Trở về

Phần 109
Phần 109

Hắn thật sự đã từng giết người sao? Đương nhiên là không có.

Tuy rằng trong lòng Hứa Thừa Ngôn rất rõ ràng, lịch sử làm giàu của Hứa Gia cũng không sạch sẽ gì, mà trên thực tế, những gia tộc có thể đạt tới bước này giống bọn họ phần lớn cũng không sạch sẽ nổi, nhưng loại chuyện giết người phóng hỏa này, hắn thật sự không cần thiết phải làm.

Trên đời này, có hàng ngàn hàng vạn cách để người thông minh lựa chọn, ai sẽ ngu xuẩn đến mức chạm vào một ranh giới cuối cùng kia? Huống hồ, hắn cũng chỉ thích tình dục kịch liệt dữ dội trên giường, chứ thực chất bên trong con người hắn còn chưa đến mức ngang ngược bạo lực đến thế.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại phản ứng của Triệu Ngu sau khi thấy máu, cùng với câu nói kia của cô, nghe thế nào cũng không giống với nói dối “Không chỉ sợ, mà còn căm ghét”, Hứa Thừa Ngôn lại không khỏi nghi hoặc, có phải quá trình thẩm vấn lúc trước đã quá máu me nên đã dọa cô sợ hay không?

Thấy nửa người trần trụi của cô dán sát vào vào tường vẫn không nhúc nhích, chỉ tùy ý để hắn nhanh chóng ra vào từ phía sau, Hứa Thừa Ngôn dừng một chút, dần dần thả chậm động tác cắm rút, đưa tay lên trước ngực cô nhẹ nhàng vuốt ve.

Cho dù cô có phóng đãng bao nhiêu, vừa ham tiền lại tự cao tự đại bao nhiêu, thì cuối cùng cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng sẽ sợ hãi, huống hồ phản ứng của cô đã cho thấy, hẳn là cô còn có bóng ma tâm lý nào đó hoặc đã từng bị tổn thương.

“Tôi chưa từng giết người.” Cúi đầu ở trên tấm lưng nõn nà của Triệu Ngu liếm mút từng chút một, hắn khẽ cười: “Tôi lại không có tâm lý biến thái, đang yên đang lành sao phải đi làm loại chuyện đó chứ?”

Hắn tự nhận mình ở trước mặt người phụ nữ này đã đủ thân sĩ, hiện giờ rõ ràng thuốc trong cơ thể còn đang phát huy tác dụng mãnh liệt, mà hắn lại còn có thể kiên nhẫn dịu dàng an ủi cô, vậy cũng xem như đã đủ quan tâm rồi.

Ai ngờ hắn dịu dàng như vậy, đổi lại chỉ là một tiếng cười trầm thấp ngắn ngủi, nhưng lại đầy vẻ mỉa mai, châm chọc.

Hứa Thừa Ngôn sửng sốt, khó hiểu nhìn lại cô.

Cho là cô không tin mình, hắn lại cực kỳ nhẫn nại giải thích: “Những gì cô vừa thấy không phải ý của tôi, gọi em họ tới đây là chỉ để đề phòng vạn nhất, kết quả tác dụng của thuốc quá mạnh, tôi hôn mê hơn 10 phút, tính của nó lại nóng nên đã tự chủ trương ra tay bắt người thẩm vấn.”

Quan điểm làm việc của Hứa Thừa Ngôn từ trước đến nay đều là dùng não, hạn chế dùng tay, trong thuốc còn cho thêm thành phần kích dục, vậy khẳng định đối phương còn có bước sau, hắn chỉ cần tương kế tựu kế kiên nhẫn chờ là được, dù sao hắn vẫn có tin tưởng vào định lực của bản thân, cũng đã ngay lập tức gọi Triệu Ngu tới, tuyệt không để đối phương thành công làm gì.

