Trở về

Phần 80
Phần 80

Toàn thân Triệu Ngu căng chặt, căn bản không dám nhúc nhích.

Tuy rằng kết quả Kỷ Tùy hôn mình này là do tự cô tìm mọi cách tính kế, nhưng nếu cô biểu hiện quá chủ động hoặc quá tùy tiện, thiết lập nhân vật sẽ hỏng bét.

Cho nên ngay cả Kỷ Tùy cũng rõ ràng cảm giác được thân thể cô cứng đờ.

Đây là một tín hiệu, nhắc nhở rằng, hắn vừa vượt rào.

Đột ngột rời khỏi môi cô rồi đứng dậy, lại nhìn thấy cô chân tay luống cuống, hắn cũng lập tức hoảng loạn đến không biết nên phản ứng thế nào nữa.

Vừa rồi hắn bị làm sao vậy? Sao có thể xúc động như vậy? Sao có thể làm ra việc này với cô?

Hắn thì luôn miệng nói Tiết Tử Ngang ức hiếp cô, nhưng hiện tại việc hắn vừa làm, không phải cũng là trần trụi ức hiếp cô sao?

Ảo não, hối hận, tự trách, nghĩ đã thấy sợ… Mọi cảm xúc đan chéo rối loạn bên trong, làm hô hấp hắn vốn đã thô nặng lại càng dồn dập thêm. Hắn mấp máy môi, giãy giụa ấp ủ cả nửa ngày mới mở miệng: “Xin lỗi… Anh…”

Giờ khắc này, hắn thậm chí đã nghĩ, cho dù Triệu Ngu có quăng cho hắn một bạt tai cũng đáng đời.

Nhưng hắn lại không nhịn được mà nghĩ, cô có đánh hắn, mắng hắn cũng đều được, nhưng nếu cô từ đây không còn để ý tới hắn, hay không còn gặp hắn nữa… Chỉ mới nghĩ đến đây, đáy lòng đã chợt trào dâng một cảm giác khủng hoảng mãnh liệt.

“Triệu Ngu…”

Không đợi hắn nói xong, cô đã vội lắc đầu: “Không cần… Không cần xin lỗi… Em…”

Cô cắn môi, trên mặt cũng có đồng dạng hoảng loạn như hắn, thậm chí so với hắn còn càng thêm thẹn thùng, “Em… Em không trách anh…”

Nói đến đây, cô lại như sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Ý em là… Là… Em biết anh là người rất tốt, là chính nhân quân tử…”

Hắn mà là chính nhân quân tử sao?

Nghe thấy bốn chữ này, Kỷ Tùy không lại không nhịn được hung hăng thóa mạ bản thân dưới đáy lòng một lần.

Hắn mà gọi là chính nhân quân tử gì chứ?

Nếu thật là thế, vừa rồi hắn sẽ không đường đột mà hôn cô như vậy. Huống hồ cô căn bản còn không biết, vừa rồi khi bôi thuốc cho cô, trong đầu hắn đã hiện lên những dục niệm xấu xa cỡ nào.

“Thuốc… Thuốc đã bôi xong sao?” Cô cúi gằm đầu, không dám nhìn hắn.

“Ừ, đã được rồi.”

Triệu Ngu vội vàng kéo cổ áo lên, hoang mang luống cuống vội vã ngồi dậy đi về phía cửa: “Vậy em… Em về trước nhé.”

Kỷ Tùy cũng vội đứng dậy theo, hắn muốn giữ cô lại, nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào.

Tới thềm cửa, Triệu Ngu lại như nhớ ra cái gì, xoay người cúi đầu chạy vào căn phòng cho khách mình ở đã nhiều ngày, mau chóng xách chiếc túi ra, nhưng vẫn không dám nhìn hắn như cũ: “Em… Em là tới để lấy đồ, cái mấy thứ để quên ở đây, mấy ngày nay cảm ơn anh đã chiếu cố, em… em về đây, hẹn gặp lại.”

Dứt lời cũng không quay đầu mà đi ra khỏi cửa. Lúc này đây, là thật sự rời đi.

Kỷ Tùy ngơ ngác nhìn theo dáng vẻ hoảng hốt của cô, thấy cô mở cửa ra rồi đóng lại, thấy căn phòng lập tức bỗng trở nên trống vắng, hắn chỉ cảm thấy sức lực toàn thân bỗng nhiên bị rút cạn.

