Trở về

Phần 98
Phần 98

Sương mù bao vây Đông Hải, khoảng không là một mảnh xám xịt, những tòa nhà cách xa hơn một chút đã không thể nhìn thấy rõ, đưa mắt nhìn ra, chỉ càng làm người ta cảm thấy nặng nề áp lực.

Đứng trầm tư hồi lâu bên cửa sổ sát đất trong phòng nghỉ, Tiết Trạm mới chậm rãi xoay người, nhìn đến cô gái vẫn còn hôn mê nằm trên giường.

Cô đã hoàn toàn sụp đổ, khóc đến ngất đi, mà Tống Huyền tới tìm cô giằng co cũng đã suy sụp hỏng mất.

Hết thảy mọi chuyện vốn đã nằm trong tính toán của Tiết Trạm, hắn đã chuẩn bị tinh thần ngồi xem kịch, chống mắt lên chờ cảnh cô bị vạch trần, chờ khoảnh khắc người đàn bà tâm kế như cô bị xé rách lớp mặt nạ.

Nhưng, hình ảnh cuối cùng lại khác hoàn toàn so với những gì hắn nghĩ, kết quả cuối cùng, cũng đã nằm ngoài dự đoán của hắn.

Là cô vẫn còn đang diễn kịch? Là cô tìm được một người người kỹ thuật diễn cũng rất tốt tới phối hợp với mình? Nhưng nghi ngờ trong lòng hắn, rõ ràng cũng từ Tống Huyền mới tăng theo.

Tiệc tối hôm đó, Tiết Trạm không nghe rõ Triệu Ngu và Tống Huyền nói gì, nhưng từ xa nhìn hình ảnh hai người đứng nói chuyện với nhau, hắn cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Một người thì phẫn nộ dây dưa, một người lại cố tỏ ra bình tĩnh né tránh, thấy thế nào đều không giống như Triệu Ngu đã nói, là cô xen vào việc người khác mà làm Tống Huyền không cảm kích.

Lăn lộn ở thương trường đã nhiều năm, Tiết Trạm am hiểu nhất là nhìn mặt đoán ý, chỉ đọc từ ngôn ngữ hình thể của Triệu Ngu và Tống Huyền ra chút thông tin để lộ, khiến cho hắn chắc chắn quan hệ giữa hai người không chỉ đơn giản là bạn học. Huống hồ, khi phát hiện ra hắn đứng cách đó không xa, rõ ràng là Triệu Ngu có thoáng kinh ngạc, mà hắn, lý giải biểu hiện này là chột dạ.

Trong buổi tiệc thường niên, chứng dị ứng của Triệu Ngu đã khiến cho hắn nghi ngờ, chuyện Triệu Ngu đột ngột dùng hắn để kích thích Tiết Tử Ngang, hơn nữa sự xuất hiện của Tống Huyền, đã thành công khiến cho hắn phải nhìn mọi chuyện theo một góc độ khác, một lần nữa phải nhìn kỹ lại người phụ nữ kia.

Cho nên đêm đó Tiết Trạm đã đi tìm vị bằng hữu là chủ bữa tiệc để xin danh sách khách khứa, thành công tìm ra người tên Tống Huyền này. Hắn chỉ cần một cú điện thoại cho cấp trên của Tống Huyền là đã biết được, hắn ta từ khi tốt nghiệp đại học đến khi vào công ty vẫn luôn độc thân, dù được rất nhiều cô gái ưu tú theo đuổi nhưng đều bị hắn từ chối, nghe đồn là bởi vì cứ nhớ mãi không quên người bạn gái thời đại học, hơn nữa, hắn và Triệu Ngu cùng học cùng trường, còn cùng cả chuyên ngành.

Kết hợp với hình ảnh bất thường khi hai người đứng nói chuyện với nhau, trực giác Tiết Trạm nói, Triệu Ngu chính là người Tống Huyền nhớ mãi không quên kia.

