Trở về

Phần 112
Phần 112

Triệu Ngu cũng không ngờ Thương Lục sẽ không chạm vào cô.

Kỳ thật ở bên nhau ba năm, giữa bọn họ rất ít khi chỉ biết yên tĩnh ôm nhau như vậy.

Mềm mại, ấm áp, không nhiễm lấy một tia tình dục, lại không hiểu sao làm cô an tâm nằm trong vòng ôm của hắn.

Bên ngoài trời vẫn đang mưa rả rích, rất giống với thời điểm bọn họ gặp được nhau, đều sẽ là mưa.

Tựa hồ đến cả ông trời cũng chăm chỉ nhắc nhở bọn họ rằng, cuộc gặp gỡ bốn năm trước đây, cả hai từng có bao nhiêu chật vật.

Nhưng lúc này đây, lý trí của hắn đã không giống trước nữa, hắn đã không thể kiên định bảo trì khoảng cách với cô nữa, thậm chí đêm nay, hắn ôm cô an ổn đi vào giấc ngủ.

Hôm sau tỉnh lại, Triệu Ngu cho rằng sẽ lại giống như lần trước, Thương Lục đi làm, để cô ở lại một mình.

Chờ cô rời giường rồi mới phát hiện, hắn đang đeo tạp dề làm bữa sáng trong phòng bếp.

Cô thiếu chút nữa đã quên hắn cũng biết nấu cơm. Khi còn ở Mỹ, nấu cơm cho hắn là một trong những công việc của tình nhân như cô, nhưng rất nhiều lúc cô quá bận hoặc không ở cùng, vẫn đều là chính hắn xuống bếp.

Nhìn đến đùi phải của hắn rõ ràng còn thoáng run rẩy, Triệu Ngu quay đầu nhìn ra màn mưa phùn bay ngoài cửa sổ, đi tới tiếp nhận cái đĩa trong tay hắn: “Để em làm cho.”

Lúc trước, cô đã tận mắt nhìn thấy cái chân kia của hắn bị thương nghiêm trọng đến mức nào, đến cả người bạn là bác sĩ của hắn cũng đều nói, vết thương chỉ lưu lại di chứng mà không đến mức tàn tật đã là một kỳ tích.

Thương Lục cúi đầu nhìn xuống đùi phải, mỉm cười: “Tôi quen rồi, em đi rửa mặt đi, nhanh ra là ăn được.”

Rửa mặt xong lại phát hiện hộp thuốc mỡ trong ngăn kéo ở phòng tắm, Triệu Ngu nhân tiện cầm ra, hỏi: “Cái này có tác dụng không?”

Cô nhớ rõ trước đây hắn dùng không phải loại này, có điều những thuốc để giảm cơn đau phần lớn sẽ làm người ta có tính ỷ lại, dùng lâu lại còn nhờn thuốc, sẽ phải đổi sang loại mới.

Thương Lục tự rót cho cô một cốc sữa, thuận miệng đáp: “Cũng được.”

Triệu Ngu đi đến trước mặt hắn ngồi xuống, vén ống quần hắn lên, đổ thuốc mỡ ra lòng bàn tay, lại cẩn thận xoa lên đầu gối của hắn.

Mỗi lần đến ngày mưa, đầu gối hắn sẽ vô cùng đau nhức, khi còn ở Mỹ, cô cũng thường xuyên mát xa cho hắn như thế.

Thương Lục chỉ lẳng lặng nhìn, hắn chậm rãi đưa tay vén sợi tóc rủ trước mặt cô ra bên: “Bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì, em có thể nói cho tôi không?”

Động tác trong tay Triệu Ngu không dừng lại, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh thật sự muốn biết?”

“Ừ.”

Đúng như cô từng nói, chỉ cần hắn muốn biết, sẽ có vô số phương pháp và con đường để hắn điều tra, hoặc cũng có thể giống như bây giờ, trực tiếp mở miệng hỏi cô.