Hoang mang lo sợ ngã ngồi xuống sofa, nhìn thấy lọ thuốc mỡ bị bỏ ở một bên, hắn lại lần nữa cảm thấy hối hận.

Vì sao mình lại càn rỡ như vậy? Về sau… liệu có khi nào cô không muốn nhìn thấy mình nữa hay không?

Nhưng mà… vừa rồi cô cũng không nói gì trách móc hắn, hơn nữa ngượng ngùng trên mặt cô, phản ứng của cô, cũng xác thật không giống như có ý tứ trách hắn, ngược lại càng như là…

Hoặc là, cô cũng có cảm giác đặc biệt nào đó với hắn? Bằng không vì sao lại tín nhiệm hắn đến thế? Còn dám đến ở trong nhà hắn? Lại đồng ý để hắn bôi thuốc cho mình?

Sau một hồi hối hận cùng lo lắng, hắn lại không cầm được lòng mà thắp lên một ngọn lửa hy vọng.

Những ngày tiếp theo, Triệu Ngu không gặp lại Kỷ Tùy, cũng không nói chuyện quá nhiều với hắn trên Wechat, thậm chí còn chặn cả Thi Vũ xem được status của mình, để Kỷ Tùy không thể nhìn thấy bất kỳ động tĩnh của cô.

Bản thân cô tự biết rõ ràng, chiếu theo tiến độ phát triển trước mắt, nếu cô muốn ngủ với Kỷ Tùy sẽ rất đơn giản, nhưng thứ cô muốn, là trái tim của hắn.

Tiến triển quá nhanh, khó tránh khỏi sẽ làm hắn nảy sinh nghi ngờ, cũng không phù hợp với thiết lập cô diễn trước mặt hắn, mà cô cứ càng rụt rè, càng như gần như xa, hắn sẽ lại càng quan tâm.

“Gọi cơm hộp hay là đi ra ngoài ăn nhỉ?” Còn chưa tới 12 giờ, Hạ Nam đã không nhịn được nhỏ giọng dò hỏi.

Từ sau khi Tiết Tử Ngang đã chuyển đến tầng cao nhất, cô cũng dọn đồ lên theo, ba người tụ lại cùng một chỗ thành ra lại càng tiện làm việc riêng cùng nhau.

“Đi ra ngoài ăn đi, gọi nhiều cơm hộp quá cũng chán, không biết gọi hàng nào nữa.” Vương Kỷ giơ giơ lên mấy tấm voucher khuyến mãi trong tay, “Lần trước còn thừa nè, đừng để lãng phí.”

“Em nhớ hình như mình cũng còn mấy tấm.” Triệu Ngu ngăn kéo ra tìm kiếm bên trong chốc lát, không tìm được voucher, lại thấy một đôi giày da bóng loáng ngừng trước mặt cô.

Rõ ràng khuôn mặt vẫn luôn mang theo vẻ tươi cười, nhưng khi nhìn thấy đôi giày da này xong, sắc mặt cô nháy mắt đã lạnh xuống: “Xin hỏi Tiết tổng có gì phân phó?”

“Muốn hẹn em ăn cơm.”

“Tôi không rảnh.”

Vương Kỷ cùng Hạ Nam đối với chuyện này cũng không hề phản ứng, dù sao tiết mục như vậy đều đã trình diễn lặp đi lặp lại không biết bao lần trước mặt bọn họ. Một cái mặt nóng dán vào, một cái mặt lạnh chào đón, rất có cảm giác “Bá đạo tổng tài cùng cô vợ nhỏ khó chiều” ở bên nhau.

Kỳ thật ngay từ đầu, Triệu Ngu ngược tên Tiết Tử Ngang thích tìm thế này như vậy, các cô còn cảm thấy rất sảng khoái, nhưng về sau xem nhiều cũng thấy chết lặng, không những thế, hiện giờ họ ngược lại càng muốn xem một màn “Gian tình bí mật của chú hai bá đạo cùng cháu dâu” hơn.

Đáng tiếc người chú kia gần đây bận tối mày tối mặt, hình như cũng chưa từng tiếp xúc với vị “cháu dâu” này lần nào.

Mấy người đang nhiệt tình hừng hực chat trên QQ, lại đột nhiên nghe được điện thoại trên bàn Triệu Ngu vang lên, sau khi cô nhận điện thoại lại chỉ mỉm cười đáp câu: “Vâng Tiết đổng, tôi lập tức tới ngay.”

