Trở về

Phần 128
Phần 128

Nhìn ý cười trên mặt Triệu Ngu, sắc mặt Tiết Trạm lại lạnh xuống: “Cô quen Lăng Kiến Vi?”

“Không quen.”

“Vậy cô định dùng biện pháp gì để giải quyết?”

“Cái này dường như không cần phải báo cáo lại với Tiết đổng, không phải Tiết đổng chỉ cần chờ kết quả là được sao?”

Tiết Trạm cười lạnh, nghiêm túc đánh giá từ trên xuống dưới người cô một lượt: “Dựa vào nhan sắc này, dựa cơ thể này của cô sao?”

Triệu Ngu cười cười không để ý: “Thì đã sao? Có thể dựa sắc đẹp để giải quyết vấn đề thì cũng là bản lĩnh của tôi, Tiết đổng cứ nói xem anh có chịu hay không nào?”

Tiết Trạm đứng bật dậy đi ra ngoài: “Tôi còn không vô dụng đến mức phải nhờ thư ký đi thu phục tên đàn ông khác.”

Khi hắn đã đi đến cửa, giọng của Triệu Ngu đột nhiên truyền đến: “Anh thích tôi.”

Giọng điệu cực kỳ chắc chắn, còn mang theo ý cười rõ ràng.

Tiết Trạm bất ngờ dừng bước chân, sửng sốt mất mấy giây mới lạnh giọng: “Tôi ghét nhất phụ nữ tự cho là đúng.”

“Anh thật sự thích tôi.” Triệu Ngu chậm rãi tới gần hắn, cười càng thêm đắc ý, “Nếu không, loại chuyện tốt như miếng bánh rơi từ trên trời xuống này sao lại từ chối? Anh sợ tôi bán thân thể của mình, không muốn tôi lên giường với tên đàn ông nào khác, hay là sợ sau khi ngủ với tôi 3 tháng, anh sẽ yêu tôi?”

Tiết Trạm lạnh lùng liếc mắt nhìn cô một cái, tiếp tục đi ra ngoài: “Chuyện này tôi sẽ tự xử, không cần cô phải hỗ trợ, cho dù cô có giúp tôi cũng sẽ không cảm kích.”

Hắn còn muốn mở cuộc họp với người của Bộ pháp vụ, không có thời gian ở chỗ này cò kè mặc cả với Triệu Ngu. Thê snhưng khi tới phòng họp ở lầu dưới rồi, hắn mới càng nghĩ càng thấy không ổn, bèn vội gọi cho Vương Kỷ: “Canh chừng Triệu Ngu, hôm nay đừng cho cô ấy rời khỏi công ty.”

Giọng Vương Kỷ ngơ ngác trả lời đã lại truyền đến: “Tiết đổng, Triệu Ngu cô ấy… Vừa mới đi rồi, nói là ngài vừa phân phó cô ấy đi làm một việc quan trọng.”

Tiết Trạm sửng sốt, bực bội đập điện thoại di động lên bàn.

Triệu Ngu đã gửi một tin nhắn gặp mặt qua inbox ở Weibo cho Lăng Kiến Vi, chuyện này được Lan Tỉ và mấy vị đồng nghiệp khác quạt gió thêm củi đã sớm lên hot search trên Weibo, cô tin rằng Lăng Kiến Vi nhất định sẽ chú ý.

Quả nhiên, chỉ vài phút sau Lăng Kiến Vi đã hồi âm, chỉ có một chữ “Được”.

Giống như năm đó khi bọn họ mới bắt đầu quen nhau, mặc kệ cô nói cái gì, hắn đều chưa từng từ chối, chẳng sợ 4 năm trước cô vô tình khiến hắn bị tổn thương, hiện tại hắn vẫn là như vậy.

Điểm hẹn vẫn là quán cà phê lần trước, thậm chí vẫn là chỗ ngồi đó, mà Lăng Kiến Vi, cũng vẫn như lần trước, tới sớm hơn cô.

Nhìn thấy cô tiến vào, hắn chỉ tùy ý liếc mắt nhìn cô một cái, ánh mắt vẫn luôn rất lạnh: “Cô tìm tôi, là vì chuyện Hoa Xán sao chép?”

Triệu Ngu ngồi xuống đối diện hắn, thản nhiên gật đầu: “Không sai.”

Lăng Kiến Vi cười lạnh: “Tiết Trạm bảo cô tới? Hắn có thể cho làm cô làm phu nhân Chủ tịch, còn muốn dựa vào cô tới đây cầu xin người khác sao?”

“Tôi tới không phải là để cầu xin anh, tôi tới là để nói điều kiện với anh.” Triệu Ngu chống cằm, cười rạng rỡ nhìn hắn, “Anh có thấy hứng thú hay không?”

Lăng Kiến Vi nói: “Tôi có thể khẳng định, là hắn sao chép.”

“Cũng chưa chắc, anh phải biết rằng rất khó để giám định có sao chép hay không, tác phẩm kia của anh tôi cũng đã xem, đúng là rất đặc biệt, nhưng cái ngành sản xuất trang sức này, thiết kế tới thiết kế đi cũng chỉ có nhiêu đó thôi còn gì? Đôi khi linh cảm giống nhau cũng bình thường, các tác phẩm của hai người, nhìn từ vẻ ngoài cũng không giống đến vậy, cũng chưa chắc toà án sẽ phán là hắn sao chép đâu.”

Lăng Kiến Vi yên lặng nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau mới ý tứ nói: “Không sai, rất khó để giám định.”