Ai ngờ chờ hắn từ trong cơn hôn mê tỉnh lại, mấy người phục vụ đáng nghi đã bị Hứa Thành cho người đánh đập bức cung, động tĩnh lớn như vậy chắc chắn đã làm kinh động đến kẻ chủ mưu phía sau, hắn mới bất đắc dĩ phải tiếp tục sử dụng cái chiêu thẩm vấn này.

Triệu Ngu cười khẽ: “Hứa tổng không cần giải thích chuyện này với tôi.”

Tất nhiên cô tin Hứa Thừa Ngôn chưa từng giết người, nhưng không lẽ chỉ cần như vậy thì hắn sẽ là người trong sạch sao? Những người như hắn sẽ thực sự vô tội sao?

Trang Diệc Tình cũng có thể nói là chưa từng giết người đấy thôi, nhưng kết quả thì thế nào?

Bốn năm trước, đứa con chết trong bụng cô, tro cốt chôn trong nghĩa trang, thậm chí là người phụ nữ xa lạ bị thương nặng không qua khỏi trong bệnh viện khoảng thời gian trước, nhiều mạng người như vậy mà có thể không tính lên đầu cô ta sao?

Triệu Ngu thậm chí rất muốn hỏi Hứa Thừa Ngôn một câu, nếu bốn năm trước hắn đã cùng Trang Diệc Tình đính hôn, nếu bốn năm trước cô cố gắng thông qua luật pháp để làm Trang Diệc Tình phải nhận được hình phạt thích đáng, như vậy Hứa Thừa Ngôn hắn, liệu cũng giống như trước đó đã giúp người phụ nữ kia dàn xếp mọi việc, đem chuyện của cô giải quyết bằng cách đấy luôn không?

Đáp án khẳng định là có.

Bàn tay chống trên tường dần dần nắm chặt, Triệu Ngu nhếch môi cười, đột nhiên lách người sang một bên, để dương vật của Hứa Thừa Ngôn hoàn toàn bị rút ra, ngay lúc hắn đang dục cầu bất mãn, lại một phen đẩy hắn ngồi lên nắp bồn cầu.

Đi ra ngoài lấy áo mưa đeo vào cho Hứa Thừa Ngôn xong xuôi, cô mới lại dạng hai chân khóa ngồi trên người hắn, một lần nữa dùng hoa huyệt ướt sũng ngậm chặt lấy côn thịt, lắc mông tự chuyển động trên người hắn.

Lúc trước là hắn ngại cô bẩn nên đeo bao, hiện tại, là cô chê hắn bẩn, chê loại người như bọn hắn bẩn thỉu.

Bản chất của hắn cùng Trang Diệc Tình, chính là cùng một loại người.

Côn thịt sưng to bị bao vây chèn ép, nhục huyệt ướt át khít chặt mang đến cho hắn khoái cảm vô tận, nhưng khi trải nghiệm loại khoái cảm này, Hứa Thừa Ngôn lần đầu tiên cảm thấy, trên thân người phụ nữ quyến rũ mềm mại này lại như mang theo gai nhọn, đâm vào lòng khiến cả người hắn đều không thoải mái.

Mặc dù, hắn cũng không nhìn ra những chiếc gai của cô ở đâu.

Đôi mắt cô vẫn hồng hồng như cũ, còn mang theo một tầng hơi nước mờ mịt, thoạt nhìn thì giống như đã bị tình dục chi phối, nhưng khi nhìn kỹ, lại có cảm giác như có thứ gì đó mà hắn hoàn toàn không thể hiểu được.

Lúc run rẩy cao trào, nước mắt một mực đọng lại trong hốc mắt rốt cuộc không kiềm được nữa tuôn ra, Triệu Ngu bấu chặt bờ vai của hắn thét lên thành tiếng.

Thấy cô khóc đến mức toàn thân run rẩy, Hứa Thừa Ngôn không nhịn được mà đưa tay giúp cô lau nước mắt, cúi đầu muốn hôn lên môi cô.

Nhưng mà, Triệu Ngu lại quay đầu tránh đi.

