Trở về

Phần 131
Phần 131

“Ưm…” Tiếng “ưm” từ môi tràn ra, Triệu Ngu dồn dập thở dốc, nhưng vẫn thản nhiên cười duyên hưởng thụ sự thô lỗ nắn vuốt chơi đùa của người đàn ông.

Giữa hai chân cô đã sớm ướt đẫm cả mảng, chất lỏng dính nhớp dọc theo mặt trong của bắp đùi chảy xuống, nhỏ giọt đến tất chân cùng quần lót đã tuột đến đầu gối của cô.

Tiết Trạm thu lại ngón tay đang không ngừng quấy đảo trong âm đạo của cô, vài động tác đã cởi bỏ hết khóa kéo quần, phóng xuất ra dương vật đã phấn chấn bừng bừng, đưa eo chĩa thẳng vào trước cửa huyệt.

Hoa huyệt trống rỗng đụng phải di vật khát khao đã lâu lập tức không nhịn được mà run rẩy khép mở, như muốn lập tức nuốt hết dục vọng nóng bỏng của hắn vào trong…

Nhưng hắn lại cứ như vậy ngừng ngay giữa hai chân cô, chậm chạp không muốn tiến vào.

Triệu Ngu khó nhịn vặn vẹo vòng eo: “Tôi vẫn luôn uống thuốc, không có bao cũng không sao.”

Trong đầu Tiết Trạm lại lập tức hiện lên một màn ngày đó ở văn phòng Hứa Thừa Ngôn, dòng tinh dịch chảy xuôi xuống từ giữa hai chân cô…

Ngọn lửa giận vô hình lặng lẽ bốc lên, Tiết Trạm đột nhiên lật người cô lại, để cô dán lên tường đưa lưng về phía hắn, hai tay dùng sức bẻ mông cô ra, rồi đột ngột đứng thẳng eo đâm vào cực mạnh.

Hoa huyệt ngứa ngáy rốt cuộc cũng bị lấp đầy, Triệu Ngu thoải mái than ra một tiếng, chủ động vểnh mông lên nghênh đón chuyển động thọc vào rút ra của hắn, cười khẩy nói: “Lại nghĩ tới Hứa Thừa Ngôn à? Hắn tạo thành đả kích lớn thế với anh sao? Một khi đã vậy, lúc trước cần gì phải giăng cái bẫy đó, cứ một hai phải đưa tôi xuống dưới thân hắn làm gì? Tiết đổng đối với bản thân đúng là cũng tàn nhẫn đấy!”

Tiết Trạm không nói một câu nào, chỉ càng siết chặt eo cô nhanh chóng đưa đẩy, mỗi một cú giã đều nện thẳng đến cổ tử cung, chọc đến nơi yếu ớt nhất bên trong mà nghiền xuống, kích thích đến mức cô phải liên tục hút không khí thở hắt ra.

Sau rất nhiều cơn thở dốc, Triệu Ngu chợt quay đầu lại nhìn hắn, nhẹ giọng cười: “Đồ hèn.”

Tiết Trạm sững sờ, đôi tay như gọng kìm bóp chặt lấy vòng eo, động tác cắm rút càng thêm nặng nề, ra ra vào vào phầm phập trong cơ thể cô, từng cái từng cái đều tàn nhẫn ma sát qua điểm mẫn cảm bên trong vách âm đạo.

Cho dù không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Triệu Ngu cũng có thể tưởng tượng được giờ phút này sắc mặt của hắn khẳng định còn đen hơn cả vừa rồi, nhưng cô vẫn nói trắng ra không thèm cố kỵ: “Vừa rồi bởi vì không có bao nên mới không muốn tiến vào, hay là bởi vì cảm thấy thực có lỗi với Tiết Tử Ngang? Hay lại là, anh vừa yêu vừa hận tôi, cũng lại muốn tôi nhưng lại không dám muốn?”

Tất cả những lời này của cô đổi lấy, là sự va chạm ngày càng điên cuồng của Tiết Trạm.

Thấy cô rõ ràng đã bị hắn đâm đến run lẩy bẩy, yếu ớt bám vào tường thở hồng hộc, nhưng trên mặt lại vẫn treo nụ cười đắc ý như đã nhìn thấu tâm tư mình, Tiết Trạm nện từng cú càng thêm tàn nhẫn, tay phải bóp lấy cằm bắt cô phải xoay người lại: “Trên người cô còn có thứ gì là thật?”

Triệu Ngu vươn đầu lưỡi liếm lên ngón tay đang đè trên khóe môi mình, không sợ chết nói: “Anh đoán xem.”

Bàn tay Tiết Trạm từ cằm cô chuyển xuống trước ngực, cầm một bên vú nắn bóp như muốn ngấu nghiến, lại túm lấy núm vú đã cứng rắn dùng sức lôi kéo.

