Trở về

Phần 217
Phần 217

Ánh đèn dìu dịu từ trần nhà buông xuống, chiếu lên gương mặt giận dữ của người đàn ông, không những không ái muội, mà còn mang thêm vài phần nguy hiểm.

Nhìn người phụ nữ vừa đẩy cửa vào nâng ly rượu muốn dựa vào người Hứa Thừa Ngôn, Lư Bân nhanh chóng đưa tay ngăn cản, liếc mắt ra hiệu với cô ta.

Người phụ nữ cũng đã quen thuộc với đám đàn ông, tuy rằng nhất thời vụng về, không thấy được tâm tình vị khách quý mà từ diện mạo tới khí chất đều cực phẩm kia đang không tốt, nhưng thư ký của người ta đã ra hiệu, cũng đủ để cô ta tránh ra.

Thấy cô gái kia đi thẳng tới bên người Tào tổng đối diện, nói cười tự nhiên tiếp rượu nói chuyện phiếm, Lư Bân lại quay đầu sang nhìn Hứa Thừa Ngôn, thầm nghĩ không biết có nên chủ động mở miệng hỏi hắn có trở về bây giờ không.

Vị sếp này của hắn ngày thường tới các CLB nói chuyện công việc không thích bị đám phụ nữ vây quanh, đặc biệt gần đây cảm xúc lại cực kỳ không thích hợp, nếu cô gái lúc nãy không thức thời mà cứ tiến lên, hắn thậm chí còn hoài nghi ông chủ nhà mình sẽ vứt bỏ phong độ quý ông mà vứt ly chạy lấy người.

“Hứa tổng đang cấm dục đấy à?” Tào tổng đối diện vừa hưởng thụ ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, vừa không kiêng nể gì cười lớn trêu chọc, “Cần gì phải thế, không cần thiết đâu, đây cũng không phải hạng dung chi tục phấn bình thường, Hứa tổng có thể yên tâm. Nào nào nào, hai người các cô đi tiếp Hứa tổng đi.”

Lư Bân khẽ nhíu mày, nhừn vẫn mỉm cười nhìn về phía Tào tổng đối diện.

Hắn thừa nhận ngoại hình mấy cô gái này không tồi, nhưng ánh mắt và phẩm vị của sếp hắn cũng không phải người bình thường có thể so sánh, trước nay chưa bao giờ chạm vào loại gái tiếp rượu này. Hơn nữa cái kiểu chơi gái tại chỗ ngày, ngay cả hắn nhìn cũng thấy thấp kém cay mắt, càng miễn bàn tới Hứa Thừa Ngôn vốn cao ngạo từ trước đến giờ.

Huống hồ, theo hắn được biết, bên người sếp quả thực đã có một thời gian rất dài không có người phụ nữ nào, hai chữ “cấm dục” của Tào tổng nói kể ra cũng đúng.

Quả nhiên, không đợi hai cô gái kia tới gần, Hứa Thừa Ngôn đã đứng dậy khỏi sofa, khoa trương xoa thái dương, cười nói: “Đêm nay không thắng được rượu rồi, tôi thật sự thấy đau đầu, xin lỗi Tào tổng, chắc tôi phải tới bệnh viện thôi.”

Lư Bân đương nhiên biết vài chén không thể làm Hứa Thừa Ngôn say thật, nói như vậy cũng coi như đã cấp đủ thể diện cho Tào tổng, vừa không đắc tội với người, cũng khiến người ta không thể giữ lại.

Vì thế hắn vội vàng đứng dậy đỡ Hứa Thừa Ngôn, phối hợp hỏi “Hứa tổng có phải ngộ độc cồn rồi không”, sau đó nhanh chóng đỡ người rời đi.

Tào tổng tất nhiên không ngăn cản, nhưng hai người mới vừa đi đến cửa, đã nghe thấy một tiếng ly vỡ chói tai, cùng với tiếng đàn ông tức giận không thể kìm nén chửi: “Làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ?”

Hứa Thừa Ngôn dừng một chút, quay đầu nhìn lại, Lư Bân cũng quay đầu theo, vừa liếc mắt đã nhìn thấy cô gái quỳ trước mặt Tào tổng bị chai rượu đập xuống đầu.

Lư Bân có ấn tượng với cô gái này, bởi vì trong bốn năm cô gái ở đây, chỉ có cô vẫn luôn ngượng ngùng xoắn xít lúng túng tay chân, vừa nhìn đã biết ngay là người mới.

Máu tươi chảy từ trán theo gương mặt cô gái xuôi xuống, nhìn mà giật mình, nhưng cô gái căn bản không dám tủi thân khóc lóc, chỉ vội cúi người về phía Tào tổng xin lỗi, những cô gái khác cũng không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Lư Bân thở dài trong lòng, chuẩn bị tiếp tục đỡ Hứa Thừa Ngôn đi ra ngoài, ai ngờ Hứa Thừa Ngôn lại đẩy cánh tay hắn rồi quay lại, cười nói: “Tào tổng đây là bị ai không có mắt chọc giận vậy? Làm tôi sợ tới mức tỉnh cả rượu.”

