Trở về

Phần 66
Phần 66

Tuy rằng công ty cho phép nhân viên dùng cơm ở phòng làm việc, nhưng Tiết Trạm không thích bên ngoài văn phòng tràn ngập mùi đồ ăn, cho nên cứ tới giờ cơm trưa là Vương Kỷ lại chạy tới chỗ Hạ Nam, ăn cơm hộp cùng Hạ Nam và Tần Ý, bàn chuyện sau khi tan làm đến bệnh viện thăm Triệu Ngu.

“Cũng không biết ngày kia cô ấy đã có thể xuất viện chưa, nếu như không thể, vậy chẳng phải phải ăn Tết trong bệnh viện sao?” Hạ Nam đút một miếng cơm vào miệng, nói không rõ ràng lắm, “Một mình ăn Tết trong viện, thế cũng quá thảm rồi.”

“Mọi người trong công ty không phải đều truyền tai nhau nói chị Triệu Ngu là cô nhi sao, nếu là thật, việc này có lẽ cũng đã thành thói quen rồi.” Tần Ý ngẩng đầu nhìn sang Vương Kỷ, “Chị Vương Kỷ, lời đồn có phải sự thật không? Loại chuyện này em cũng ngại đi hỏi, sợ động vào vết thương trong lòng chị ấy.”

Vương Kỷ gật đầu: “Nghiêm chỉnh mà nói thì cũng không hẳn là cô nhi, mẹ cô ấy sau khi cô ấy thành niên mới qua đời, nhưng mà, hiện tại cô ấy thật sự không thân không thích, có xuất viện hay không, cũng đều chỉ có một mình, chị nhớ cô ấy từng nói với chị rằng đã nhiều năm còn không buồn đón Tết Âm Lịch.”

Thấy vẻ mặt Hạ Nam cùng Tần Ý đều rất đồng cảm, Vương Kỷ đưa tay quơ quơ trước mặt họ: “Này, đừng bày ra vẻ mặt này trước mặt Triệu Ngu đấy, cô ấy không muốn người khác thương xót cho mình, vậy nên buổi tối tới bệnh viện, mấy chuyện ăn Tết gì đấy đừng có nhắc đến nhé.”

“Vâng.” Tần Ý cắn muỗng gật đầu, “Em vốn còn muốn nói, nếu chị ấy không ngại thì có thể tới nhà em ăn Tết, vậy hay là bỏ đi, quả thật cũng không thích hợp.”

Nhìn bộ dáng đơn thuần lại lương thiện của hai cô gái nhỏ mới bước chân vào xã hội, Vương Kỷ cười cười, không hiểu sao lại thấy muốn cảm thán.

Đến khi Vương Kỷ ngửa đầu uống đồ uống, mới phát hiện Tiết Trạm đã đứng ở thang máy nhìn về phía các cô, cũng không biết có phải đã đứng ở đấy được một lúc rồi hay không.

“Tiết đổng.” Vương Kỷ theo bản năng đứng dậy chào hỏi, Tần Ý và Hạ Nam cũng sợ đến mức nhanh chóng buông đũa xuống.

Tiết Trạm nhàn nhạt gật đầu, ý bảo các cô cứ tiếp tục ăn, còn hắn thì vào văn phòng của Tiết Tử Ngang.

Tư liệu hắn cần đều ở trên bàn, tùy tiện lật giở mấy cái là tìm được, lúc hắn cầm văn kiện chuẩn bị rời đi, lại chú ý tới bức tranh trên tường.

Hắn còn nhớ rõ, đây là tranh mà Triệu Ngu vẽ cho Tiết Tử Ngang, lúc ấy Tiết Tử Ngang còn khoe với hắn một lúc lâu.

Chỉ là từ sau khi bất ngờ nhìn thấy cảnh hai người kia làm tình, thì trừ trường hợp bắt buộc, hắn sẽ không đến gian phòng này nữa, không ngờ rằng Tiết Tử Ngang lại treo bức tranh này lên tường.

Hắn không khỏi dừng chân nhìn chằm chằm bức họa, tuy không thực sự am hiểu mỹ thuật, nhưng hắn cũng nhìn ra được rằng bức tranh này thật sự vô cùng dụng tâm, nét vẽ cực kỳ tinh tế, thậm chí thông qua những đường cong chằng chịt này, hắn cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Triệu Ngu nghiêm túc vẽ tranh.

Ngón tay chợt không tự chủ khẽ vuốt lên đôi môi nơi cô từng hôn, trong đầu hắn bỗng thoáng hiện lên một ý nghĩ, nếu như Triệu Ngu cũng vẽ cho hắn một bức tranh, thì sẽ là thế nào?

Nhưng hắn rất nhanh đã tỉnh lại từ trong ý nghĩ hoang tưởng này, lắc lắc đầu, bước nhanh ra khỏi văn phòng.

Bên ngoài ba người lại tiếp tục ăn cơm trưa, nhưng dù sao ông chủ đang bên trong, bọn họ cũng tự giác nhỏ tiếng hơn rất nhiều, ngẫu nhiên nói đôi câu cũng thì thà thì thầm.

Khi đi ngang qua ba người, Tiết Trạm đột nhiên dừng chân nhìn về phía Vương Kỷ: “Tan làm định tới bệnh viện thăm Triệu Ngu?”

Vương Kỷ gật đầu.

