Trở về

Phần 57
Phần 57

Tuy bản thân gia đình Tiết Viễn Dương ít nhân khẩu, hiện tại cũng chỉ có một đứa con và hai bậc tiểu bổi, nhưng ông ta lại có rất nhiều anh chị em, nên những con cháu họ hàng nhiều vô số kể, người thân đến chúc thọ ông cũng có rất nhiều.

Từ sáng sớm tinh mơ đám người làm đã vì tiệc mừng thọ của lão gia tử mà bận làm hết cái ngày tới cái khác, có vài thân thích cũng tới nhà cũ từ sớm, những âm thanh lách cách lang cang hòa cùng lời nói cười đùa vang vọng khắp sân, ồn ào đến mức mọi người ở tầng trên tầng dưới cũng không được yên lặng.

Tiết Tử Ngang khoác áo tắm, mái tóc dài vẫn còn đang ướt át rời khỏi giường, vừa chịu đựng cảm giác đầu đau như búa bổ, vừa hỏi: “Triệu Ngu đâu?”

Người làm lắc đầu: “Sáng nay đã không thấy, chắc là còn chưa rời khỏi giường.” Nhưng trên giường đã không còn bóng dáng ai, sao cô lại chưa rời giường được? Hắn mở di động gọi điện thoại, nhưng gọi liên tục hai lần cũng không có người nghe máy.

Tiết Tử Ngang ngẩng đầu, định gọi tiếp lần nữa, bên tai đột nhiên có tiếng Tiết Trạm vang lên: “Cuối cùng cũng nhớ mình có một người bạn gái sao?”

Tiết Tử Ngang đặt mông ngồi xuống ghế sofa, không màng hình tượng ngáp một cái: “Cô ấy đi đâu vậy? Ông nội sẽ không bảo cô ấy đi làm giúp việc đấy chứ, hay cô ấy đi theo người làm mua đồ ăn sao?”

Tiết Trạm cười nhạt một tiếng: “Giúp việc thì cũng tốt hơn là làm công cụ tiết dục cho anh.”

Tiết Tử Ngang xoa xoa huyệt Thái Dương, nghi ngờ nhìn Tiết Trạm: “Chú có ý gì?”

Ánh mắt Tiết Trạm như lạnh đi: “Tôi có ý gì mà còn chưa rõ sao?”

“Au!” Đầu phải ngửa lên biên độ hơi lớn, cảm giác đau đớn truyền tới khiến Tiết Tử Ngang giật mình.

Lại nhìn biểu cảm nghiêm túc của Tiết Trạm, trong lòng hắn đột nhiên có dự cảm xấu, giọng nói cũng bất giác trở nên bực bội hơn: “Chị Tôn, lấy cho tôi thuốc đau đầu.”

Thấy Tiết Trạm phải đi lên tầng, hắn lại vội vàng gọi lại: “Chú, chú vừa mới nói gì? Triệu Ngu đi đâu rồi?”

Nhưng Tiết Trạm căn bản không thèm để ý tới hắn, đôi chân dài nhanh chóng bước lên trên tầng.

Tiết Tử Ngang ngẩn ngơ ngồi trên sofa, trong đầu nhớ lại toàn bộ chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Tuy rằng có hơi mơ hồ, nhưng phần lớn thì hắn vẫn nhớ rõ, khi hắn uống say về nhà suýt nữa bị ông nội đánh, Triệu Ngu liều mạng che chở cho hắn, giúp hắn lau mặt rửa chân, sau đó…

Nghĩ lại sáng nay lúc hắn tỉnh lại trên người hỗn độn, còn có những dấu vết rõ ràng trên giường, hắn không khỏi giật bắn đứng phắt dậy.

Đương nhiên hắn vừa tỉnh đã biết tối qua có làm với Triệu Ngu, thậm chí còn biết là rất kịch liệt, nhưng hắn cho rằng đó chỉ là chuyện bình thường, nhưng vừa rồi nghe ý trong lời nói của Tiết Trạm, thì lại rõ ràng không phải như thế.

Hắn lại giẫm lên vết xe đổ sao?

Tối hôm qua hắn còn say hơn cả lần trước, bây giờ đầu cũng đau hơn, trong đầu hắn vô cùng lộn xộn, nghĩ cái gì cũng không được rõ ràng.

Ngay lúc hắn lại tìm số điện thoại của Tiểu Ngu, chuẩn bị gọi một lần nữa thì người làm cầm thuốc tới: “Tiểu Tiết tổng muốn tìm Triệu tiểu thư sao? Sáng nay tôi nghe Tiết tổng cùng Chủ tịch nói, nửa đêm hôm qua cậu ấy đã đưa Triệu tiểu thư về, hình như là Triệu tiểu thư khóc lóc cầu xin cậu ấy đưa mình về nhà.”

Ngón tay đang định bấm điện thoại lập tức cứng đờ, Tiết Tử Ngang bỗng chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo như che trời lấp đất ập tới.

Chỉ trong nháy mắt, mặc kệ người làm đang gọi, hắn đã cầm di động vội vã xông ra ngoài.

Đuổi tới cửa chung cư Triệu Ngu, trên người hắn vẫn mặc áo choàng tắm như cũ, dưới chân là đôi dép lê, hình tượng chật vật chưa từng thấy.

Nhưng hắn cũng chẳng rảnh mà lo nữa, vô cùng lo lắng đặt ngón tay lên khóa cửa, mới phát hiện dấu vân tay của hắn đã không dùng được.

