Trở về

Phần 197
Phần 197

Sân thượng của bệnh viện được cải tạo thành một vườn hoa khép kín, ngày thường là nơi nhân viên y tế và người bệnh nghỉ ngơi, lúc Tiết Tử Ngang đến, toàn bộ hoa viên cũng chỉ có một mình Tiết Trạm.

Ban đêm gió lớn, cửa sổ xung quanh vẫn chưa được đóng lại hết, cây xanh bên trong bị thổi kêu sàn sạt, vài chiếc lá trực tiếp đập vào vai Tiết Trạm, nhưng hắn vẫn ngồi im trên ghế mây không nhúc nhích, ngẩn người nhìn màn đêm đen.

Tiết Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi: “Sau khi ba tôi qua đời, có thật là chú… Từng muốn tự tử không?”

Tiết Trạm nói: “Tôi vẫn còn sống.”

Người bên cạnh lặng im một lúc lâu, sau Tiết Trạm mới nghe được giọng nói rất trầm của đối phương truyền đến: “Xin lỗi.”

Tiết Trạm nghiêng đầu nhìn hắn, hắn lại đã dời ánh mắt về ngọn hải đăng lộng lẫy ở đối diện.

Cúi đầu nhìn cánh tay về cơ bản đã khôi phục, Tiết Trạm tự giễu: “Chắc là… như thế sẽ khiến tôi thấy dễ chịu hơn một chút.”

Cứ yên tĩnh ngồi như vậy một lúc lâu, Tiết Tử Ngang mới đứng dậy, đi thẳng ra ngoài hành lang, nhưng đi được vài bước lại đột nhiên dừng chân: “Cảm ơn, chú.”

Tiết Trạm vẫn ngồi im, không nói lấy một lời.

“Mẹ tôi cũng biết chuyện Triệu Ngu tự sát, bà ấy nói năm đó khi bị ba tôi bạo hành, bà ấy cũng từng nghĩ tới chuyện chết đi, nếu không phải có chú cứu lại vẫn luôn bảo vệ bà ấy, thì điều tôi mất đã không chỉ là một người ba rồi. Tôi không cách nào chấp nhận được việc mẹ tôi lại đi yêu chính chú của mình, nhưng tôi có thể hiểu vì sao một người phụ nữ đang tuyệt vọng sẽ yêu người đàn ông đã cứu vớt cô ấy. Ba tôi chết, tôi cũng không biết nên trách ai nữa, giờ ngẫm lại, dù ông ấy có không phải chịu kích thích, thì bệnh tật cũng sẽ không để ông ấy sống thêm được bao lâu, có lẽ, đi sớm một chút cũng là sự giải thoát cho ông, chú và mẹ tôi… Cũng không sai.”

Gió đêm tiếp tục gào thét thổi qua, lá cây đong đưa theo gió làm ánh đèn lúc sáng lúc tối trước mắt hắn, ngước mắt nhìn chàng trai dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều trước mặt, Tiết Trạm đột nhiên cười, cũng thấp giọng nói: “Cảm ơn”.

Khi Triệu Ngu mở cửa đi ra, bên ngoài ngoại trừ Kỷ Tùy cần phải về phòng bệnh nghỉ ngơi, mấy người đàn ông còn lại đều đang canh giữ ở đây.

Hiện tại cô cũng không có tinh lực để giải quyết vấn đề giữa bọn họ với nhau, chỉ nói: “Tôi đi thăm cha mẹ nuôi.”

Lăng Kiến Vi đứng dậy cẩn thận dìu cô, “Trang Diệp cũng ở đó.”

Lúc Triệu Ngu đẩy cửa đi vào, Trang Diệp đang quỳ gối trước mặt hai vị trưởng bối, cha nuôi dần nhắm hai mắt, rũ đầu, một câu cũng không nói, mẹ nuôi cầm khăn giấy không ngừng lau nước mắt.

Không cần hỏi cũng biết bọn họ đang nói cái gì, Triệu Ngu từ tốn lại gần, cũng quỳ xuống bên cạnh Trang Diệp, nhưng chưa đợi đầu gối cô chạm vào đất, cha mẹ nuôi đã cùng nâng cánh tay cô kéo lên.

“Con làm gì vậy? Con còn đang bị thương…” Mẹ nuôi thật cẩn thận nâng tay bị thương của cô lên, vừa khóc vừa lắc đầu, “Mẹ và cha nuôi con không phải là người không hiểu lý lẽ, chúng ta biết, lỗi không phải là ở mấy đứa con, mẹ chỉ là…”

Lời còn chưa dứt, bà đã lại khóc không thành tiếng.

Cha nuôi kéo Triệu Ngu ngồi lên giường, lại thở dài một tiếng với Trang Diệp: “Cậu cũng đứng lên đi, chuyện năm đó cũng không phải do cậu làm, chúng tôi có thể trách cậu cái gì chứ?”

Tống Huyền từ sau lưng kéo Trang Diệp dậy, nhưng hắn cũng không nói câu nào, chỉ suy sụp kéo cửa đi ra ngoài.

Triệu Ngu đã từng tưởng tượng vô số cảnh tượng sẽ diễn ra sau khi cha mẹ nuôi biết chân tướng sự việc, nhưng mỗi một lần, chỉ vừa nghĩ đến cô đã không thể thở nổi. Giờ khi ngày đấy thật sự đến, cô lại cảm thấy, cái cảm giác hít thở không thông kia cũng không còn mãnh liệt như trước nữa.