Tuy Triệu Ngu vẫn luôn biết hắn ở trước mặt cô luôn giả vờ lạnh nhạt, nhưng khi hắn vừa nhìn cô chăm chú lại vừa cười ra tiếng, vẫn không khỏi khiến cô cảm thấy kỳ quái, nhưng thấy kỳ quái chỗ nào, cô lại không thể nói ra lời.

Lăng Kiến Vi hỏi: “Cô thật sự hy vọng… Tôi không truy cứu sao?”

Triệu Ngu gật đầu: “Bản thiết kế độc quyền hẳn là vẫn còn ở trên tay anh?”

Lăng Kiến Vi nhìn thẳng vào cô: “Đúng, vĩnh viễn sẽ không chuyển nhượng, cũng không cho phép người khác sử dụng.”

Triệu Ngu bị hắn nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, chỉ có thể bưng ly cà phê lên chậm rãi uống một ngụm.

Trước giờ cô thích nhất vẫn là Flat White*, mùi hương nồng đậm, cảm giác mịn như tơ lụa, cô đặc biệt thích cảm giác của ít bọt sữa và cà phê kết hợp với nhau.

Cà phê này là hắn gọi từ trước, ngay cả đồ uống cô thích hắn vẫn còn nhớ rõ.

Trong nháy mắt đó, Triệu Ngu cảm thấy mình thật không phải là người nữa, bốn năm trước trêu chọc ai không được, tại sao cứ phải làm tổn thương một người thật tâm với cô đến vậy? Đặc biệt là hiện tại, khi cô lại lợi dụng tình cảm của hắn đối với mình một lần nữa.

Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ ở tồn tại được vài giây trong đầu cô, ngay lập tức đã tiêu tán không còn tăm hơi, cô đặt ly cà phê xuống cười với hắn: “Chỉ cần anh không truy cứu nữa, tôi có thể đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của anh.”

Lăng Kiến Vi lại nhìn cô chăm chú đến nửa ngày, mới đột nhiên cầm di động ở trên bàn lên, mở Weibo ra đưa cho cô, ý nói cô muốn viết cái gì thì tùy.

Triệu Ngu ngẩn người, nhưng cũng không khách khí tiếp nhận, đưa lý do thoái thác đã được chuẩn bị tốt bấm vào, nhưng vẫn không bấm đăng, ngược lại lại đưa tới trước mặt hắn, hỏi: “Viết như vậy, anh có tiện bàn giao với người trong nhà không?”

Lăng Kiến Vi không đáp, nhận di động thậm chí còn không thèm liếc mắt một cái đã trực tiếp bấm đăng lên, hỏi: “Như vậy đã đủ chưa?”

Ngay cả bản thân người “Bị sao chép” cũng đã tuyên bố với bên ngoài là không bị sao chép, cũng sẽ không khởi tố, chỉ là linh cảm của hai người hơi giống nhau mới khiến cho bản thiết kế sản phẩm có chỗ giống mà thôi. Chỉ cần một bước này, cô tin bất kể là quần chúng ăn dưa hay là Lan Tỉ, có muốn diễn tiếp cũng không nổi.

Triệu Ngu lại một lần nữa cảm thấy bản thân vô cùng ti tiện, nhưng cô vẫn bình tĩnh mở miệng nói: “Trang Lăng hai nhà nhất định sẽ truy cứu nguyên nhân anh làm như vậy.”

“Yên tâm, sẽ không khai ra cô.” Hắn đứng dậy, lướt qua người cô đi thẳng ra ngoài cửa.

“Lăng Kiến Vi.” Triệu Ngu không nhịn được gọi hắn lại, yên lặng nhìn bóng lưng cao ráo của hắn, “Bốn năm trước, tôi xin lỗi.”

Hắn hơi dừng lại, nhưng không nói một lời đã tiếp tục đi ra ngoài.

Chờ đến khi Triệu Ngu trở lại Công ty, mọi người đang ăn mừng vì tin Weibo kia của Lăng Kiến Vi, Tiết Trạm còn đang họp với các bộ môn khác như cũ.

Vương Kỷ nhìn Triệu Ngu, lại chỉ chỉ giao diện Weibo trên di động, vẻ mặt không dám tin nổi: “Em đi ra ngoài làm việc lớn, không phải là… Cái này đấy chứ?”

Triệu Ngu cười nói: “Em nào có bản lĩnh như vậy chứ?”

“Cũng đúng, đây có thể gọi là sự kiện vi diệu nhất trong năm rồi, vị nhà thiết kế họ Lăng này không phải là người của Lan Tỉ sao? Sao có thể đột nhiên làm phản như vậy? Liệu có bị người ta trừng phạt không?”

Triệu Ngu lắc đầu, ngồi vào vị trí mở Weibo ra, cẩn thận nhìn bản phác thảo thiết kế bị nghi ngờ là đạo văn của Lăng Kiến Vi kia, đột nhiên lại cảm thấy hơi quen mắt.

Tác phẩm này được Lăng Kiến Vi thiết kế khi còn học đại học, còn nhờ thế mà nhận được bằng khen, Weibo official của phòng làm việc có bản giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ, còn có bài phỏng vấn sau khi hắn đoạt giải.

Đọc được một nửa, Triệu Ngu như bị đột nhiên sửng sốt.

Tác phẩm mà Lăng Kiến Vi thiết kế, là vòng cổ được khảm từ kim cương và ngọc thạch, Mặt dây chuyền có dạng hộp quà hình hộp vô cùng đặc biệt, nhưng lại bị khuyết thiếu mất một góc.

Lăng Kiến Vi nói, cảm hứng thiết kế của hắn đến từ một món quà bị hỏng.

Triệu Ngu lúc này mới mơ hồ nhớ ra, món quà bị hỏng kia, dường như là thứ cô vô tình đưa tặng trong một lần.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232