Trở về

Phần 124
Phần 124

Triệu Ngu đích xác đã nghiêm túc suy nghĩ suốt một cuối tuần, suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của cô, cũng suy nghĩ cả con đường tương lai phải đi thế nào.

Đều nói một nước đi vô ý, thua trắng cả bàn cờ, nhẽ cô thật sự đã hoàn toàn thua sao? Không còn bất kỳ đường sống nào để cứu vãn sao?

Hình như chưa chắc.

Tiết Trạm là từ xem được cái video kia mới biết được gương mặt thật của cô, còn trước đó, hắn đối với cô tuy rằng vẫn luôn có hoài nghi, nhưng lại chỉ chiếm một bộ phận rất nhỏ, càng nhiều hơn là những gì hắn đã biểu hiện ra ngoài… có quan tâm, có thương tiếc, cũng có, cả ham muốn tình dục.

Cho dù hắn bởi vì bị cô lừa gạt mà giận tím mặt, cũng sẽ bắt đầu hoài nghi về những cảm giác trước đó đã từng có với cô, hoặc phải nói là, cảm tình.

Nhưng hắn thật sự có thể rành mạch cắt đứt tất cả tình cảm sao?

Cái video kia đã là bằng chứng quá rõ ràng, nếu từ lúc nhìn thấy video hắn liền không còn bất kỳ cảm tình gì với cô, vậy sao phải tỉ mỉ bố trí giăng bẫy? Cứ thẳng tay làm cô biến mất không phải là được rồi sao?

Bất kể là vì muốn trả thù cô, hay là không muốn tin tưởng mọi thứ có trong video mà muốn có chứng cứ trực quan hơn nữa để tự thuyết phục chính mình. Những hành động về sau của Tiết Trạm đều chỉ có thể thuyết minh một điều, hắn còn để ý Triệu Ngu, cho dù là hận, thì cũng là một loại cảm xúc thuộc về tình cảm.

Cho nên, cô lại muốn đánh cuộc một lần nữa.

Tối thứ sáu cô không nhận cuộc gọi của mẹ nuôi, ngày hôm sau cũng vẫn luôn không trả lời tin nhắn, tất cả là cô cố ý. Tuy rằng cô cũng không quá muốn làm cha nuôi mẹ nuôi phải lo lắng, nhưng cô cần phải chứng thực một đáp án.

Cô biết cha mẹ nuôi nếu không liên hệ được với cô sẽ rất sốt ruột, mà ngoại trừ cô ra, người bọn họ có thể liên hệ duy nhất, chính là Tiết Trạm.

Sau khi vạch trần mặt nạ của cô rồi, người đàn ông kia còn có thể quan tâm cô nữa hay không, có thể lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện gì hay không?

Khi cuộc gọi của Cố Thư Dương gọi tới, Triệu Ngu đã biết được đáp án.

Hơn nữa, cô còn có được một thu hoạch ngoài ý muốn… khi cô dùng ống nhòm chĩa xuống dưới xem, thế nhưng lại thấy được xe của Tiết Trạm.

Hắn đều có thể chạy tới dưới chung cư của cô, hành động này đã đủ để nói rõ tất cả.

Một khi đã thế, vậy một bước tiếp theo cô còn gì mà không dám đi?

“Hừm…” Đỉnh dương vật bị cô ngậm vào miệng dùng sức mút lấy, Tiết Trạm lập tức bị khoái cảm kích thích muốn mạng ập thẳng đến xương tủy.

Hắn đã bận rộn công việc quá lâu, gần như đã đem mọi tinh lực đặt vào sự nghiệp, ngày thường tuy không có nhiều ham muốn, nhưng cũng không đại biểu rằng có người đẹp ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.

Huống hồ, lại còn ở trước mặt cô. Nhất cử nhất động của cô vốn đã quá dễ dàng kích thích lên phản ứng sinh lý của hắn.

Cảm nhận được dương vật cứng rắn kia lại như căng lớn thêm một vòng, Triệu Ngu đắc ý cười, nuốt dương vật nhập vào càng sâu, cũng đưa đẩy ra vào từng chút một.

Đây là lần đầu tiên cô vì hắn mà ngậm, khi khoang miệng ướt át kia bị hắn nhét đến căng tràn, hai cánh môi đỏ cũng như càng thêm no đủ mê người, toát ra vẻ dâm mỹ dụ dỗ muốn mạng.

Hắn rõ ràng muốn rút dương vật ra, muốn đuổi cô ra khỏi văn phòng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc phun ra nuốt vào của cô, lại cảm thụ được từng cơn khoái cảm từ giữa háng truyền đến, hắn đã không thể nhúc nhích được nữa, cũng không thể mở miệng được nữa.

