Trở về

Phần 147
Phần 147

Đứng ngoài cánh cửa khép hờ một hồi lâu, thấy hai người ôm nhau bên trong vẫn chưa có xu thế tách ra, lúc này Tiết Trạm mới đẩy cửa đi vào, còn cố tình ho khan một tiếng.

Triệu Ngu chậm rãi rời khỏi vòng ôm của Lăng Kiến Vi, ngồi thẳng người lại nhìn hắn, không nói tiếng nào.

Lăng Kiến Vi cũng quay đầu nhìn về phía Tiết Trạm, ánh mắt kia nhìn vào Tiết Trạm ngược lại rất phức tạp, giống như có vẻ kiêng kị, lại cũng có cả địch ý và phòng bị.

Tiết Trạm không để ý đến hắn, chỉ tự nhiên kéo ghế ở bên giường ra ngồi xuống: “Đã đỡ chưa?”

Triệu Ngu gật đầu: “Chắc buổi chiều là có thể xuất viện.”

Cô thật sự không thích nằm viện, tất cả mọi thứ trong bệnh viện đều làm cô cảm thấy căng thẳng, rất giống như bị quay về những tháng ngày sống trong cầm tù bốn năm trước.

Tiết Trạm còn chưa mở miệng, Lăng Kiến Vi đã chen vào nói: “Vậy chờ một chút anh giúp em hỏi bác sĩ, nếu bác sĩ đồng ý xuất viện, để anh giúp em làm thủ tục luôn.”

Hành động này trong mắt Tiết Trạm, quả thực là cực kỳ chân chó, nịnh nọt lăng xăng.

Cười nhẹ một tiếng, Tiết Trạm lại nói: “Lăng thiếu gia không phải muốn trở nên mạnh mẽ sao? Phòng làm việc kia của anh hình như cũng mới mở không bao lâu, vào thời điểm này mà bỏ bê công việc cũng không tốt lắm thì phải?”

Nghe giọng nói khinh thường của hắn, Lăng Kiến Vi ngẩn người, nhưng cũng không phản bác, chỉ một lần nữa nhìn về phía Triệu Ngu: “Có muốn nghỉ ngơi một chút không?”

Hắn đang muốn đỡ Triệu Ngu nằm xuống, một điếu thuốc đột nhiên được đưa tới trước mặt hắn, hắn quay đầu nhìn lại, trong tay Tiết Trạm không biết từ khi nào đã có thêm một bao thuốc lá mới mở.

“Hút thuốc không tốt cho thân thể của cô ấy.” Hắn muốn đưa tay đẩy điếu thuốc trên tay Tiết Trạm ra, nhưng Triệu Ngu đã kịp nhận lấy điếu thuốc đưa lên môi, cầm bật lửa bên giường châm lửa.

Mặt Tiết Trạm không đổi sắc liếc mắt nhìn hắn một cái, đặt hộp thuốc lá lên trên tủ, lại tiếp tục trở về ngồi yên lặng.

Lăng Kiến Vi cũng không nói gì thêm nữa, chỉ yên lặng nhìn Triệu Ngu ngồi trên giường bệnh hút thuốc nhả khói, đến khi cô đã hút hơn nửa điếu, mới nghe giọng của cô truyền đến: “Tôi không sao, anh về làm việc của mình đi.”

Lời nói là nói với Lăng Kiến Vi.

Lăng Kiến Vi vẫn không nhúc nhích, tiếp tục ngồi bên mép giường.

Triệu Ngu nói: “Tôi cần bàn chuyện với anh ấy.”

Lệnh đuổi khách rõ ràng như vậy, Lăng Kiến Vi đã không còn cách nào, chỉ có thể nhỏ giọng dặn dò vài câu rồi đứng dậy rời đi.

Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, Triệu Ngu phun ra một ngụm khói thật dài, nói: “Anh đi tìm Lăng Kiến Uyên.”

“Hắn sẽ không nói chuyện của em cho Trang gia nữa, em đã có thể yên tâm.”

Triệu Ngu cười, gật đầu: “Tiết đổng quyết đoán đến vậy, thật ra tôi thấy rất bội phục.”

Tiết Trạm lẳng lặng nhìn cô, sau một lúc lâu mới mở miệng gọi tên cô: “Triệu Ngu.”

Cô ngước mắt, chờ hắn nói tiếp.

“Em muốn báo thù, tôi có thể giúp em.” Hắn dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng Kỷ Tùy và Hứa Thừa Ngôn…”

“Trên tay Kỷ Tùy có 6% cổ phần của Lan Tỉ, hắn còn là người Trang Diệc Tình tin cậy nhất, Hứa Thừa Ngôn là vị hôn phu của Trang Diệc Tình.”

Ý tứ của cô hắn rất hiểu, nhưng cô cũng đã bày tỏ rất rõ ràng và kiên quyết về ý đồ của mình, cô sẽ không cắt đứt quan hệ với Kỷ Tùy và Hứa Thừa Ngôn, hai người đàn ông kia đều là lưỡi dao sắc bén không thể thiếu trên con đường trả thù Trang Diệc Tình của cô.

Tiết Trạm yên lặng nhìn cô: “Tôi không phải thánh nhân.”

Hắn không thể vừa tận tâm tận lực trù tính tất cả cho cô, vừa phải trơ mắt nhìn cô bò lên giường một thằng đàn ông khác, hơn nữa, còn không chỉ là một thằng.