Chỉ là từ trước đến nay, hắn vẫn chưa từng hỏi.

Bởi vì hắn biết rõ, đối với hắn chuyện gì mới là quan trọng nhất, bởi vì hắn muốn bảo trì khoảng cách với cô, bởi vì hắn sợ hãi rằng một khi mình biết được hoàn chỉnh cô đã trải qua cái gì, sẽ chỉ càng thêm đau lòng, sẽ làm lý trí của hắn hoàn toàn sụp đổ.

Thế nhưng tối hôm qua, khi nhận được cuộc điện thoại cầu cứu của cô, khi tận mắt nhìn thấy người đàn ông đã gây nên tất cả mọi thống khổ cho cô, hắn lại vẫn không thể khống chế được.

“Người kia là Trang Diệp, con trai của Chủ tịch tập đoàn châu báu Lan Tỉ.”

“Anh quen hắn?”

Thương Lục gật đầu. Kỳ thật ngày hôm qua hắn còn không quen biết, nhưng khi Trang Diệp nhờ người hỗ trợ để có thể xem camera theo dõi, hắn đã không nhịn được đi nghe ngóng, thế nên cũng đã biết hắn có thân phận này.

Một bước đầu tiên đều đã tiến hành, vậy về sau, cũng chẳng còn gì quan trọng nữa.

Đầu ngón tay hắn nhẹ xoa lên trán cô, Thương Lục hỏi lại lần nữa: “Triệu Ngu, bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì? Tôi không muốn lãng phí thời gian đi tra xét.”

Lại lấy thêm chút thuốc mỡ bôi lên lòng bàn tay, Triệu Ngu một bên nghiêm túc mát xa cho hắn, một bên lại hững hờ nói: “Cũng chẳng có gì, như tôi đã nói với anh hôm qua mà thôi, chỉ là một hồi chuyện xưa cẩu huyết. Nhà hắn đã sớm tìm được đối tượng liên hôn có thể mang lại lợi ích cho gia tộc, tự nhiên không muốn tôi và hắn ở bên nhau rồi. Nhưng cố tình lúc đó tôi lại mang thai, chị của hắn sợ tôi dựa vào đứa con trong bụng mà đến Trang gia đòi danh phận, bèn dẫn người đến nhà bắt tôi đi phá thai, vừa vặn mẹ tôi cùng đứa bạn thân nhất của tôi gặp được, hai bên tranh chấp xô đẩy qua lại… Ba người chúng tôi cùng bị ngã xuống cầu thang, hai người họ chết, đứa bé cũng chết, thế nhưng tôi lại không chết.”

Ngón tay đang đặt trên trán cô bỗng cứng đờ, cô thì nói trôi chảy hững hờ như không, nhưng khóe miệng Thương Lực không khỏi mấp máy khẽ giật, nhưng lại chẳng thế nói nên lời được câu nào.

Hắn vốn còn hy vọng, hy vọng rằng những gì mình từng biết về cô đã là sự tra tấn đau khổ nhất, nhưng lại chưa từng nghĩ rằng, những chuyện xưa mà hắn luôn cố tình trốn tránh không tìm hiểu kia, mới lại là ngọn nguồn làm cô càng thêm đau khổ.

Tay của Triệu Ngu tay vẫn đặt trên đầu gối hắn nhẹ nhàng xoa bóp, mặt mũi lại là vẻ tươi cười: “Sao vậy? Thấy tôi đáng thương sao?”

“Cho nên em mới yêu cầu rất nhiều đàn ông giúp mình? Không chỉ em muốn lợi dụng Hoa Xán để chèn ép Trang gia, mà em còn muốn… Hoàn toàn huỷ hoại Trang gia?”

Triệu Ngu cười: “Có phải anh cảm thấy tôi đúng là đồ không biết lượng sức không? Chỉ bằng tôi mà cũng đòi đánh sập Trang gia.”

