Trở về

Phần 94
Phần 94

Xử nam lớn tuổi nhẫn nhịn bao nhiêu năm lại còn có thân thể cường tráng của quân nhân xuất ngũ, kết hợp lại sẽ có hiệu quả như thế nào? Khi đã nằm xụi lơ trên giường ngay cả muốn rời giường cũng là một việc khó khăn, Triệu Ngu rốt cuộc đã cảm nhận được.

Cô không nhớ rõ chính mình đã cao trào bao nhiêu lần, chỉ nhớ được thể lực đáng sợ cùng thời gian làm tình của hắn càng lúc càng kéo dài, dù Kỷ Tùy có dịu dàng bao nhiêu cũng không có tác dụng.

Đương nhiên, cũng có khả năng nếu hắn không dịu dàng như vậy, có thể lúc này cô đã vào viện mất rồi.

Kỷ Tùy làm xong cơm trưa rồi vào phòng gọi Triệu Ngu, thấy cô vẫn lười biếng mà nằm một chỗ, hắn cũng có chút ngượng ngùng: “Còn đau không?”

Hắn đã kiểm tra qua, phía dưới cô không có việc gì, nhưng cô lại nói eo đau mông mỏi, núm vú cũng bị hắn cắn hút đến hơi sưng lên.

Kỳ thật hắn đã rất cố gắng kiềm chế, nhưng cảm giác bị cô bao vây mút chặt thật sự quá mất hồn, làm hắn càng làm lại càng không khống chế được bản thân, thẳng đến cuối cùng khi đã dùng hết tất cả áo mưa mới không thể không buông tha cho cô.

“Ừm.” Triệu Ngu cực kỳ ủy khuất trả lời, lại trừng mắt liếc hắn một cái, “Ai bảo anh làm lâu như vậy mà không chịu bắn?”

Hắn còn không phải sợ nếu bắn quá nhanh sẽ mất hết mặt mũi rồi bị cô ghét bỏ, nên mới vẫn luôn liều mạng chịu đựng đó sao?

“Xin lỗi, anh… Không nhịn được, để anh xoa cho em nha.”

Thấy hắn thò tay định xoa eo cô, Triệu Ngu vội vàng co người lại né tránh: “Anh đừng chạm vào, em sợ anh xoa một hồi lại cứng mất.”

Gương mặt Kỷ Tùy nháy mắt nóng lên, xấu hổ mà liếc nhìn thứ giữa hai chân, tuy rằng nó hiện tại rất yên tĩnh, nhưng vừa rồi thật đúng là nó hưng phấn cứng rất nhanh.

Ánh mắt Triệu Ngu ai oán nhìn vào giữa háng hắn: “Cũng không biết vì anh đã nghẹn quá lâu hay trời sinh ham muốn mạnh mẽ nữa, mới lần đầu làm tình mà đáng sợ quá đi.”

Rõ ràng đây là lời trách cứ, nhưng bất luận là ngữ khí hay biểu tình, lại đều mềm mại đáng yêu từ trong xương cốt, Kỷ Tùy sao có thể chịu được dáng vẻ hờn dỗi này của cô, hắn cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu, thẳng đến khi nếu không phải sợ hôn quá lâu mình lại cứng lên lần nữa, thì hắn thật đúng không muốn buông đôi môi thơm mềm này ra chút nào.

“Trước tiên dậy ăn một chút gì đã, anh sợ dạ dày em không chịu nổi.”

Triệu Ngu giang hai tay với hắn, không kiêng nể gì làm nũng: “Vậy anh ôm em ra ngoài.”

Kỷ Tùy thấp giọng cười, khom lưng vững vàng bế cô lên.

Cơm trưa được hắn làm rất phong phú, nhìn kiểu này là cố ý muốn bồi bổ cho cô. Đang ăn được một nửa, Triệu Ngu bỗng mở miệng nói: “Chuyện… Chuyện của chúng ta, em muốn tạm thời giữ bí mật có được không?”

Động tác Kỷ Tùy chợt dừng lại, khó hiểu nhìn cô: “Sao vậy?”

Nhìn thấy ảm đạm trong mắt hắn, Triệu Ngu vội đưa tay nắm lấy tay hắn: “Không phải như anh nghĩ đâu, em không phải không muốn cùng anh ở bên nhau, nhưng anh cũng biết mà, Lan Tỉ cùng Hoa Xán vẫn luôn là đối thủ một mất một còn, nếu chúng ta chỉ là nhân viên bình thường thì tốt, nhưng cố tình em hiện tại là thư ký của Phó chủ tịch Hoa Xán, anh lại là trợ lý chủ tịch Lan Tỉ, hơn nữa anh còn là cổ đông của Lan Tỉ, nếu chúng ta công khai hẹn hò…”

Nghe đến đây, Kỷ Tùy rốt cuộc thở phào một hơi, cười nói: “Ừm, anh hiểu rồi, chúng ta công khai ở bên nhau quả thật cũng có chỗ không ổn.”

