu Ngu, thì ngoài vẻ vô lý bá đạo ra, hắn còn đang cố ý dùng chuyện bắt gian lần trước tại văn phòng để khiêu khích Tiết Trạm.

Quả nhiên, sắc mặt Tiết Trạm trong nháy mắt đã liên tục thay đổi, vẻ tức giận đã sắp không giấu được nữa.

Vẻ mặt Triệu Ngu cũng biến sắc, nhưng rõ ràng là đang lo lắng phản ứng của Tiết Trạm hơn, ánh mắt cô cẩn thận nhìn hắn, sau đó lại xích gần Tiết Trạm nhỏ giọng nói gì đó.

Tiết Trạm quay đầu nhìn vào mắt Hứa Thừa Ngôn, gật đầu với Triệu Ngu.

Triệu Ngu lại khôi phục vẻ mặt tươi cười, chậm rãi đi tới chỗ Hứa Thừa Ngôn: “Hứa tổng, mời.”

Hứa Thừa Ngôn không đem theo tài xế, tự mình lái xe, Triệu Ngu vừa mới ngồi lên ghế đã lập tức mở miệng: “Chúng ta cắt đứt quan hệ đi.”

Lời này cũng đúng như hắn dự đoán, Hứa Thừa Ngôn cười nhạo một tiếng: “Vì Tiết Trạm?”

“Phải.”

“Hắn có thể cho cô cái gì? Cho cô làm Tiết phu nhân, làm phu nhân chủ tịch tương lai của Hoa Xán sao? Nếu thật vậy, thì xem ra vị Tiết đổng kia đối với cô cũng đúng là chân ái.”

Triệu Ngu nghe ra được sự châm chọc trong giọng nói của hắn, từ mắt nhìn của hắn mà xem, thì người đàn ông điều kiện ưu tú như Tiết Trạm, căn bản không thể lấy người đàn bà có xuất thân tầm thường, còn vì tiền mà bán thân thể như cô.

Cong môi nở nụ cười, Triệu Ngu cũng châm chọc nhìn lại hắn: “Ít nhất anh ấy cũng không keo kiệt như anh, làm tình nhân cho anh ấy so với hầu hạ 10 người như anh vẫn có lời, Hứa tổng cảm thấy tôi nên chọn ai?”

Hứa Thừa Ngôn hiểu rõ, cười: “Cho nên bây giờ ai ra giá cao thì được chứ gì?”

Triệu Ngu cũng nói thẳng: “Đúng vậy, dù sao đều là bò lên giường đàn ông, đương nhiên là ai trả nhiều tiền thì tôi đi với người ấy.”

“Hắn cho cô bao nhiêu, tôi cho gấp đôi.”

“Ồ?” Triệu Ngu buồn cười nhìn hắn: “Khẩu khí của Hứa đại thiếu gia cũng không nhỏ nha, không phải anh nói tôi không đáng giá sao? Bây giờ lại đáng giá rồi? Trở thành tình nhân của Tiết Trạm, sao lại lên giá được nhỉ? Anh không ngại chung chạ một người phụ nữ với đàn ông khác à?”

“Tôi để ý thì Tiết Trạm càng sẽ để ý. Cho nên, chỉ có thể bỏ hai chọn một, cô theo tôi, Tiết Trạm sẽ chủ động từ bỏ cô.”

“Anh chưa gì đã chắc chắn tôi sẽ đồng ý sao?”

Hứa Thừa Ngôn cười khẽ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đánh tay lái: “Cho cô 10 giây suy nghĩ, hoặc là xuống xe, hoặc là đi với tôi.”

Hắn vừa dứt lời, Triệu Ngu đã đưa ra đáp án: “Lái xe đi.”

Hứa Thừa Ngôn cười đắc ý, khởi động xe rời khỏi tầng hầm.

Sau khi đi được một đoạn, hắn lại đột nhiên mở miệng: “Ai làm cô khóc? Tiết Trạm?”

Triệu Ngu sửng sốt, không ngờ hắn sẽ hỏi chuyện này, ngừng một chút mới nhếch miệng cười: “Đúng vậy, trước khi anh tới bị hắn làm tới phát khóc, hắn cũng rất thích chơi ở văn phòng đấy.”