Lúc trước hắn không thích hôn cô, hiện tại khó có khi hắn thấy cô đáng thương mà đau lòng nguyện ý dỗ dành, thế nhưng cô lại không muốn.

Hứa Thừa Ngôn sắp nổi giận đến nơi, nhưng nhìn dáng vẻ nước mắt giàn giụa của cô, lưa giận lại chợt tan biến.

Hắn mặt không đổi sắc nhìn Triệu Ngu, hỏi: “Đã đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?”

Triệu Ngu đứng dậy, không để ý dính nhớp giữa hai chân cùng quần áo lộn xộn, đi thẳng đến bồn rửa mặt rút ra một điếu thuốc châm lửa, yên lặng hút hơn một nửa mới quay đầu lại nhìn hắn, cười nói: “Sao nào? Muốn giới thiệu cho tôi à?”

Hứa Thừa Ngôn khó có khi nghiêm túc gật đầu, đúng là hắn có ý muốn giúp cô, mặc kệ là trong nước hay ngoài nước, bác sĩ tâm lý tốt bao nhiêu hắn đều có thể mời đến.

Triệu Ngu nhả một ngụm khói, vẻ mặt nghiền ngẫm: “Đã gặp rồi, bác sĩ nói bệnh này của tôi không khó trị, chỉ cần tìm thêm mấy tên đàn ông đến làm tình, hoặc là kiếm nhiều tiền hơn chút rồi qua mấy ngày sẽ khỏi ngay, cho nên…”

Cô giảo hoạt cười, vươn tay về phía hắn: “Hứa tổng, hôm nay còn chưa trả tiền đâu.”

Hứa Thừa Ngôn chỉnh xong quần áo thì đứng dậy, cũng tự châm cho mình một điếu, ung dung nói: “Lần trước cho cô 5 vạn còn chưa có làm đâu.”

Triệu Ngu không nhịn được trợn trắng mắt: “Đến giờ mà vẫn còn nhớ, quả nhiên là đồ keo kiệt.”

Hứa Thừa Ngôn cười, ngậm thuốc lá đi ra ngoài, cầm chiếc ví màu đen trên sofa lấy ra một tấm thẻ đưa cho cô: “Phí khám bác sĩ tâm lý, không muốn cho tôi biết bệnh tình thì tự đi đi.”

Dừng một chút, hắn lại bổ sung: “Tôi không thích làm tình cùng một con điên cứ động một chút là cảm xúc mất khống chế.”

Triệu Ngu cười nhận tấm thẻ, cẩn thận ngó lại một lần, gật đầu: “Có cái này thì không cần xem bác sĩ tâm lý nữa, ngày mai mua túi, ngày mốt mua xe, ngày kia…”

Hứa Thừa Ngôn sâu kín nói: “Hạn mức cao nhất 10 vạn.”

(10 Vạn= 100.000ndt= 329.903.000vnđ ha ha 򠠩

Triệu Ngu cười nhạo: “Vắt cổ chày ra nước.”

Mắt nhìn đến thứ đồ chơi giữa háng hắn lại dựng thẳng lên lần nữa, Triệu Ngu cười nói: “Hứa tổng sợ đêm nay bị tôi làm phá sản, nên định cứ thế gắng gượng để nó tự mềm xuống à?”

Hứa Thừa Ngôn hút hai hơi, xoay người đi vào toilet: “Phim truyền hình đều là gạt người, đàn ông uống thuốc kích dục không phải chỉ có thể dùng đàn bà mới được, mà còn có thể tự mình thủ dâm.”

Nghe được tiếng hắn rửa tay, Triệu Ngu đang định đi theo vào để nhìn bộ dáng vị Hứa đại công tử không ai bì nổi này giờ lại thảm đến độ chỉ có thể tự thủ dâm, đã lại nghe âm thanh của hắn từ bên trong truyền ra: “Bớt lượn lờ trước mặt tôi đi, tôi đã bảo tài xế đưa cô trở về.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232