“Mua thêm cho cô ấy ít quà tặng.” Ngừng hai giây, hắn bổ sung, “Lấy danh nghĩa công ty tặng.”

Tận đến khi xác nhận Tiết Trạm đã rời đi, Tần Ý mới bắt đầu kêu oa oa: “Sếp lớn nhà ta cũng thật tốt quá đi? Quan tâm nhân viên như vậy, quả thực cảm động muốn chết.”

Qua mấy giây, cô lại nghi hoặc nói: “Lời đồn sẽ không phải là thật chứ? Chị Triệu Ngu bị cái cô Vu Phỉ kia làm hại à? Hơn nữa còn là vì Tiết đổng? Cho nên Tiết đổng mới quan tâm chị ấy như vậy sao?”

Hạ Nam và Vương Kỷ ăn ý liếc mắt nhìn nhau một cái, cả hai đều thấy được đáp án giống nhau từ trong mắt đối phương: Rõ ràng là Tiết đổng đang quan tâm đến cháu dâu tương lai mới đúng.

Nghĩ đến Tiết Tử Ngang chắc chắn cũng ở bệnh viện, Vương Kỷ và Hạ Nam lén hít sâu một hơi, nói chuyện của Tiết Tử Ngang và Triệu Ngu cho Tần Ý, làm cô nàng bị kinh ngạc một phen, nhưng khi tới bệnh viện, ba người lại cũng bất ngờ phát hiện, Tiết Tử Ngang không có ở đây.

Phòng bệnh quạnh quẽ chỉ có một mình Triệu Ngu đang ngẩn người, tuy rằng so với tối hôm qua, tình trạng của cô đã tốt hơn rất nhiều, nhưng sắc mặt vẫn tiều tụy như cũ, thoạt nhìn vẫn vô cùng suy yếu.

Vương Kỷ cùng Hạ Nam đại khái đoán được cô và Tiết Tử Ngang vẫn còn chiến tranh lạnh, cũng không dám đề cập tới Tiết Tử Ngang, chỉ tìm một đề tài vui vẻ nói chuyện với cô, ví dụ như buổi tiệc thường niên tối qua Tần Ý may mắn trúng thưởng, rút được một cái điện thoại giá trị đến 1 vạn tệ.

Hạ Nam cảm thán: “Tần Ý gần đây có phải trúng đại vận không, sao mà chuyện tốt cứ liên tiếp rơi trúng đầu chị thế?”

Tần Ý nhún vai: “Này mà cũng gọi là đại vận à? Nếu có đại vận thật sự, thì tối hôm qua thứ chị trúng được không phải điện thoại mà là chiếc Mercedes – Benz kia rồi, má ơi, hâm mộ chết mất.”

“Thế mà còn không gọi là đại vận à? Nam thần của chị cũng chủ động theo dõi lại Weibo của chị, còn trả lời tin nhắn nữa.” Nói đến chuyện này, Hạ Nam đột nhiên cười thần bí, “Chị nói thử xem, nam thần kia có phải đã thầm mến chị rồi không? Bằng không sao hắn với người khác thì lạnh như băng, còn với chị thì lại hỏi gì đáp nấy? Hơn nữa chị vừa mới đăng Weibo nói muốn tới bệnh viện, lại lập tức ngẫu nhiên gặp được hắn ở bệnh viện, thực sự có thể trùng hợp đến thế sao?”

Động tác ăn canh của Triệu Ngu hơi sững lại một chút, giả vờ tùy ý nói: “Sao thế? Mọi người vừa mới gặp được nam thần của Tần Ý ở bệnh viện sao? Nam thần nào vậy?”

“Chính là… là gì nhỉ… À, đúng rồi, Lăng Kiến Vi, vị học trưởng kia của Tần Ý, bảo người ta là một khối băng, nhưng khối băng này lại theo dõi Weibo lại, trả lời tin nhắn của chị ý, chị Triệu Ngu nói xem, có phải rất mờ ám không?”

Tần Ý cười hề hề: “Người ta tốt xấu gì cũng là học trưởng của chị, trả lời tin nhắn chắc là phép lịch sự đi? Chị cũng không dám mơ mộng xa vời đâu.”

Từ cửa sổ phòng bệnh nhìn ra ngoài, Triệu Ngu dần lâm vào trầm tư.

Đến tận khi ba người kia đã rời đi, cô mới khoác áo khoác lên ngoài bộ đồ bệnh nhân, đi thang máy xuống hoa viên dưới tầng tản bộ.

Thời tiết đã lạnh thấu xương, bên ngoài căn bản sẽ không có người nào, cô một mình đi dạo hai vòng, rồi ngồi trên ghế vài phút, lúc đứng dậy không cẩn thận vấp phải một hòn đá trên mặt đất, lại bỗng đứng không vững, cả người ngã phịch xuống, ôm chặt lấy mắt cá chân nửa ngày cũng không đứng dậy được.

Lúc cô tưởng rằng mình đã nghĩ quá nhiều, phía sau cuối cùng cũng có tiếng bước chân tới gần, một người đàn ông cúi xuống bên cạnh cô, cầm lấy cánh tay cẩn thận đỡ cô dậy.

Nhìn vẻ mặt hắn vẫn chỉ hững hờ như cũ, Triệu Ngu lại ý tứ sâu xa nở nụ cười: “Lăng thiếu gia mới nãy ngẫu nhiên gặp được Tần Ý xong, giờ lại ngẫu nhiên gặp được tôi sao?”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232