Trở về

Phần 186
Phần 186

Trang Như Vân tàng trữ súng ống trái phép, còn cố ý hành hung người khác bị bắt ngay tại trận, tin tức nửa năm trước Trang Diệc Tình thuê người hành hung đẩy người ta vào chỗ chết cũng thuận thế bị bóc ra trên mạng. Chuyện này thì Hứa gia không thể coi thường được nữa, rốt cuộc thì từ trước đến nay hai nhà cũng đã dính dáng đến nhau quá nhiều.

Có lẽ ngay từ đầu lựa chọn liên hôn với Trang gia đã là sai lầm, cũng có lẽ tất cả đều bắt nguồn từ việc Hứa Thừa Ngôn xúc động hủy hôn, trực tiếp làm cho Trang gia lụn bại dẫn tới tình trạng bây giờ, tóm lại, có viện cớ truy cứu trách nhiệm, thì Hứa gia cũng sẽ không được yên ổn.

Tiếng cãi vã bên ngoài vẫn còn tiếp tục, Hứa Thừa Ngôn xoa xoa huyệt thái dương, tay trái vẫn nắm di động như cũ, yên lặng chờ đầu bên kia đáp lại.

Hắn cũng không biết vì sao muốn gọi cuộc điện thoại này nữa, chỉ là khi nhìn vụ án Thôi Lam bị lôi ra ánh sáng, hắn liền hiểu, đằng sau chuyện này tuyệt đối có sự thúc đẩy của Triệu Ngu.

Cô biết cái chết đó có liên quan tới Hứa gia, hiện tại làm như vậy, không những chỉ muốn trả thù Trang Diệc Tình, mà cũng muốn đối phó cả hắn sao?

Hắn hỏi: “Triệu Ngu, em hy vọng tôi ngồi tù phải không?”

Hắn còn muốn hỏi, em thật sự hận tôi đến thế sao?

Nhưng câu đầu tiên vừa ra khỏi miệng, hắn đã ý thức được bản thân nực cười biết bao. Ngày đó ở bệnh viện cô đã nói mọi chuyện rõ ràng như vậy rồi, hắn cần gì phải làm việc thừa thãi này nữa?

Chỉ là không hiểu sao, đáy lòng cứ luôn tồn tại một tia hy vọng, hy vọng rằng lời cô nói ở bệnh viện chỉ là trong lúc tức giận mà thôi.

Bọn họ cũng có thể coi như đã bên nhau được một thời gian, trước giờ cô chưa từng thể hiện ra bản thân thật sự ghê tởm hắn, hắn không tin kỹ thuật diễn xuất của cô tốt đến vậy.

Đầu bên kia điện thoại không có âm thanh, hắn lại ma xui quỷ khiến nói thêm một câu: “Tôi nhận…”

“Tôi hy vọng anh ngồi tù, anh sẽ làm sao?”

Giọng nữ lãnh đạm đánh gãy lời hắn, dù giọng nói không nghe ra cảm xúc gì, hắn lại tựa như nhìn thấy được ánh mắt châm chọc của cô.

Cười nhạo hắn, khinh thường hắn, thậm chí là… Ghê tởm hắn.

Hứa Thừa Ngôn nhất thời nghẹn lời, không biết nên tiếp tục câu nói trước đó, hay là nên trả lời câu hỏi của cô nữa.

Bảo rằng 4% cổ phần Lan Tỉ mà hắn thu mua, nếu cô yêu cầu, hắn cũng sẽ không ngại đưa ra giúp cô?

Hắn cũng đã lơ đãng tiết lộ chuyện này cho Tiết Trạm, hẳn là cô đã sớm biết, nhưng lại không hề đề cập đến.

Nếu cô nói hy vọng hắn vào tù, hắn sẽ vào sao?

Trầm tư một lát, hắn lại lắc đầu.

Gần như cùng một lúc, đầu bên kia truyền đến một tiếng cười lạnh, vô cùng nhẹ, nhưng vẫn tiến vào tai hắn cực kỳ rõ rệt, như mang theo cả gai nhọn.

Đột ngột ngắt điện thoại, ném điện thoại thật mạnh lên bàn, Hứa Thừa Ngôn lại không nhịn được mà chửi thề một câu.

Hắn điên thật rồi, bằng không đang yên đang lành lại tự làm bản thân không thoải mái làm gì?

Bên cạnh hắn trước nay đều không thiếu phụ nữ, cũng chưa từng có người phụ nữ nào dám lừa gạt lợi dụng hắn như thế, lợi dụng xong còn muốn khinh thường hắn, châm chọc hắn, ghê tởm hắn, một khi đã vậy, bọn họ đường ai nấy đi là được chứ gì?

“Anh cả, không phải em đã nói thằng bé Thừa Ngôn này quá kiêu ngạo, tuổi còn trẻ đã không để bất cứ ai trong mắt, hiện tại bị ngã một cú đau rồi đúng không? Em nghe nói nó hủy hôn là vì một con đàn bà, anh nói xem, nó chỉ vừa mới tiếp quản vị trí đương gia, đã lại đi đâm chọc cái nồi lớn thế…”

Cửa đột ngột bị kéo ra, Hứa Thừa Ngôn mặc âu phục giày da đi ra từ thư phòng, đứng trên tầng nhìn xuống người đàn ông trong phòng khách: “Chú ba đã lớn tuổi rồi còn nói lớn tiếng như vậy, cơ thể liệu có chịu nổi không?”