“Nói Tiết Tử Ngang ức hiếp cô là giả, dị ứng là cô cố ý dụ dỗ Vu Phỉ làm, bị Tiết Tử Ngang tổn thương cũng là giả, phát sốt ở Yến Đô là cố ý, Tống Huyền là do tự cô gọi đến công ty diễn trò, tất cả ở Ngô Thành cũng đều là cố ý diễn… Triệu Ngu, trên người của cô, đến cùng còn có thứ gì là sự thật?”

Theo mỗi một câu hắn nói, dương vật cũng theo đó nện thẳng vào nơi sâu nhất tận cùng trong âm đạo, tiếng nước dâm mỹ nhớp nháp, tiếng thân thể đánh vào nhau bành bạch cùng với tiếng thở dốc thô nặng của hắn quanh quẩn vang lên trong văn phòng an tĩnh.

Hắn rất ít khi nói nhiều như vậy trong một lần, cũng rất ít khi để cảm xúc phẫn nộ bại lộ ra hoàn toàn như thế, Triệu Ngu nghĩ, những rối rắm hắn trốn tránh suốt mấy ngày qua, rốt cuộc ở giờ phút này cũng đã bùng nổ.

Cô vẫn chỉ cười quay đầu lại nhìn hắn, trên mặt là vẻ mỉa mai không thèm che giấu: “Tất cả mọi thứ ở Ngô Thành có phải giả hay không, nhẽ trong lòng anh còn không rõ sao?”

“Đến cả việc như vậy mà còn có thể dùng để tính kế lợi dụng tôi, vậy còn có gì là chuyện mà cô không thể làm nữa hay không?”

Dương vật thô to chôn sâu trong hoa huyệt điên cuồng ra vào, lại bị vách thịt của cô xoắn lấy ngậm chặt, làm mỗi một lần hắn rút ra thọc vào đều phải dùng sức cực mạnh, khoái cảm liên miên không dứt cũng dần dần kéo đến, ập tới làm hắn tê dại cả da đầu.

Tiết Trạm không chút khách khí tát lên mông cô: “Cô cũng đã nghe được cuộc nói chuyện của tôi và chị dâu ngày đó, cũng biết tôi đã hoài nghi cô, biết tôi có nỗi hổ thẹn với anh trai mình, cho nên cô gọi Tống Huyền tới, trình diễn một vở kịch thật giả khó phân trước mặt tôi. Cô cũng quá lợi hại rồi, quả thật tôi còn chưa từng gặp được ả đàn bà nào có thể bất chấp dùng mọi thủ đoạn như thế.”

Triệu Ngu bị hắn đụ quá mạnh đến liên tục run rẩy thở gấp không ngừng, vừa định mở miệng, đã lại nghe giọng nói đã khàn đặc của hắn truyền đến: “Còn không phải muốn tiền sao? Được, tôi cho cô, cầm tiền rồi lập tức cút đi cho khuất mắt.”

“Được a… a…” Triệu Ngu dứt khoát lưu loát gật đầu, “Tôi cũng không muốn nhiều lắm đâu, chỉ… 1 tỷ đi, anh cho tôi 1 tỷ, tôi bảo đảm sẽ lập tức mượt mà cút thẳng, đến cơn cao trào này cũng từ bỏ luôn, Tiết đổng cảm thấy thế nào?”

Đáp lại cô, vẫn là từng cú nện tàn nhẫn lần sau mạnh hơn lần trước.

Tiểu huyệt đã vừa căng vừa xót, Triệu Ngu đã càng lúc càng cảm thấy không chịu nổi, chưa gì đã run run phun hết ra, cả người run rẩy mềm nhũn dựa trên tường.

Nhưng cái miệng của cô vẫn không buông tha cho hắn: “Còn tưởng rằng Tiết đổng hào phóng lắm cơ mà, hóa ra cũng keo kiệt như nhau, đã nói cho tôi tiền cơ mà, hiện tại lại tiếc không chi ra được à? Vậy không bằng dứt khoát để tôi làm Chủ tịch phu nhân tương lai đi.”

Tiết Trạm hừ lạnh một tiếng, đè nặng mông cô tiếp tục cắm rút không ngừng nghỉ, thẳng đến khi sắp xuất tinh mới đột nhiên rút ra, bắn tất cả tinh dịch ấm áp lên mông cô.

Triệu Ngu cười khẽ: “Bắn tinh ngoài cơ thể cũng có khả năng mang thai đấy, Tiết đổng có muốn lại đi mua thuốc xong việc không? Nhỡ đâu tôi lại lừa anh thì làm sao bây giờ? Nếu tôi không uống thuốc, rồi lại không cẩn thận mang thai của anh…”

Tiết Trạm dán trên lưng cô, đầu còn dựa trên vai cô hổn hển thở dốc, một hồi lâu sau mới mở miệng nói: “Rốt cuộc cô muốn cái gì?”

“Tôi muốn cái gì, không phải đã sớm nói cho anh biết sao?”

Nhìn thấy nửa gương mặt vẫn treo ý cười của cô từ sau lưng, Tiết Trạm khẽ cắn môi: “Được, tôi đáp ứng cô, đúng 3 tháng sau chúng ta thanh toán xong xuôi, cô phải từ chức lập tức cuốn xéo.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232