Trở về

Phần 1
Phần 1

Khi cao trào đến lần thứ ba, Triệu Ngu đã cảm giác thân thể sắp không chịu nổi nữa.

Nhưng người đàn ông phía sau vẫn không định buông tha cho cô.

Hắn rút dương vật ướt át từ trong cơ thể cô ra, bóp lấy vòng eo bắt cô phải lật người lại, Thương Lục nâng chân cô lên, đút vào từ phía trước.

Nhìn mồ hôi nhỏ vụn chảy xuôi trên trán hắn, Triệu Ngu bỗng nở nụ cười.

Người đàn ông này, ít nhiều cũng có chút luyến tiếc với thân thể của cô đi.

Dù sao, đây cũng là lần cuối cùng bọn họ làm tình.

Thương Lục dời bàn tay đang ở bên hông cô, cầm lấy một bên vú ra sức xoa nắn, viên thịt nhỏ trên đỉnh run run, ở dưới bàn tay của hắn đã sớm trở nên sưng to đỏ bừng, nhưng khi nghe thấy tiếng kêu rên kiều mị của cô, hắn ngược lại càng thêm dùng sức mà lôi kéo.

Triệu Ngu nhớ rõ, chỉ có rất ít thời điểm hắn tỏ ra thô lỗ như vậy.

Hắn vốn là một thân sĩ điển hình, đối nhân xử thế mặt ngoài khiêm tốn, thậm chí lên đến giường rồi cũng vẫn ôn nhu như cũ.

Kể cả khi, cô chỉ là người đàn bà mà hắn dùng để tiết dục.

“Ưm…” Hoa tâm bị hắn hung hăng va chạm, Triệu Ngu không kìm được mà phát ra hai tiếng than nhẹ, ngay sau đó lại cắn chặt môi, ngước mắt rưng rưng nhìn hắn.

Hắn là kim chủ của cô, để làm hắn vui lòng, tất nhiên cô cũng có thể hết sức phóng đãng khi ở trên giường, hoặc nói những lời dâm đãng tục tĩu.

Nhưng 3 năm này, hắn vẫn luôn thích nhìn bộ dáng cô ở dưới thân hắn hưởng thụ hoan ái, nhưng lại ngượng ngùng e lệ, rồi lại nhu nhược đáng thương kia hơn.

“Kêu lên.”

Ngoài dự đoán, Thương Lục đổi một bên vú vuốt ve, đột nhiên trầm giọng nói ra mệnh lệnh.

Triệu Ngu thân là một tình nhân ngoan ngoãn, bèn lập tức nghe lời hắn, cô cất tiếng ngâm nga, nức nở xin tha: “Chậm… Chậm một chút… A a… Quá căng… Thương Lục… Thương Lục…”

Chỉ có ở trên giường, cô mới có thể ngẫu nhiên gọi tên của hắn, còn ngày thường, cô vẫn luôn gọi hắn là “Thương tổng”.

Thấy gương mặt cô đã ngập tràn ửng hồng, hai tròng mắt rưng rưng ướt át, Thương Lục càng thêm mạnh mẽ bóp lấy nhũ thịt trong tay, nâng eo mông cô lên, trực tiếp bế cô dậy từ ghế sofa, hắn đi đến cửa sổ rồi đè cô lên cửa kính, tiếp tục hung hăng giã vào.

Sau lưng trần trụi chạm vào bền mặt lạnh lẽo, Triệu Ngu không nhịn được thoáng run rẩy, hai chân vòng quanh eo hắn, hoa huyệt cũng gắt gao siết chặt lấy dục vọng của hắn.

Hô hấp của Thương Lục dồn dập không ngừng, cứ như vậy ra vào trong cơ thể một hồi lâu, hắn lại chợt buông cô ra, để cô chân trần đứng trên mặt đất, xoay người lại, một lần nữa cắm phập vào từ phía sau.