Người đàn ông dưới tầng ngừng miệng, ngẩng đầu nhìn lên.

Hứa Thừa Ngôn ung dung thong thả sửa lại cà vạt, từ từ đi xuống cầu thang, khuôn mặt vẫn nở nụ cười ấm áp trước sau như một: “Thừa Hòa lần trước đánh bạc nợ bao nhiêu nhỉ? Dạo này cháu bận quá nên quên mất, có phải còn chưa trả cho người ta hết không?”

Hứa Thừa Hòa sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, chỉ có thể tiếp tục gượng cười: “Đã… đã hết, cảm ơn anh họ, về sau em sẽ không bao giờ đụng vào mấy trò như thế nữa.”

“Vậy còn tuần trước…”

Hứa Thừa Ngôn còn chưa dứt lời, người đàn ông kia đã thẳng chân đạp Hứa Thừa Hòa một cú: “Thằng ranh này, đã nói phải chừa đi cơ mà, mày nói thế bao nhiêu lần rồi mà còn…”

Thấy người đàn ông còn tiếp tục muốn đánh, Hứa Thừa Ngôn đi xuống tầng vội vàng đưa tay ngăn lại, vẻ mặt ôn nhu cười: “Sao chú ba phải lên cơn giận dữ vậy làm gì? Trẻ con ấy mà, ham chơi là bình thường, nó hiện tại không có tiền mới chơi cờ bạc nợ nần nhiều thế, chờ đến khi nó tiếp quản được công việc, toàn bộ tài sản Hứa gia đều sẽ là của nó, đến lúc đó muốn chơi thế nào thì chơi, tuyệt đối sẽ không có người đòi nợ đến tận cửa nữa.”

Khuôn mặt người đàn ông bị hắn châm chọc lúc xanh lúc trắng, chỉ có thể tiếp tục đá thằng con mình một cái, xách cổ hắn ra ngoài.

“Chú ba anh dễ đối phó, chứ chú hai của anh không phải loại bị nói dăm ba câu đã đuổi đi được đâu.” Ông Hứa thâm thúy vỗ vỗ vai hắn, “Chú ba anh có nói một câu rất đúng, anh quá kiêu ngạo.”

Hứa Thừa Ngôn nhàn nhạt liếc mắt nhìn ông một cái: “Con giống cha.”

Bị một câu của hắn bật về, ông nghẹn vài giây mới cười khẽ: “Anh giờ đã là “Trường Giang sóng sau xô sóng trước” rồi.”

(*) 长江后浪推前浪, 前浪死在沙滩上 (Trường Giang hậu lãng thôi tiền lãng, tiền lãng tử tại sa than thượng) – Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát: Thế hệ sau thay thế thế hệ trước, thế hệ trước già dần và ngã xuống.

Hứa Thừa Ngôn đi đến cửa trước đổi giày, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, ông Hứa nhìn đèn đường sáng rực bên ngoài: “Không vội thì tạm ở lại đi.”

Tuy nói vụ án Thôi Lam bất ngờ bị lôi ra ánh sáng, nhưng Hứa gia cũng không phải không có chuẩn bị, từ trước tới nay bọn họ đều làm việc rất cẩn thận, đặc biệt là sau khi quan hệ với Trang gia rạn nứt, lại càng tốn nhiều công sức để giải quyết tốt mọi hậu họa.

Thế nhưng vụ án Thôi Lam kia thật sự dính líu quá sâu, liên quan đến rất nhiều người, dù có muốn điều tra cũng không thể để bị lôi toàn bộ người đứng sau màn ra được, trước nay “bỏ xe để giữ tướng” cũng là chuyện bình thường.

Hứa Thừa Ngôn nói: “Không ngủ được, ra ngoài đi dạo một chút.”

Ông tò mò nhìn hắn: “Anh thật sự hủy hôn tại chỗ là vì một người phụ nữ? Nuôi anh lớn bằng từng này rồi, tôi còn chưa từng thấy anh xúc động đến thế.”

Hứa Thừa Ngôn cười nhạt: “Còn không phải tại Trang Diệc Tình sao? Chưa kết hôn đã dài tay xen vào chuyện của tôi, đó là bài học dành cho cô ta.”

Đây không phải lời hắn bịa đặt để ứng phó ông già nhà mình, mà là sự thật, Triệu Ngu chắc chắn cũng biết rõ điều này nên mới có thể dùng để giá họa cho Trang Diệc Tình.

Hứa Thừa Ngôn thậm chí vẫn luôn nghĩ, cho dù lúc ấy người bị thương không phải Triệu Ngu, mà là một người phụ nữ nào đó, chỉ cần thành công giá họa được cho Trang Diệc Tình, hắn cũng sẽ vứt bỏ mối hôn sự này, thế nên cũng coi như không quá xúc động.

