Trở về

Phần 18
Phần 18

Khi cuộc gọi video của Tiết Tử Ngang đánh tới, Triệu Ngu cũng vừa mới gửi Wechat cho trợ lý của Hứa Thừa Ngôn xong:

[Anh Lư Bân à, anh tan tầm chưa]

[[Ảnh] Hứa tổng nhà anh để quên quần áo ở chỗ người ta này, em mới không muốn đi đưa lại cho tên đàn ông thối đó đâu, anh giúp em tới lấy đi ]

Sau khi bị cưỡng ép thêm bạn từ lần trước ở sân bay, cô vẫn chưa bị kéo đen, giờ lại có cả ảnh chụp làm chứng, cô tin Lư Bân nhất định không thể không để ý đến cô.

Tiết Tử Ngang thì đang ăn mặc một thân tây trang phẳng phiu, bối cảnh là phòng khách sạn, đoàn chừng hắn vừa mới kết thúc hội nghị.

“Ăn cơm chưa?”

Triệu Ngu lắc đầu: “Cơm hộp còn chưa ship tới.”

Tiết Tử Ngang đặt điện thoại trên ngăn tử, vừa cởi cà vạt vừa nhìn chằm chằm vào màn hình: “Tay em sao rồi? Để anh nhìn xem.”

Triệu Ngu ngoan ngoãn giơ tay ra trước camera: “Đã khỏi rồi.”

“Vẫn còn vết sẹo, nhớ bôi thuốc làm mờ sẹo đó.”

Thấy hắn cởi bộ âu phục ra rồi thay đổi một bộ quần áo thoải mái, Triệu Ngu cười hỏi: “Tiết tổng đêm nay có hẹn sao?”

“Bọn họ có tổ chức một bữa tiệc, tôi đi xem náo nhiệt thôi.”

“Có phải dạng yến tiệc có rất nhiều gái đẹp hay không?”

Tiết Tử Ngang mỉm cười nhìn màn hình: “Sao vậy? Em ghen sao?”

“Còn lâu a.”

Tiết Tử Ngang đang vừa vặn cài nút áo sơ mi, thấy dáng vẻ khẩu thị tâm phi này của cô, hắn đắc ý vỗ vỗ lên cơ bụng 6 múi săn chắc: “Cái này để dành cho em hết, không cho người khác chạm vào.”

“Quỷ mới tin lời anh.”

“Không tin sao? Vậy chờ anh trở lại em sẽ biết.” Tiết Tử Ngang cười cười ám chỉ, “Mấy ngày nay anh vẫn luôn tích đủ năng lượng đấy, đến lúc đó chỉ sợ em không chịu nổi mà thôi.”

Nghe thấy hắn nói lời tính thú như vậy, mặt Triệu Ngu nháy mắt đỏ lựng lên, không khách khí trừng hắn một cái: “Đầu óc chỉ toàn thứ hư hỏng thôi.”

“Trong đầu em không có thứ hư hỏng thì sao biết đầu anh toàn hư hỏng được? Triệu trợ lý, suy nghĩ của em cũng không trong sáng rồi, có phải lại đang thèm khát thân thể đẹp đẽ của cấp trên rồi không?”

Vẫn luôn nói chuyện với Tiết Tử Ngang cho tới khi ra cửa, vừa tắt video call, Triệu Ngu mới nhìn thấy tin nhắn của Lư Bân từ 10 phút trước.

[Vui lòng cho tôi địa chỉ, tôi sẽ tới lấy ngay bây giờ]

Triệu Ngu không nhanh không chậm gửi cho hắn địa chỉ một nhà hàng, lại trang điểm đẹp đẽ rồi mới ra cửa.

Khi Lư Bân đến gian phòng trong nhà hàng Triệu Ngu đã chỉ định, thì cô đã gọi xong đồ ăn ở bên trong.