Cửa sổ lớn sát đất trong chung cư hắn không phải loại kính một chiều, nếu tòa nhà đối diện có người, khẳng định có thể nhìn thấy bọn họ đang đứng trước cửa sổ điên cuồng giao hợp không màng bất cứ điều gì.

Cũng may vào thời gian này, kể cả người đi làm sớm nhất có khi còn chưa tới công ty, dưới tình huống bình thường, đống tòa nhà văn phòng đối diện kia cũng hẳn là chưa có người.

Mà cho dù có người, thì đã sao?

Triệu Ngu khẽ cười.

Hiện giờ người trần trụi lõa lồ chính là cô, cứ coi như bị người nhìn thấy rồi quay lại, người mất mặt cũng chỉ có cô, còn người đàn ông áo mũ chỉnh tề phía sau cô, hẳn là chẳng thèm để ý.

Nhưng kể cả là cô, cũng càng không thèm để ý.

Chỉ là hôm nay, phản ứng của người đàn ông này quả thật có chút quá khích, trước kia hắn chưa bao giờ làm tình điên cuồng đến thế, dù có nổi hứng muốn làm cô ở phòng khách, cũng nhất định sẽ kéo rèm lại trước, càng không thể làm ra chuyện hoang đường như ôm cô đến trước cửa sổ rồi tàn nhẫn làm.

Hai vú lớn bị đè ép trên mặt kính đến thay đổi cả hình dạng, đầu vú sưng đỏ vì bị cọ xát đã càng ngày càng ngứa, phía dưới lại là cảm giác bị lấp đầy tê dại no căng, phía trên lại bởi vì không được an ủi đầy đủ mà càng thêm trống rỗng.

Triệu Ngu chủ động uốn éo thân mình, đẩy mông ra sau hòng vuốt ve dương vật thô dài của hắn, lại hung hăng đè ép bộ ngực sữa của mình phía trước, làm tốc độ đầu vú cọ xát với mặt kính càng thêm nhanh hơn.

Thương Lục đã phát hiện ra ý đồ của Triệu Ngu, hắn kéo thân mình cô ra sau, lập tức làm toàn bộ phần lưng của cô đều dán lên ngực hắn, hai bàn tay dày rộng chuẩn xác tìm được thứ đang rung lắc kịch liệt, giúp cô thư giải đầu vú ngứa ngáy.

Triệu Ngu ngoan ngoãn dựa vào trong lòng hắn, cảm thụ được hô hấp phập phồng kịch liệt trên lồng ngực, chăm chú gắt gao bao trùm lấy dục vọng nóng bỏng của hắn, vừa nghênh hợp, vừa phát ra một tiếng lại một tiếng rên rỉ yêu kiều êm tai.

Tình dục mãnh liệt qua đi, Triệu Ngu lấy ra một điếu thuốc từ trong bao, tự mình châm thuốc.

Thương Lục không hút thuốc lá, cho nên bình thường ở chung cư của hắn, hay ở trước mặt hắn, cô chưa từng hút thuốc, nhưng hiện tại hắn cũng không hề ngăn cản.

Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

Hắn không thích mang bao, từ sau khi bọn họ cho đối phương nhìn thấy báo cáo kiểm tra sức khỏe tường tận của mình xong, khi hắn làm tình cùng cô đều không đeo “áo mưa” nữa, mỗi lần hắn sẽ đều bắn bên trong cơ thể cô, thậm chí rót hết vào âm đạo của cô đến tràn đầy.

Lần này tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Triệu Ngu chỉ dùng khăn giấy tùy tiện xử lý, trong cơ thể vẫn còn rất nhiều tinh dịch của hắn, cô vừa tùy tiện cử động, chất lỏng dính nhớp lại chảy ra, mặc sức tưới ướt ra áo ngủ dài rộng.