Vì thế hắn lại nghiêm túc tỉ mỉ kiểm tra lý lịch của Triệu Ngu, quả nhiên điểm đáng ngờ mọc thành cụm.

Trung học và đại học đều là học ở trong nước, năm ấy sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp bay qua Mỹ công tác, hơn nữa cô còn không phải nhân tài cao cấp trong lĩnh vực này, công ty nước ngoài không có lý do gì để vượt đại dương đi thuê cô, cho cô cả một cơ hội xuất ngoại.

Đặc biệt là khi cô qua Mỹ, trong một khoảng thời gian dài như vậy nhưng chỉ làm ở một công ty có 2 tháng, sau đó thì chạy đến chi nhánh của Hoa Xán ở Bắc Mỹ.

Cẩn thận đọc lại toàn bộ lý lịch một lượt, về cơ bản đã có thể giải thích một điểm… Triệu Ngu xuất ngoại không phải là vì công tác, hơn nữa với xuất thân trong một gia đình bình thường lại chưa từng được đào tạo chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, cô không có khả năng dựa vào năng lực để đưa được bản thân ra nước ngoài, chắc chắn có người đứng sau lưng cô.

Tiết Trạm không có bất kỳ chứng cứ gì chứng minh Triệu Ngu có một bộ mặt khác, cô cất giấu quá nhiều bí mật, nhưng hắn đã có thể khẳng định, người phụ nữ kia, tuyệt không đơn giản như vẻ bề ngoài, bao gồm cả chuyện cô ở bên Tiết Tử Ngang.

Sau khi có được kết luận như vậy, Tiết Trạm cực kỳ tức giận.

Không chỉ vì cô đã lừa cháu trai đơn thuần của hắn, mà càng bởi vì hắn đã từng nảy sinh lòng trắc ẩn đối với Triệu Ngu, nảy sinh cả áy náy vì hắn cho rằng việc tư của mình đã khiến cô bị thương, dẫn đến dị ứng nghiêm trọng suýt chút nữa nguy hiểm đến tính mạng.

Vì thế, Tiết Trạm bắt đầu làm phép thử, hắn vốn am hiểu nhất là phỏng đoán lòng người, hắn cũng rất vui vẻ chơi loại trò chơi này, hắn muốn tự tay xé lớp mặt nạ của Triệu Ngu xuống.

Sau khi chính cấp trên của Tống Huyền xác nhận cho biết, Triệu Ngu chính là người đã nhẫn tâm đá Tống Huyền, dựa theo những hiểu biết của hắn về diễn xuất của đám đàn bà tâm cơ bình thường, Tiết Trạm đã có thể đoán được quá khứ của Triệu Ngu, cơ bản là:

Đại học thì kết giao với Tống Huyền cao lớn đẹp trai, sau khi tốt nghiệp thì leo lên kẻ có tiền, quyết đoán đạp Tống Huyền ra cùng người khác đi sang Mỹ, ở Mỹ không được như ý nên về nước, sau đó là để mắt tới hắn.

Còn Tiết Tử Ngang, Triệu Ngu tiếp cận đến hắn chỉ để bắc cầu, người thật sự có đầu óc đều biết, Tiết Tử Ngang toàn dựa vào gia tộc, mà chủ nhân tương lai của Tiết gia, người cầm quyền Hoa Xán trong tương lai, chính là hắn – Tiết Trạm.

Cháu trai hắn tuy rằng tâm tư đơn thuần không hiểu lòng người, nhưng có thể làm một người đàn ông đã có người trong lòng lại phong lưu thành tính thật tâm yêu mình, cũng coi như Triệu Ngu đã rất có bản lĩnh.

Đáng tiếc, dã tâm của cô quá lớn, không biết thế nào là đủ, còn tính toán tiếp tục bò lên cao.

Tiết Trạm tự cho là đã nhìn rõ hết thảy, hắn bắt đầu chờ đợi, chờ đợi Triệu Ngu ra tay, chờ đợi thời cơ tốt nhất khiến cô phải xé rách lớp mặt nạ đó.