Vừa thấy hắn đẩy cửa bước vào, cô cũng lập tức nhiệt tình mời hắn ngồi: “Cơm nước xong anh hẵng đi.”

Lư Bân lịch sự cự tuyệt: “Không cần, tôi trở về sẽ ăn, phiền cô đưa quần áo Hứa tổng cho tôi.”

Triệu Ngu lại vô tội nhìn hắn: “Nhưng quần áo em đang để trên xe rồi, anh không ăn cơm cùng thì em nào có sức đi lấy cho anh được?”

Căn bản chính là chơi xấu.

Lư Bân do dự một chút, ngồi xuống đối diện với cô: “Tôi cho rằng Triệu tiểu thư hẹn tôi tới đây, là vì cô cùng bạn mình vừa vặn đang dùng bữa.”

“Đúng vậy.” Triệu Ngu giảo hoạt chớp chớp mắt với hắn, “Nhẽ anh không phải bạn em sao? Đã làm phiền Lư trợ lý đi một chuyến xa như vậy, chắc chắn phải mời anh được một bữa cơm rồi.”

“Việc công hay tư của Hứa tổng đều do tôi phụ trách, đây là việc tôi nên làm mà thôi.”

“Giờ quần áo sếp anh lại ở chỗ em, có phải anh cho rằng em đã lên giường với anh ta không?” Triệu Ngu chống hai má, mỉm cười tươi tắn nhìn hắn, “Nhưng không phải đâu, sếp nhà anh khó thu phục quá, em quyết định từ bỏ, từ hôm nay trở đi, em sẽ theo đuổi anh đó.”

Lư Bân mới vừa nâng chén trà lên định uống, nghe xong câu cuối này, thiếu chút nữa đã phun một ngụm nước lên mặt cô luôn rồi.

Triệu Ngu lờ đi biểu tình hoảng hốt khiếp sợ của hắn, tiếp tục chăm chú nhìn thẳng vào hắn: “Em không nói đùa, từ giờ trở đi, em muốn theo đuổi anh đó.”

Lư Bân mặt đỏ tai hồng, cơm nước xong thì chạy trối chết.

Mà Triệu Ngu, cũng thật sự nói được làm được.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lư Bân vừa mới đỗ xe vào bãi đậu, Triệu Ngu đã bước xuống từ chiếc xe bên cạnh, mang cho hắn bữa sáng, lại còn nhoẻn miệng cười với hắn: “Em cố ý làm bữa sáng tình yêu cho anh đấy, nhất định phải ăn hết nha.”

Lư Bân xách theo bữa sáng, lại lần nữa chạy trối chết.

Đến giờ cơm trưa, trong khi các đồng nghiệp đang ồn ào gọi cơm hộp, thì đột nhiên có nhân viên đưa cơm mang một đống cơm trưa cực kỳ phong phú đến, tuyên bố là của Triệu tiểu thư, bạn gái Lư Bân mời mọi người. Cả văn phòng hoan hô ầm ĩ, giờ tất cả đều đang bàn tán về vị bạn gái lắm tiền nhiều của của Lư Bân.

[Rốt cuộc cô muốn gì?]

[Theo đuổi anh nà.]

Nhìn câu trả lời của Triệu Ngu trên giao diện Wechat, Lư Bân không còn lời gì để nói.

Liên tiếp ba ngày, Triệu Ngu đều kiên trì tự mình đưa bữa sáng, rồi còn cả bữa trưa cùng trà chiều cho Lư Bân cùng toàn bộ đồng nghiệp.

Rốt cuộc buổi sáng ngày thứ tư, thời điểm cô đi đưa bữa sáng cho Lư Bân, Hứa Thừa Ngôn xuất hiện.

Nhìn Triệu Ngu đang mạnh mẽ níu kéo cánh tay Lư Ban trong bãi đỗ xe ngầm, Hứa Thừa Ngôn cười nhạo ra tiếng: “Triệu tiểu thư lại đang chơi trò gì thế?”