Cô đang mặc chính là áo ngủ của hắn, quần áo của cô đã được đóng gói, hiện giờ đều nằm trong 2 vali hành lý đang được đặt trong một góc phòng khách.

Nếu bọn họ là một đôi bạn bè nam nữ, có lẽ tất cả quá trình vừa rồi còn có thể gọi là chia tay bạn giường, nhưng cố tình lại là quan hệ giữa kim chủ cùng tình nhân, vậy có khi chỉ có thể gọi là… rút chim giải tán.

Đã nói hôm nay cô sẽ rời đi, không nghĩ tới hắn vốn sẽ tăng ca trắng đêm ở công ty lại đột nhiên trở về, nhìn thấy cô đã thu dọn đồ đạc được phân nửa, hắn cũng chẳng thèm nói gì, chỉ lập tức đè nặng cô lên sofa rồi điên cuồng làm tình đến hừng đông.

“Tôi đã đặt vé máy bay vào ngày mai.”

Vào lúc Triệu Ngu đã hút hết nửa điếu thuốc, Thương Lục đột nhiên mở miệng.

“Ừ.” Cô bình thản lên tiếng, nửa câu cũng không hỏi nhiều, đây là tự giác của một nhân tình như cô.

Thương Lục ngước mắt nhìn cô: “Nếu muốn về nước, tôi có thể giúp cô sắp xếp.”

Triệu Ngu cười nói: “Không cần Thương tổng lo lắng, tôi sẽ đi theo cấp trên, hắn về thì tôi về, nếu hắn không trở về vậy tôi sẽ ở lại.”

Ba năm trước, là cô thỉnh cầu Thương Lục mang cô tới nước Mỹ.

Thương Lục cũng không phải loại đàn ông gia trưởng, hắn không coi cô là chim hoàng yến mà nuôi dưỡng, ngoài thời gian cùng hắn lên giường ra, cô có thể tự do hoạt động.

Vì thế cô tự tìm được một công việc, làm trợ lý cho người ta ở chi nhánh nước ngoài của một tập đoàn.

Thương Lục không nhiều lời, cầm lấy di động nhấn vài cái, nói: “Tiền vi phạm hợp đồng đã chuyển đến tài khoản của cô.”

Triệu Ngu cầm lấy di động, vừa vặn thấy hắn chuyển cho cô 50 vạn.

Phí bao dưỡng cô được kết toán hàng năm, một năm 200 vạn, đại khái là vì cô rất biết điều, sẽ không gây phiền toái gì cho hắn, hắn bèn gia hạn hợp đồng thêm 2 lần, phí của năm thứ 3 cũng đã sớm chuyển cho cô.

Cái gọi là vi phạm hợp đồng, là bởi vì tính đến thời điểm hiện tại, còn kém 2 tháng nữa mới là tròn một năm, kỳ thật tính ra là cô được lời, nhưng nếu hắn cứ muốn tính là bản thân mình bội ước, cô cũng sẽ không khách khí.

“Thương tổng yên tâm, cho dù tôi về nước, nếu có gặp gỡ với Thương tổng, cũng nhất định sẽ làm như không quen biết, tuyệt sẽ không để anh gặp thêm phiền toái.”

Hắn phải về nước để đính hôn với một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, đương nhiên cô cũng rất tự giác đứng vào vị trí mình nên đứng, làm những việc mình nên làm.

Thương Lục nhìn cô trong chốc lát, gật đầu: “Được.”

Sau khi gọi xe đến khách sạn, mới vừa buông vali xuống, Triệu Ngu đã nhận được tin nhắn của cấp trên.

[Lịch trình về nước đã định, là ngày 12 tháng sau.]

Triệu Ngu mỉm cười, lại châm thêm một điếu thuốc cho mình.

Chuyện về nước, cô đã sớm xin về cùng cấp trên, vốn còn cho rằng người vi phạm hợp đồng là cô mới phải, kết quả lại bị Thương Lục giành trước một bước.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232