Thương Lục lắc đầu: “Tôi giúp em.”

Triệu Ngu ngơ ngác nhìn hắn, hắn lại bổ sung nói: “Tôi sẽ nỗ lực, để chính tôi có năng lực giúp em.”

Triệu Ngu cười: “Thương tổng sẽ không trao tình yêu cho tôi rồi đấy chứ? Ngài cũng đừng quên, bốn năm trước chúng ta đã thỏa thuận, rằng giữa cả hai, sẽ chỉ có quan hệ giao dịch mà thôi.”

Thương Lục không nói, đầu ngón tay từ trên trán cô chậm rãi dời xuống gương mặt, rồi lại rơi xuống trên vai cô, cuối cùng nắm lấy cánh tay kéo cả người cô vào trong ngực.

“Tay tôi còn dính thuốc…”

Triệu Ngu còn chưa dứt lời, đôi môi của hắn đã rơi xuống, chăm chú ngậm lấy môi cô mà liếm mút, đầu lưỡi cũng dần thâm nhập vào khoang miệng của cô, kiên nhẫn thăm dò.

Triệu Ngu dạng chân ngồi trên đùi hắn, đôi tay bất giác đã vòng lấy cổ hắn, theo vòng ôm càng lúc càng chặt, bộ ngực sữa cũng dán lên ngực hắn không còn một khe hở, giữa hai chân cô càng thẳng tắp đè lên giữa háng, tinh tường cảm nhận được dục vọng chưa gì đã phấn chấn bừng bừng của hắn.

Trên người cô vẫn mặc áo ngủ của hắn, vừa dài vừa rộng, rất tiện để bàn tay hắn từ vạt áo mò vào, chậm rãi vuốt ve trên da thịt tinh tế của cô.

“Ưm…” Hai bầu vú bị hắn đồng thời nắm trong tay nhào nắn, Triệu Ngu không khỏi “ưm” một tiếng, cũng vô ý lắc mông cọ xát lên dương vật đã dâng trào.

Thương Lục buông miệng cô ra, môi lưỡi ướt mềm xuôi theo cần cổ mà đi xuống, đầu ngón tay cởi mở từng nút thắt trên áo ngủ, làm bộ ngực không có nội y bao vây hoàn toàn bại lộ trước mắt.

Nụ hôn dày đặc từ xương quai xanh chuyển tới nhũ thịt, nụ hoa run rẩy trên đỉnh cũng bị lưỡi hắn cuốn vào, ngậm trong miệng nhẹ nhàng cắn mút, Triệu Ngu ngửa đầu há miệng thở dốc, ngón tay cũng từ từ chui vào cổ áo hắn, vuốt ve lồng ngực đã nóng như lửa.

Giữa chân cô đã sớm ướt át, khi đầu ngón tay hắn đẩy quần lót ra chen vào, tất cả đã là một mảng dính nhớp, thậm chí còn có thể nghe được tiếng nước nhóp nhép rõ ràng.

Ngón tay dài bị vách thịt non gắt gao buộc chặt, cảm thụ được sự ướt át chặt chẽ bên trong, hô hấp của Thương Lục cũng càng thêm thô nặng, vài động tác đã cởi bỏ hết quần, đỡ dương vật sưng to chống lên cái miệng nhỏ đang không ngừng khép mở mời gọi kia, thẳng lưng chậm rãi thúc vào thật mạnh.

Triệu Ngu banh thẳng ngón chân, toàn bộ trọng tâm của cơ thể đã đều đặt trên nơi bộ phận sinh dục của cả hai kết hợp, run rẩy vội vàng nuốt vào phân thân to lớn của hắn, dựa trên vai hắn thở gấp rên rỉ.

Thương Lục quay đầu lại nhẹ vỗ về trên gương mặt Triệu Ngu, hắn vẫn chẳng nói được một câu nào, chỉ tiếp tục hôn lên đôi môi mê người của cô, liên miên không dứt.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232