Hút xong điếu thuốc trên tay, vứt tàn thuốc đi, Triệu Ngu lại châm một điếu, không nói một lời tiếp tục hút.

Cô biết cô đang được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, có thể đạt được lời hứa hẹn kia của hắn, cô vốn nên vô cùng cảm kích mà cảm tạ trời đất, nhưng cô còn không biết đủ.

Tiếp tục châm thêm một điếu thuốc lá, lúc không biết đã rút đến điếu thứ bao nhiêu, Tiết Trạm rốt cuộc đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ đẩy cánh cửa duy nhất chưa mở ra, yên tĩnh đứng bên cửa sổ đón gió.

Thật lâu sau, hắn mới xoay người đi ra cửa: “Tôi đi làm thủ tục xuất viện.”

Triệu Ngu lại trở về biệt thự của hắn, đống hỗn độn lúc trước đã được hắn gọi người dọn dẹp, còn đã gọi điện thoại cho người chuẩn bị trước bữa tối.

Triệu Ngu tắm rửa xong đi ra từ phòng tắm, mới phát hiện hắn đang ngồi trên sofa tự mình thoa thuốc lên cánh tay.

Miệng vết thương của hắn đã cắt chỉ, nhưng tình trạng hồi phục không được tốt, nhìn có vẻ như đã bị nhiễm trùng.

“Vừa rồi anh tắm đụng phải nước?” Hỏi xong cô mới ý thức được câu này vô nghĩa thế nào, hắn bị thương ở tay, lúc tắm rửa mà có thể không chạm vào nước sao?

Tiếp nhận bông băng y tế trong tay hắn, cô ngồi xuống bên cạnh hắn, kéo cánh tay đến trước mặt mình, dùng cồn I – ốt cẩn thận giúp hắn khử trùng: “Anh có chắc thế này đã ổn không?”

Hắn nhàn nhạt nói: “Bác sĩ đã kê đơn.”

Khử trùng xong lại giúp hắn bôi thuốc mỡ, nhìn miệng vết thương cực kỳ dữ tợn, Triệu Ngu bỗng ngẩn người: “Sâu như vậy, có thể sẽ để lại sẹo.”

“Chỉ là sẹo trên tay, người ta có sẹo trên mặt còn không sợ, tôi sợ cái gì?”

Nghe cái giọng điệu ám chỉ âm dương quái khí này của hắn, Triệu Ngu bỗng chỉ biết cười: “Hôm nay tôi và Lăng Kiến Vi nói chuyện, anh rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu? Hay vốn đã đứng ngoài từ đầu?”

Tiết Trạm không lên tiếng, đứng dậy đi vào phòng ăn.

Cô chỉ ở nơi này của hắn một đêm, ngày hôm sau phải chuẩn bị quay về chung cư của mình, nhìn cô đóng gói tất cả quần áo và đồ dùng sinh hoạt mấy ngày trước, Tiết Trạm nói: “Còn chưa được ba tháng.”

Triệu Ngu cười: “Lúc trước không phải Tiết đổng vẫn luôn không vui sao? Nếu anh đồng ý miễn cưỡng như vậy, tôi cũng không làm khó anh nữa.”

Mặt Tiết Trạm không thay đổi nhìn cô cả nửa ngày, cuối cùng một câu cũng không nói, xoay người rời khỏi phòng cô.

Đến đến khi cô kéo vali xuống lầu, mới nhìn thấy hắn mặc áo ngủ đi vào phòng tắm.

“Muốn tắm rửa?”

“Ừ.”

“Miệng vết thương của anh không được chạm nước thì tắm thế nào?”

Hắn không đáp, trực tiếp vào nhà tắm riêng bên cạnh hành lang.

Triệu Ngu bất đắc dĩ, chỉ có thể theo hắn đi vào, mở nước trong bồn tắm: “Để tôi giúp anh”

Hắn cũng không cự tuyệt, chỉ lẳng lặng đứng chờ ở một bên, đến khi nước trong bồn tắm ngày càng đầy, Triệu Ngu đi tới giúp hắn cởi quần áo.

Tuy rằng hai người đã làm tình nhiều lần, nhưng chuyện như giúp hắn tắm rửa này, thật ra lại là lần đầu tiên. Nhìn hắn trần truồng đứng trước mặt mình, Triệu Ngu ngược lại cảm thấy không quen.

Trong ấn tượng của cô, trừ lần đó ở Ngô Thành, lúc trước mỗi lần làm tình đều là cô bị lột trần trụi nửa thân hoặc toàn thân, mà hắn trước nay lại đều là áo xống chỉnh tề.

Để hắn ngồi vào bồn tắm, cô cầm khăn lông nghiêm túc giúp hắn lau rửa, còn luôn cẩn thận tránh cánh tay phải bị thương của hắn.

Từ cánh tay trái, hai vai, phần lưng, lại đến thắt lưng, ngón tay của cô lướt qua từng bộ phận trên người hắn, mãi một lúc sau cô mới phát hiện, giữa háng hắn đã nổi lên phản ứng.

Nhìn cây gậy thẳng tắp dưới nước kia, cô cũng không cảm thấy ngượng ngùng, chỉ bình tĩnh hỏi: “Muốn tôi giúp anh không?”

Hắn quay đầu sang nhìn cô một hồi, bỗng chợt đưa tay kéo lấy người cô, hôn xuống.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232