“Muốn chơi sâu hơn không?” Nuốt vào đến tận cùng rồi lại nhả ra dục vọng của hắn lần cuối, Triệu Ngu vừa nhẹ vỗ về hai trứng dái đã phình lên, lại vừa ngẩng đầu chớp mắt với hắn, “Nếu không muốn, vậy anh rên một tiếng xem nào, tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào anh nữa.”

Tiết Trạm yên lặng nhìn cô, nhìn cổ áo đã lộ ra cả một khoảng da thịt trên bộ ngực sữa, nhìn đến hai cánh môi đã lem vết son vì bị dương vật của hắn lau đi, lại nhìn đến đôi mắt lấp lánh như sao trời cũng lại ma mị như đêm tối của cô.

Dục vọng giữa háng đã căng chặt kịch liệt, hắn đương nhiên muốn nhanh chóng được phóng thích, nhưng nhẽ hắn cứ như vậy đã thần phục sao, sao có thể?

Hầu kết lăn lộn qua lại nhấp nhô, hắn chậm rãi hé miệng: “Không… Ưm…”

Lời còn chưa dứt, cô đã một lần nữa ngậm dương vật vào, lúc này đây, là trực tiếp tiến thẳng đến cuống họng.

Quy đầu mẫn cảm đã chạm đến một phiến thịt mềm mại, chiếu vào trong đáy mắt là khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô cùng dương vật dữ tợn của hắn, tất cả hình thành nên sự đối lập rõ rệt, thị giác bị hình ảnh kích thích đánh thẳng vào mắt, cùng với xúc cảm tuyệt diệu khi cô hàm chứa hắn trong miệng rồi thâm nhập tận cuống họng. Nhất thời làm hô hấp của hắn dồn dập gấp gáp, ngực phập phồng kịch liệt, bụng dưới run rẩy khẽ ưỡn về phía trước.

Hắn muốn… Ấn giữ lấy đầu, để dương vật sưng to có thể điên cuồng thọc vào rút ra trong miệng cô, hết một lần lại một lần, cuối cùng bắn thẳng vào tận sâu trong yết hầu, bắt cô phải nuốt hết tất cả tinh dịch của hắn.

Cảm giác được hắn đã ngày càng hưng phấn, Triệu Ngu cố nén cảm giác không khỏe trong miệng, tay bận đỡ lấy dương vật thô dài, bắt đầu ra vào lúc nông lúc sâu trong miệng, mỗi một lần nuốt vào, là đều đến tận cực hạn mà mình có thể chịu đựng.

Bên tai đã tràn ngập tiếng thở dốc hoàn toàn không thể khống chế, trước mắt là bụng dưới không ngừng căng cứng, nơi khuỷu tay đè lên chính là bắp đùi căng chặt của hắn, tất cả mọi thứ đều đã trần trụi bày ra một điều trước mắt cô, người đàn ông này, chẳng qua cũng chỉ đến thế.

“Hừ…” Trong cổ họng không cẩn thận bật ra tiếng than khẽ, Tiết Trạm lập tức cắn chặt răng, liều mạng nuốt xuống mọi tiếng rên rỉ của mình.

Nhưng là, hắn đã cảm giác mình sắp không thể chịu được nữa, khoái cảm càng ngày càng mãnh liệt làm hắn càng khó khống chế xúc động muốn bắn tinh.

Nhưng ngay tại thời điểm hắn nắm chặt ghế dựa, khó khăn lắm mới tử thủ được tinh quan, cô lại đột nhiên nhả dương vật ra, ngồi xổm trước mặt hắn xoa xoa hai má đã đau nhức, tươi tắn cười hỏi: “Muốn chơi tôi không? Nếu muốn thì nói, cầu xin tôi đi, mở miệng cầu xin để tôi cho anh chơi.”

Ánh mắt Tiết Trạm nặng nề nhìn lại cô, không lên tiếng.

“Anh không cầu tôi, vậy tôi đi nha.” Cô đứng thẳng lên, làm bộ muốn rời đi.

Tiết Trạm hừ lạnh một tiếng, vẫn chỉ trầm mặc đối diện với cô, như muốn tiếp tục xem cô biểu diễn.

“Xem ra thật sự không muốn rồi, ok thôi.” Triệu Ngu rút ra khăn giấy trên bàn lau tay, rồi ném thẳng khăn giấy vừa dùng vào ngực hắn, “Tự anh giải quyết đi.”

Sau đó, Tiết Trạm chỉ biết trơ mắt nhìn cô dẫm lên giày cao gót, đong đưa bờ mông nhẹ nhàng bước ra khỏi văn phòng.

Cô thế nhưng thật sự bỏ đi.

Lại cúi đầu nhìn xuống dương vật như sắp nổ mạnh của mình, Tiết Trạm không nhịn được siết chặt tập văn kiện cô vừa đưa tới, thẳng tay ném phắt ra xa.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232