Tết Thanh Minh đi công tác, vốn dĩ hắn muốn mang Cố Thư Dương đi, nhưng hắn lại cố ý nói cho Cố Thư Dương, cứ tùy tiện chọn một người cũng được, quả nhiên, Triệu Ngu không chờ kịp, chủ động xin ra trận.

Cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi đêm đó cô lập tức phát sốt. Thời tiết ở Yến Đô không quá lạnh, cô cũng mặc đủ dày, phòng khách sạn lại có điều hòa, sao mọi chuyện có thể trùng hợp như thế, mới ngày đầu tiên đi công tác đã bị bệnh?

Khi Triệu Ngu không mặc nội y đến gõ cửa phòng hắn, ý đồ là gì không cần nói cũng biết.

Nhưng Tiết Trạm cũng không thể không bội phục, kỹ thuật diễn của cô thực sự quá lợi hại, rõ ràng là đã bệnh đến như vậy rồi, nhưng ở trước mặt hắn vẫn có thể diễn không chút sơ hở. Nếu không phải là đã nhìn thấu mọi chuyện từ trước, hắn thiếu chút nữa sẽ giống như lần trước, sinh ra lòng trắc ẩn đối với cô.

Hắn cũng không rõ đến tột cùng là hắn thật sự có mơ ước đến thân thể cô, hay chỉ đơn thuần là muốn đùa bỡn trả thù lại, khiến cô tự cho là đã thành công rồi sẽ từ đỉnh cao ngã xuống, mà khi tiến vào thân thể cô, Tiết Trạm không hề do dự.

Một trận hoan ái kia, đúng là đã làm cho cả thân và tâm hắn cùng thỏa mãn.

Hắn lạnh lùng nhìn Triệu Ngu ở dưới thân hắn vẫn ra sức biểu diễn, lại nhìn bộ dạng cô sau khi xong việc đối với hắn lạnh tâm sinh ra oán hận, nhưng rồi lại không dám thật sự rời xa hắn, hắn chỉ cảm thấy vô cùng nực cười, thậm chí còn không khỏi bội phục sự kiên trì của người phụ nữ này.

Đương nhiên, hắn cũng có đủ kiên nhẫn để so chiêu với cô, chỉ là hắn không ngờ, mới ngày đầu tiên đi làm sau khi về mà Tống Huyền đã chạy tới công ty, nhưng hắn cũng vô cùng vui vẻ chuẩn bị xem Tống Huyền thay hắn vạch trần bộ mặt dối trá của Triệu Ngu.

Nhưng, điều khiến hắn không thể ngờ tới đã xảy ra.

Xoa xoa ấn đường, Tiết Trạm thở ra một hơi, suy nghĩ quá nhiều chuyện, thật thật giả giả khó phân, tự nhiên hắn cũng cảm thấy mệt mỏi.

Triệu Ngu ngủ trên giường vẫn chưa tỉnh, hắn đã cho người gọi bác sĩ tới xem qua, thật sự là do quá kích động khóc quá thương tâm mà ngất, ở trước mặt bác sĩ chuyên nghiệp, cái này không thể giả được.

Hơn nữa phản ứng lúc ấy của cô đối với Tống Huyền, nhìn thật sự quá chân thật, nếu là diễn, kỹ thuật diễn phải tốt cỡ nào mới có thể làm được đến một bước này?

Nhưng nếu mọi chuyện đều là thật, vậy là hắn đã nghĩ oan cho cô sao?

Nhớ lại cuộc làm tình thô lỗ nhất trong đời mình ở Yến Đô kia, Tiết Trạm không khỏi nhăn mày.

Nếu thật sự là vậy, đây không chỉ là hiểu lầm, mà chỉ càng thêm tổn thương cô, còn là tổn thương không cách nào vãn hồi hắn đã gây ra cho cô.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232