Lư Bân không khỏi kinh ngạc. Thái độ Hứa Thừa Ngôn rõ ràng là muốn nhúng tay, nhưng nếu như bình thường, hắn hẳn sẽ không để ý mới đúng.

Nói chính xác hơn, nếu người bị đánh là một cô gái bình thường, giáo dưỡng cùng lễ độ của hắn sẽ không cho phép hắn khoanh tay đứng nhìn, nhưng người bị đánh lại là một cô gái bán hoa, thì không thể dùng ánh mắt bình thường để xem được.

Bởi vì chọn làm nghề này, cơ bản sẽ phải chịu cảnh có thể bị khách hàng dùng bất cứ phương pháp gì đối đãi, có thể nói là không còn chút tôn nghiêm nào, người ngoài không nhúng tay vào cũng là quy củ. Hứa Thừa Ngôn dù tự phụ, nhưng cũng không đại biểu hắn không rành cách đối nhân xử thế.

Nhưng giờ phút này, hắn cứ như vậy đứng trước mặt Tào tổng, cười nói: “Vừa nhìn đã biết là người mới, không hiểu cách hầu hạ người ta, Tào tổng hà tất phải so đo cùng loại người này?”

Ai cũng nghe ra được hắn đang cầu tình giúp cô gái kia, cô gái kia giống như tìm được cọng rơm cứu mạng, theo bản năng vội quỳ trốn ra sau hắn.

“Thế này mà đã dọa Hứa tổng?” Tào tổng tuy đã hơi say, nhưng ánh mắt vẫn rất sắc bén, “Nếu đã vậy thì càng không thể tha cho con đĩ này, đã hầu hạ không ra gì mà còn làm Hứa tổng phải giật mình.”

Lư Bân đứng ở cửa cũng ngửi thấy được mùi thuốc súng rõ ràng, giao tiếp với những người này đã lâu, sao hắn có thể không hiểu ý của Tào tổng?

Hứa Thừa Ngôn không chạm vào đàn bà gã đưa tới là đã không cho gã thể diện, nhưng còn chưa đến mức gã bởi vậy mà tức giận, nhưng kẻ không cho gã thể diện lại còn nhúng tay quản chuyện của gã, ở trước mặt gã trình diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân, nếu gã vẫn phải nuốt cục tức này thì không khỏi quá ấm ách.

Hứa Thừa Ngôn cười: “Muốn dạy dỗ đàn bà không phải đơn giản lắm sao? Nhưng ít nhiều cũng nhờ cô ấy dọa tôi tỉnh, đầu óc tôi lúc này đã tỉnh táo, bèn nhớ ra vừa rồi đang nói chuyện hợp tác với Tào tổng, việc này quả thật cũng nên càng nhanh càng tốt, ngày mai tôi sẽ cho phòng pháp vụ soạn thảo hợp đồng đưa tới cho Tào tổng xem thử, Tào tổng thấy thế nào?”

Nhượng bộ trên mặt công việc tất nhiên quan trọng hơn nhiều một con đàn bà, lúc này Tào tổng mới thu lại tức giận trong mắt, nâng ly rượu cười với Hứa Thừa Ngôn: “Cùng cạn một ly.”

Hứa Thừa Ngôn cùng hắn uống thêm mấy ly, lại gọi Lư Bân dẫn cô gái kia ra cửa. Cô gái đã bị thương không nhẹ, nhưng còn chưa tới chỗ chí mạng, phản ứng đầu tiên không phải là đi xử lý vết thương, mà là liên tục nói lời cảm tạ với Hứa Thừa Ngôn.

Hứa Thừa Ngôn xua xua tay, muốn bảo cô nhanh chóng tới bệnh viện, nhìn cô gái hai mắt đẫm lệ, hắn lại không nhịn được hỏi: “Vì sao phải làm việc này?”

Lời vừa ra khỏi miệng, hắn đột nhiên nhớ tới, lúc trước mình cũng từng hỏi Triệu Ngu câu tương tự.

Khi đó Triệu Ngu nói với hắn thế nào nhỉ?

Cô nói: “Anh có biết khách làng chơi khuyên kỹ nữ hoàn lương luôn là chuyện buồn cười lắm không?”

Nhưng trước nay cô đâu phải kỹ nữ gì, vậy mà cô lại không thể không lựa chọn bán đứng thân thể, ngữ khí khi đó của cô là tự mỉa mai đến cỡ nào.

Mắt cô gái ngập nước lại không dám chảy xuống, chỉ buồn bã nói: “Mẹ tôi bị bệnh, cần rất nhiều tiền.”