Thế nhưng, vừa nghĩ tới ngày đó trong bệnh viện, khi tận mắt nhìn thấy Triệu Ngu thay thuốc, nhìn thấy miệng vết thương dữ tợn kia của cô, hắn lại cảm thấy trong lòng như có thứ gì nghẹn lấy.

Thời tiết đã chuyển lạnh, Hứa Thừa Ngôn tự mình lái xe, nhưng không đóng cửa kính, mặc cho gió đêm thổi thốc vào, nhưng vẫn không thể thổi bay được cảm giác buồn bực trong lòng.

Đến khi hắn đã đi loanh quanh mấy vòng rồi không hiểu sao tiến xe vào một ngõ nhỏ, mới ý thức được đây là nhà của Thôi Lam.

Hắn chưa từng tới đây, nhưng địa chỉ này hắn nhớ rất rõ. Tuy rằng lúc trước thu dọn mọi chuyện đều là do chú hai của hắn xử lý, nhưng dù sao cũng liên quan tới vị hôn thê của mình, nên một số tình tiết cụ thể hắn cũng biết.

Lúc trước Trang gia đã cho mẹ Thôi Lam một số tiền rất lớn, còn sắp xếp cho em trai Thôi Lam một công việc rất có thể diện, mẹ Thôi cũng đã đồng ý giữ mồm giữ miệng, khăng khăng nói sau khi phẫu thuật, con gái mình do không cẩn thận mà bị nhiễm trùng bỏ mạng.

Nhưng hình như bà nội Thôi Lam lại không muốn vậy, cứ một hai đòi phải tìm ra hung thủ bằng được. Cuối cùng là mẹ Thôi phối hợp với người của Trang gia, vừa đe dọa vừa dụ dỗ mới ép được bà câm miệng.

Mẹ và em trai Thôi Lam đã ôm một số tiền lớn như vậy, hẳn là không còn ở ngôi nhà cũ kỹ này nữa, nhưng sau khi Hứa Thừa Ngôn xuống xe tùy ý đi dọc theo biển số nhà, lại thấy một cụ già tóc hoa râm đang ngồi trong sân.

Có vẻ cụ cũng tương đương tuổi bà nội hắn, nhưng so với bà nội hắn ngày ngày đều có kẻ hầu người hạ, nhìn luôn ung dung quý phái, thì vị trong sân này, rõ ràng thê lương hơn rất nhiều.

“Anh và Trang Diệc Tình đều là lũ cá mè một lứa, đều có thể dùng tiền tài để giải quyết mọi chuyện, đều là loại người cao cao tại thượng, lũ người hạ đẳng rẻ tiền chúng tôi trong mắt bọn anh, đều không đáng một cắc.”

“Hứa Thừa Ngôn, loại người thượng đẳng như anh làm tôi ghê tởm.”

Lời nói của Triệu Ngu bất ngờ vang lên bên tai, Hứa Thừa Ngôn lắc đầu, đột nhiên xoay người quay về.

“Lam Lam?” Cụ bà trong sân phát hiện bên ngoài có bóng người, lập tức nhào dậy từ trên mặt đất, nắm chặt mép áo hắn, “Lam Lam, con đã về rồi, con tới thăm bà nội, Lam Lam…”

Cụ bà mặc một bộ quần áo vừa bẩn vừa lộn xộn, đôi tay nhăn nhúm cũng cực kỳ bẩn thỉu, vừa chạm vào âu phục màu nhạt giặt là phẳng phiu của Hứa Thừa Ngôn, đã lưu lại một dấu tay rõ ràng.

Hứa Thừa Ngôn trước giờ ưa sạch sẽ, theo bản năng muốn tránh ra khỏi tay bà cụ, cụ già lảo đảo ngã nhào xuống đất, hắn lại vội vàng đưa tay đỡ lấy, ai ngờ động tác của cụ còn lưu loát hơn cả hắn, nhanh chóng tránh sang bên cạnh.

“Bà biết mà, con sẽ không tha thứ cho bà, con chắc chắn sẽ hận bà đến chết, là bà nội vô dụng không thể giải oan báo thù cho con, không thể bắt đám kẻ xấu đó để con phải chết không nhắm mắt, bà xin lỗi con…”

Trong con ngõ nhỏ yên tĩnh, tiếng khóc thê lương của cụ vang vọng cả màn đêm, Hứa Thừa Ngôn ngơ ngác nhìn, trước mắt bỗng chốc hiện ra hình ảnh bà nội mình sống trong nhung lụa, chớp mắt đã lại biến thành Triệu Ngu cũng đang khóc đến tê tâm liệt phế.

Bốn năm trước, phải trải qua đau thương còn hơn cả Thôi gia, cô đã làm sao mà vượt qua được?

Hàng xóm xung quanh bị đánh thức, có người lên tiếng mắng chửi, có người lên tiếng an ủi, nghe động tĩnh dường như có người còn muốn đi về phía này.

Hứa Thừa Ngôn bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi sự đờ đẫn, xoay người chạy trối chết.

Đời này của hắn, chắc sẽ không còn lúc nào chật vật hơn thế này được nữa.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232