“Triệu Ngu mỉm cười thản nhiên: “Theo đuổi đàn ông.”

“Ồ?” Lông mày Hứa Thừa Ngôn hơi nhướng lên, “Theo đuổi người nào?”

“Đương nhiên là trợ lý của Hứa tổng rồi.” Triệu Ngu buồn cười nhìn lại hắn, “Chắc Hứa tổng sẽ không cho rằng, người tôi muốn theo đuổi là anh đâu nhỉ?”

Hứa Thừa Ngôn không trả lời, nhưng vẻ mặt đắc ý cùng mỉa mai kia của hắn đã hoàn toàn nói lên điều đó.

Triệu Ngu vẫn cười: “Nếu Hứa tổng đã biết bộ mặt thật của tôi, vậy tôi càng không dám có bất kỳ ý nghĩ không an phận gì với ngài rồi. Ngài yên tâm, tôi rất biết điều, người với thân phận như Hứa tổng tôi làm sao trèo nổi, nhưng mà tôi cùng Lư Bân, một trợ lý và một thư ký xứng đôi vừa lứa hơn nhiều.”

Hứa Thừa Ngôn cười như không cười nhìn cô, khóe môi đã treo nụ lên ý châm chọc.

Nụ cười trên mặt Triệu Ngu càng sâu thêm: “Hứa tổng không vui sao? Tuy rằng Lư Bân là thư ký kiêm trợ lý cá nhân của ngài, nhưng chắc anh ấy vẫn có quyền lợi yêu đương chứ? Tôi cũng có quyền theo đuổi anh ấy, không phải sao?”

Hứa Thừa Ngôn khẽ cười một tiếng, đi về phía thang máy: “Hai người cứ tự nhiên.”

Lư Bân quả thực đã run sợ.

Hắn tự khẳng định rằng bản thân tuyệt đối phục tùng ông chủ, nhưng ông chủ hình như cũng chưa từng có yêu cầu gì với hắn, rất giống với lời Triệu Ngu nói, muốn làm thế nào cũng là quyền lợi của bọn họ.

Hắn cũgn đã mở miệng cự tuyệt Triệu Ngu, nhưng cô căn bản không thèm nghe, hắn cũng không thể mạnh mẽ cứng rắn làm gì, hơn nữa mỗi lần cô tới gần, hắn quả thực đều tâm tình hoảng loạn, lý trí biến đâu mất hết.

Hắn đương nhiên cũng biết không phải Triệu Ngu thật sự muốn đuổi theo mình, nhưng thân là một NPC công cụ hỗ trợ, thì ngoài việc bị người khác tùy ý sắp đặt, hắn còn có thể làm gì được nữa?

Chiều tối hôm nay, Triệu Ngu theo thường lệ chạy tới dưới công ty Khoa Học Kỹ Thuật Y Trình chờ Lư Bân, để hẹn hắn cùng đi ăn.

Lư Bân lại đang bồi Hứa Thừa Ngôn tăng ca, hai người cùng nhau đi thang máy xuống tầng, vừa nhìn thấy bọn họ đi ra, Triệu Ngu liền không thèm để ý xông tới kéo tay Lư Bân: “Hôm nay chúng ta tới nhà hàng tình nhân nổi tiếng bên quảng trường Thịnh Vượng ăn nhé, em đã đặt bàn rồi đó.”

Lư Bân thấp thỏm nhìn sang sếp mình còn đang ở bên cạnh, chưa kịp mở miệng đã lại bị Triệu Ngu kéo tuột về phía xe cô đang đỗ ở bên kia.

Khi cửa xe mở ra, Triệu Ngu còn đang không biết làm sao để nhét Lư Bân vào, thì một cánh tay mạnh mẽ đã đột ngột túm chặt cổ tay cô.

Khóe môi Hứa Thừa Ngôn khẽ nhếch: “Không phải cô muốn tôi cắn câu sao? Tôi chơi cùng cô, dám không?”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232