Sau đó hoàn toàn không cho Tiết Tử Ngang có cơ hội nói chuyện, đứng dậy đi thẳng về phía văn phòng của Tiết Trạm, giày cao gót dẫm vang lộp cộp, sau khi tiến vào còn đóng chặt cửa lại.

Liếc trộm đến sắc mặt đã xanh mét của Tiết Tử Ngang, Vương Kỷ cùng Hạ Nam liếc nhìn nhau, lập tức đã hiểu ý tứ trong mắt cả hai: Trò vui đến rồi.

Triệu Ngu cũng không biết Tiết Trạm tìm cô có chuyện gì.

Tuy nói hiện tại xác thật cô cũng được xem như một thư ký của hắn, nhưng vẫn là danh không chính ngôn không thuận, ngày thường có yêu cầu công việc cũng là do Tiết Trạm đặc biệt nói trợ lý Cố Thư Dương phân phó cho cô, căn bản cũng không cần Tiết Trạm phải tự mình mở miệng.

Chờ cô đi đến trước bàn làm việc của mình, Tiết Trạm mới ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế dựa phía đối diện: “Ngồi đi.”

Triệu Ngu ngoan ngoãn ngồi xuống, lại thấy Tiết Trạm đẩy một tấm thẻ ngân hàng đến trước mặt cô: “Đây là Vu gia bồi thường cho cô, Vu Phỉ cũng đã đáp ứng, sẽ tự mình đến xin lỗi với cô.”

Sự việc bị dị ứng lần trước, cô đã nói tất cả để Tiết Trạm làm chủ, Tiết Trạm cũng chưa từng hỏi lại cô, không ngờ đã có kết quả xử lý rồi.

Thấy cô nhất thời không phản ứng, Tiết Trạm lại nói: “Hay là, cô muốn bồi thường bằng phương thức khác?”

Triệu Ngu cười, quyết đoán thu hồi thẻ ngân hàng: “Không cần, tôi rất lòng, trên đời này không có thứ gì chân thực hơn so với tiền. Còn việc để vị tiểu thư kia xin lỗi, thôi không cần đâu, người như cô ta, cho dù có đồng ý tới xin lỗi tôi thì cũng là do bị các nhân tố khác cưỡng bách, chứ không phải do cô ta thật sự cảm thấy có lỗi với tôi. Trên thực tế, từ đầu đến cuối có khi cô ta còn cảm thấy, thân phận mấy người như chúng tôi, bị tùy ý trêu cợt hay tùy ý giẫm đạp cũng đều xứng đáng, hình thức xin lỗi dối trá như vậy, vẫn xin miễn đi thì hơn.”

Lời này của cô mặt ngoài là đang nói Vu Phỉ, nhưng nghe vào trong tai Tiết Trạm, lại rõ ràng chính là đang nói kháy sang Tiết Tử Ngang.

Yên lặng nhìn cô vài giây, Tiết Trạm đột nhiên hỏi: “Cô đã nghĩ kỹ? Sẽ không cho hắn có cơ hội nữa?”

Triệu Ngu không đáp, nhưng lại lớn mật hỏi lại: “Nếu có một ngày, Tiết đổng cũng bị một người phụ nữ coi là thế thân, hết năm lần bảy lượt bị chơi đùa như công cụ tiết dục, Tiết đổng cũng sẽ tha thứ cho cô ta sao? Còn sẽ cùng cô ta hòa hảo trở lại như cũ sao?”

Tiết Trạm trầm mặc, nhưng đáp án đã rất rõ ràng.

Triệu Ngu tự giễu mà cười: “Tôi biết, Tiết đổng ngài là chú ruột của hắn, khẳng định sẽ đứng bên phía hắn, nhưng tôi… Rất xin lỗi, đã để ngài phải thất vọng rồi.”

Tiết Trạm cũng nhẹ nhàng mỉm cười: “Cô dựa vào đâu mà cảm thấy tôi đang làm thuyết khách cho hắn?”

Triệu Ngu sửng sốt: “Chẳng lẽ không phải sao?”

“Không phải.” Tiết Trạm đứng dậy, gỡ áo khoác từ một bên giá treo xuống mặc vào, “Đi ăn trưa cùng tôi.”

Triệu Ngu lại không khỏi sửng sốt lần nữa.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232