Nói không phải chứ, nhưng những cô gái làm việc này, tám chín phần mười đều sẽ tự soạn cho mình một thân thế thê thảm, hơn phân nửa đều sẽ tìm viện ra cái lý do này.

Nếu là trước đây, có lẽ Hứa Thừa Ngôn sẽ thầm cười nhạo, cũng giống như Tào tổng, nghĩ: Làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ? Có ai ép cô phải bán mình đâu?

Nhưng giờ phút này nhìn dáng vẻ đáng thương của cô gái, cuối cùng hắn lắc đầu, hỏi: “Cần bao nhiêu?”

Cô gái rõ ràng bị câu này làm kinh ngạc, ngơ ngác nhìn hắn đến nửa ngày cũng không nói nên lời.

“Nhân lúc mới vào nghề chưa sâu, sớm quay đầu lại đi, tiền này cũng không dễ kiếm như vậy đâu.”

Có những người may mắn, có thể tìm được một kim chủ bình thường, dễ dàng không phải lo ăn mặc, hàng hiệu đầy người, cũng có những người không may, không gặp được kim chủ mà chỉ gặp phải những người khách chỉ cần lên giường để phát tiết, nhưng còn có rất nhiều người gặp phải những khách làng chơi hay kim chủ không coi kỹ nữ là người, chơi đủ trò bạo ngược, bạo lực, NP, thậm chí chơi chết người cũng có.

Cô gái vẫn yên lặng nhìn hắn, nước mắt cũng đã rơi xuống lã chã.

Hứa Thừa Ngôn không chịu nổi loại ánh mắt này, không kiên nhẫn cất bước đi, chỉ ném lại cho Lư Bân một câu: “Cô ấy muốn bao nhiêu tiền thì cho, chuyển từ tài khoản của tôi, tôi không có hứng thú với cô ta, không cần cô ta tới báo ân.”

Hắn đã đi thật xa mà vẫn nghe thấy tiếng khóc thảm thiết và tiếng cảm tạ không ngừng của cô gái, còn về phần những lời đó có thật lòng hay không, có phải nói dối hay không, hắn cũng không buồn so đo nữa.

Bóng đêm chìm sâu, con đường vào trời đông càng thêm quạnh quẽ, nghe Lư Bân hỏi hắn giờ đi về đâu, Hứa Thừa Ngôn lại nhất thời không đáp được.

Hắn có rất nhiều nhà, cũng có vô số chỗ ở, nhưng hiện tại không hiểu sao bỗng cảm thấy không tìm được chốn dung thân.

Trầm mặc hồi lâu, hắn trầm giọng nói: “Đi vịnh Thanh Hà.”

Đó là biệt thự duy nhất Triệu Ngu từng đến, hắn vừa sợ đi vào, lại vừa không nhịn được muốn đi vào.

Lư Bân nghiêm túc lái xe, một lúc lâu lại nghe được hắn hỏi: “Tiết Trạm đã trở về chưa?”

“Vẫn chưa, tôi đã chào hỏi thư ký Vương của Hoa Xán, khi nào Tiết đổng về cô ấy sẽ báo cho tôi biết.”

Lư Bân cũng thật sự không hiểu nổi vì sao sếp mình lại đi tìm Tiết Trạm, công ty hai nhà gần đây cũng không có việc gì quan trọng để qua lại, Tiết Trạm chỉ mới đi công tác, sao mỗi ngày hắn cứ phải hỏi xem người đã về chưa? Nếu cần gấp như vậy thì trực tiếp gọi điện thương lượng không phải là được sao?

Nghĩ đến đây, Lư Bân thoáng sửng sốt, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

Có lẽ vị Tiết phó đổng không phải đi công tác, có lẽ là đang mang theo người nào đó đi nghỉ phép chăng.

9 giờ sáng, Lư Bân nhận được tin tức của Vương Kỷ, Tiết Trạm đã trở lại.

Hắn quả thực mừng rỡ như điên, nắm di động đi tới văn phòng Hứa Thừa Ngôn, mà quả nhiên sếp của hắn còn kích động hơn cả hắn, áo khoác cũng không thèm mặc đã cầm chìa khóa xe ra cửa.

Cân nhắc đến việc ông chủ cũng chưa được nghỉ ngơi tốt, lái xe sẽ hơi nguy hiểm, Lư Bân chỉ có thể tri kỷ đi theo, cũng không cần phải giao phó đã lái thẳng xe tới Hoa Xán.

Lư Bân vẫn luôn chờ ở trong xe, nhưng tâm lý lại bỗng thấp thỏm lo lắng, đều nói tình địch gặp nhau là đỏ mắt, sếp nhà mình lại chạy đi tìm Tiết Trạm, cũng không biết liệu có đánh nhau hay không.

Ngay khi hắn còn đang do dự xem có nên đi lên hay không, Hứa Thừa Ngôn đã vội vã từ thang máy đi xuống, so với dự đoán của hắn thì còn nhanh hơn nhiều.

“Đi Ngô Thành.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232