Hắn vẫn không từ bỏ, liên tiếp thử ấn vài lần, thay đổi vài góc độ, nhưng vẫn không thể mở cửa, mật mã nhập vào cũng hiện ra chữ mật mã sai.

Cô đã sửa lại mật mã, xóa vân tay của hắn.

Cô không cho phép hắn vào chung cư của mình nữa.

Tay phải không biết sao đã run lên, hắn liều mạng ấn chuông cửa, ra sức gõ cửa, lớn tiếng gọi tên cô, thậm chí mấy nhà cách vách bị ồn ào đến mức phải mở cửa, nhưng bên trong vẫn không có chút động tĩnh gì.

Hắn cảm thấy cô đang ở bên trong, chỉ là không để ý tới hắn.

“Triệu Ngu!” Lại gọi thêm vài lần, nhưng vẫn không thấy ai trả lời như cũ, hắn chỉ có thể tiếp tục gọi điện thoại.

Dọc trên đường đi hắn đã gọi rất nhiều lần, nhưng cũng không một lần được nghe máy, cũng may cô chỉ là không nghe máy, chứ không tắt máy hay chủ động chặn số, vậy chứng tỏ cô cũng chỉ đang giận dỗi hắn, tạm thời không muốn để ý tới hắn mà thôi.

Không sao cả, chỉ cần hắn nhận sai với cô, chắc chắn cô sẽ tha thứ cho mình. Hắn một mặt liên tiếp gọi điện thoại, một mặt tự an ủi bản thân.

Kết quả, đến khi thêm đến lần thứ 3, lại nhận được nhắc nhở từ giọng nói trong điện thoại: “Số điện thoại không gọi được…”

Cô đã chặn số của hắn.

Trong phòng khám, vừa chặn số điện thoại liên tục gọi tới kia, Triệu Ngu ngoài thở dài thì cũng chỉ còn thở dài.

Người đối diện mặc áo blouse trắng vừa cười vừa nói: “Bảo là không quan tâm cơ mà, vậy mà cứ cầm điện thoại đã ngơ ngẩn, chứng minh cô còn có phần chưa buông bỏ, nếu đã không bỏ được, thì cứ tiếp tục đi.”

Triệu Ngu cười khổ: “Đau dài không bằng đau ngắn, tôi với hắn, sẽ không còn liên quan bất cứ gì với nhau nữa.”

Tối hôm qua sau khi Tiết Trạm đưa cô trở lại chung cư, cô đã nhân cơ hội up một status mà chỉ Kỷ Tùy cùng Tằng Húc có thể thấy được:

[Không màng trả giá tất cả, kết quả lại chỉ là một trò cười.]

Tuy văn tự rất văn vẻ, nhưng cũng có thể đại diện cho trạng thái của cô.

Hơn nữa vì hôm sau phải diễn cho tốt, cho nên cô chống đỡ một đêm không ngủ, vừa sáng sớm đã gửi Wechat cho Tằng Húc.

[Bác sĩ, thuốc lần trước tôi có thể tăng thêm gấp bốn không.]

Năm phút sau Tằng Húc trả lời lại: [Không được, những thuốc đó đều có tác dụng phụ rất mạnh, không thể uống nhiều như vậy]

Cô còn chưa đáp lại, đợi một lát Tằng Húc đã lại nhắn thêm tin mới: [Lại không ngủ được à?]

Triệu Ngu: [Đã uống gấp hai lần rồi, vẫn vô dụng]

Tằng Húc: [Khi nào rảnh thì tới tâm sự với tôi đi, nhưng không thể tăng thêm liều thuốc.]

Vì thế đến thời gian bệnh viện làm việc, cô kéo theo đôi mắt đã khóc sưng đỏ cùng với hai quầng thâm, tinh thần suy yếu mệt mỏi từng bước đi vào văn phòng Tằng Húc.

Triệu Ngu vừa rời khỏi, Tằng Húc đã gọi điện thoại cho Kỷ Tùy: “Trạng thái của cô ấy có vẻ tệ lắm, tôi lo lắng sẽ xảy ra chuyện, cậu có muốn đi thăm không? Đúng rồi, tôi có thể chắc chắn cô ấy đã chia tay, cậu vẫn không định đào góc tường à.”

Khi điện thoại gọi tới, Triệu Ngu vừa mới đi khỏi cửa bệnh viện.

“Cô không sao chứ?”

“Không có chuyện gì, sao tôi có thể có chuyện gì chứ?” Một câu ngắn gọn, lại tràn ngập sự tươi cười miễn cưỡng.

Kỷ Tùy dừng một chút rồi nói: “Tôi nhìn thấy status tối qua cô đăng trong vòng bạn bè.”

Triệu Ngu tự giễu cười: “Chia tay mà thôi, có gì ghê gớm đâu.”

“Cô đang ở đâu?”

Thật ra hắn biết cô chắc chắn chưa rời khỏi bệnh viện, nhưng cũng không muốn để cô biết hắn có gọi điện thoại với Tằng Húc, chỉ có thể giả vờ hỏi một câu như vậy.

Triệu Ngu bình tĩnh nói: “Bệnh viện, vừa tìm bác sĩ hỏi chuyện.”

“Cô tự lái xe sao?”

“Không, hôm nay đầu hơi đau nên tôi không dám lái xe.”

“Tôi cũng đang ở gần bệnh viện, vậy cô chờ một chút, tôi có thể tiện đường đưa cô về.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232