Đúng lúc tới chỗ đèn đỏ, Hứa Thừa Ngôn phanh xe lại, quay đầu nhìn cô, ánh mắt lại rơi xuống cổ áo cô.

Triệu Ngu cười: “Sao nào? Hối hận rồi? Ra giá cao như thế chỉ để mua tàn hoa bại liễu, cảm thấy lỗ rồi à?”

Hứa Thừa Ngôn hừ nhẹ một tiếng, không nói gì, tới dừng đèn đỏ tiếp theo, hắn lại mở miệng nói: “Cô từ chức đi, ở bên tôi.”

“Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí này, giờ lại từ chức, chờ tới lúc anh chán tôi, thì không phải tôi thật sự sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng sao?” Triệu Ngu ra điều nghiền ngẫm, “Hứa tổng sợ tôi sẽ vẫn dây dưa với Tiết Trạm phải không? Anh cũng không tự tin lắm về việc, nếu tôi đi theo anh, hắn sẽ chủ động từ bỏ tôi chứ gì? Ngay cả chút tự tin này mà cũng không có sao?”

Hứa Thừa Ngôn không để ý tới lời trêu chọc của cô, chỉ nhàn nhạt nói: “Gấp 5.”

Triệu Ngu lắc đầu: “Người khác ra giá đều là gấp mấy chục lần tăng thêm, Hứa tổng, nâng giá thế này hơi chậm đấy.”

“Gấp 10.”

Triệu Ngu tiếp tục lắc đầu: “Vẫn cần có việc làm thì hơn, không thể vứt bát cơm đi được, dù sao tôi cũng chỉ là món đồ chơi của anh, không thể để đến khi bị anh vứt bỏ, lại chẳng còn chút gì đi?”

Nhìn hắn đã sắp hết kiên nhân, Triệu Ngu lại nhanh chóng tìm bậc thang cho mình: “Từ chức cũng được thôi, nhưng tôi không thể chỉ hầu hạ một mình anh, tôi phải ra ngoài kiếm ăn, nghiêm túc tìm kiếm kim chủ tiếp theo nữa.”

Hứa Thừa Ngôn khịt mũi coi thường: “Dã tâm cũng không nhỏ.”

“Đương nhiên, bằng không chờ anh chán thì tôi cạp đất mà ăn chắc?”

Xe ngừng trước đèn đỏ lần nữa, Hứa Thừa Ngôn quay đầu sang, nghiêm túc đánh giá gương mặt tràn đầy “dã tâm” của cô, trầm mặc một lát, hắn nhướn mày: “Tôi rất hứng thú với cô.”

Mặt mũi Triệu Ngu đầy kiêu ngạo: “Từ “hứng thú” này, có phải hàm ý anh bắt đầu thích tôi rồi không?”

“Tôi rất thích thấy dáng vẻ nằm mơ giữa ban ngày của cô đấy.” Xe quẹo một đường cong, hắn lại nói tiếp đề tài vừa rồi. “Tôi không có hứng thú ngày ngày đều phải nuôi cô, tôi chỉ muốn cô rời khỏi Hoa Xán, rời khỏi Tiết Trạm, còn có tìm được việc nữa hay không là việc của cô.”

Triệu Ngu được voi đòi tiên: “Vậy tôi muốn làm thư ký của anh.”

Hứa Thừa Ngôn hừ lạnh: “Tôi không có thói quen ăn cỏ gần hang.”

Triệu Ngu bĩu môi: “Vậy phiền Hứa tổng đưa chút tiền đặt cọc trước, chứ nếu tôi nói với Tiết Trạm rồi, cũng đã từ chức rồi, anh lại đổi ý thì phải làm sao bây giờ?”

Hứa Thừa Ngôn hỏi: “Hắn cho cô bao nhiêu?”

“Tính theo lần, một lần 30 vạn.”

Hứa Thừa Ngôn ha hả cười, tỏ vẻ khinh bỉ lời nói hoang đường này, nhưng mà Triệu Ngu lại mở di động ra đưa tới trước mặt hắn, trên đó thật sự có ghi chép chuyển khoản.

Khóe miệng hắn không tự chủ được mà kéo xuống, Hứa Thừa Ngôn khẽ cắn môi, mở thẻ chuyển tiền cho cô: “Tiền đặt cọc.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232