Có lẽ, là vì cả thể xác và tinh thần đều đã đau đến chết lặng, đến lúc cô có thể bình tĩnh không chút nao núng đối diện với bọn họ, lại chợt có cảm giác như trút được gánh nặng.

Màn đêm quá yên tĩnh, cách cả cánh cửa đóng chặt mà cũng có thể nghe được tiếng khóc truyền ra từ bên trong, chỉ là ở một nơi như bệnh viện, có loại âm thanh này cũng là bình thường.

Hứa Thừa Ngôn cố gắng phân biệt, đó không phải tiếng khóc của Triệu Ngu, mà là của mẹ nuôi cô, nhưng cho dù là ai, khóc than thê lương đến thế, hắn nghe phải mà cũng thấy hụt hẫng khó chịu.

Ngẩng đầu nhìn Tống Huyền vẫn hồn bay phách lạc, cuối cùng hắn không nhịn được mà đứng dậy, nhanh chóng rời đi.

Nơi này, cảnh tượng này, thực sự quá áp lực, mỗi một phút đồng hồ ở lại nơi này, hắn đều cảm thấy cực kỳ giày vò.

Bất tri bất giác, hắn lại đến con ngõ nhỏ cũ kỹ mà bà nội Thôi Lam ở.

Đêm hôm khuya khoắt, ngõ nhỏ căn bản không có người, cửa nhà họ Thôi vẫn rộng mở như trước, bà vẫn đứng ở cửa trông ra, bà cụ tóc trắng xóa ngồi lẻ loi trơ trọi trên nền đất.

Lần này, cụ bà nhìn thấy hắn, nhưng không nhận lầm thành cháu gái quá cố của mìh nữa, chỉ ngơ ngác hỏi: “Cậu có nhìn thấy Lam Lam của bà không?”

Hứa Thừa Ngôn muốn nói rồi lại thôi, phải một lúc lâu sau mới có thể lẩm bẩm nói: “Tôi sẽ cho cụ một lời giải thích.”

Lúc họ từ phòng bệnh đi ra, cũng là lúc trời đã sáng.

Mẹ nuôi đã khóc không ra tiếng, còn Triệu Ngu ngay cả một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi, dường như lần không chút kìm nén mà phát tiết lúc trước, đã rút cạn mất nước mắt của cô.

Nhìn thân ảnh trước mắt yên lặng rời đi, cô do dự một chút, gọi hắn lại: “Trang Diệp.”

Trang Diệp ngừng bước chân.

Cô nói: “Năm đó, em thật sự muốn ở bên anh.”

Trang Diệp chậm rãi quay đầu lại nhìn cô.

Cô cười nói: “Em chưa từng hận anh.”

Hắn cũng cười theo: “Anh tình nguyện để em hận anh.”

Cô lắc đầu: “Không muốn hận nữa, không còn muốn hận ai nữa, hiện tại, em chỉ muốn sống tiếp, không còn cần gì khác, anh…”

“Em sống tốt, anh cũng sẽ tiếp tục sống.”

Cô còn sống, vậy hắn có tư cách gì để chết?

Cô đã lựa chọn quyết định còn khó khăn hơn cả cái chết, hắn cũng thế. Hắn phải sống thật tốt, chậm rãi tiếp nhận mọi trừng phạt càng thống khổ hơn so với cái chết.

Nhìn bóng hắn chậm rãi đi xa, dần dần biến mất sau hành lang yên tĩnh, Triệu Ngu đứng một lúc lâu, mới quay đầu lại nhìn mấy người còn ngồi ở hành lang: “Trở về đi.”

Nhưng chẳng có ai nhúc nhích.

Cô cúi đầu cười cười: “Yên tâm, sẽ không chết, hiện tại sao em dám đi tìm chết nữa? Em chỉ… thật sự rất mệt, muốn nghỉ ngơi mà thôi.”

Bọn họ có nghe lời cô nói vào tai hay không, có rời đi hay không, cô cũng không biết, cũng không còn sức đi quản nữa.

Cô thật sự quá mệt rồi, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng mà đến khi nằm trên giường, nhắm mắt lại, cô lại vẫn không cách nào ngủ được. Rõ ràng mí mắt đã nặng đến mức không nâng lên nổi, nhưng đầu óc vẫn vô cùng thanh tỉnh.

Hình ảnh những năm mẹ con cô sống trong khó khăn, hình ảnh cùng mẹ nuôi một nhà ở bên nhau ấm áp lại náo nhiệt, còn có hình ảnh từ lúc làm bạn với Ngu Cẩn rồi cùng nhau lớn lên, cùng Trang Diệp từ quen biết đến yêu đương…

Những ký ức mà lúc trước cô không dám nhớ lại, vốn cho rằng đã bị phong ấn hoàn toàn, giờ tất cả lại như thước phim điện ảnh đang chậm rãi chiếu lại trong đầu cô.

Bốn năm trốn tránh ẩn nhẫn cùng tự tra tấn bản thân làm cô sắp quên mất, còn sống, là loại cảm giác hạnh phúc đến mức nào.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232