Dừng một chút, hắn thử thăm dò hỏi: “Em… Đã hạ quyết tâm vẫn muốn ở lại Hoa Xán sao?”

Triệu Ngu gật đầu: “Em không nỡ từ bỏ mọi thứ hiện tại, đây đều là do chính em đã cố gắng lắm mới đạt được.”

Kỷ Tùy vốn định nói với Triệu Ngu rằng cô có thể rời Hoa Xán sang Lan Tỉ, hắn có thể giúp cô, nhưng cẩn thận cân nhắc một hồi, lại tự cắt đứt suy nghĩ này.

Đây là chuyện của cô, hắn không có quyền can thiệp, hơn nữa cô rõ ràng cũng không phải người nguyện ý dựa vào đàn ông để làm việc.

Chỉ là yên lặng ăn trong chốc lát, hắn vẫn không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Vậy không phải em sẽ thường xuyên gặp phải Tiết Tử Ngang sao?”

Triệu Ngu sửng sốt, ngay sau đó lại buồn cười mà nhìn hắn: “Anh ghen à?”

Kỷ Tùy bị cô nhìn đến mất tự nhiên, chỉ có thể cúi đầu tiếp tục dùng bữa không lên tiếng.

Triệu Ngu ho khan một chút, ý tứ nói: “Đúng vậy, khi em đi làm thường xuyên đều có thể nhìn thấy bạn trai cũ, người nào đó không phải cũng giống vậy sao? Không chỉ cùng tình đầu sớm chiều ở chung trong công ty, về đến nhà còn cùng ở dưới một mái hiên, ai biết có thể hay không…”

Lần này tới phiên Kỷ Tùy nôn nóng, đồ ăn trong miệng còn chưa nhai kỹ đã bị hắn một ngụm nuốt xuống, nghiêm mặt nói: “Giữa anh và chị ấy thật sự chỉ có tình thân, hơn nữa ở công ty cũng không hay gặp nhau, anh cũng đã dọn ra ở riêng, rất ít khi trở về Trang gia.”

Nhìn hắn hoảng hốt thành như vậy, Triệu Ngu “phụt” một tiếng bật cười, đưa tay chọc chọc trán hắn, giọng nói ôn nhu lại cưng chiều: “Đùa anh thôi, em tin tưởng anh mà.”

Kỷ Tùy thuận thế bắt lấy tay cô đặt lên môi hôn: “Hiện tại, anh chỉ thích em.”

Triệu Ngu nghiêng đầu nhìn hắn cười: “Vậy vì sao anh lại thích em?”

Kỷ Tùy không trả lời được.

Triệu Ngu lại hỏi: “Vậy anh tin tưởng em sao?”

Kỷ Tùy nắm tay cô thật chặt: “Ừm.”

“Vậy… Em còn có một yêu cầu.”

“Gì vậy?”

“Chuyện của chúng ta, anh cũng hãy khoan nói với người nhà.” Triệu Ngu cắn cắn môi, mặt lộ ra vẻ chua xót: “Em biết anh cùng bọn họ không giống nhau, nhưng chung quy anh vẫn là người Trang gia, gia đình như vậy, em… Em không với tới nổi.”

Nói đến đây, cô lại áy náy mà nhìn hắn: “Kỷ Tùy, thực xin lỗi, em biết hiện giờ cùng anh nói chuyện này có khi anh sẽ không thích nghe, nhưng mà em… Nói thật, em mới vừa trải qua chuyện của Tiết Tử Ngang, em không có lòng tin có thể tiến xa cùng anh, không phải em không tin anh, mà là em…”

“Anh hiểu.” Kỷ Tùy đưa tay còn lại lên nắm tay cô thêm chặt: “Chúng ta cứ từ từ ở bên nhau, anh rồi sẽ chứng minh cho em thấy.”

Ở bên nhau hết cuối tuần, đến sáng thứ hai, rốt cuộc 2 người cũng lưu luyến tạm biệt nhau, mỗi người tự đến công ty đi làm.

Triệu Ngu cũng đã nói trước với Kỷ Tùy, không cần thường xuyên tới nhà cô, khi nào rảnh cô sẽ đi tìm hắn, lý do là vì chỗ này của cô quá nhỏ, sợ hắn ở không quen.

Lúc nói ra lời này, cô đã biểu hiện mình rất tự ti, cũng thể hiện ra sự quan tâm rất nhiều đối với hắn, tự nhiên lại làm Kỷ Tùy thấy đau lòng không thôi, dịu dàng ôm cô vào trong ngực mà hôn cả nửa ngày.

Nhưng sự thật thì sao? Triệu Ngu bất quá là cảm thấy, Tiết Tử Ngang là một nhân tố không ổn định, nếu Kỷ Tùy cứ thường xuyên tới nhà cô, thì xác suất 2 người này gặp nhau còn cao hơn nhiều so với việc cô đến nhà Kỷ Tùy đụng phải người Trang gia. Vậy tất nhiên phải chọn bên có nguy hiểm nhỏ hơn rồi.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232