Trở về

Phần 187
Phần 187

Vụ án Thôi Lam bị tuôn ra, đối với Lan Tỉ chắc chắn là bất lợi, tuy rằng mức độ gièm pha này không đến mức đánh bại được cả công ty hàng đầu, nhưng giá cổ phiếu ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng, nếu cuối tuần này không thể xử lý ổn thỏa, chờ đến thứ hai đầu tuần cũng không biết sẽ phát sinh thế nào nữa.

Cho nên Tiết Trạm và Thương Lục không đợi lâu ở bệnh viện đã lại rời đi, mặc dù chuyện này bọn họ sớm đã cân nhắc lợi hại, nhưng thân là cổ đông mới của Lan Tỉ, bọn họ cũng không dám chủ quan chút nào.

Cho đến hơn 10 giờ sáng, mới có y tá thông báo Kỷ Tùy đã tỉnh, tình trạng cơ bản đã ổn định, người nhà có thể đi xin thăm hỏi.

Trong nháy mắt, Triệu Ngu cảm giác cả người đều mơ mơ hồ hồ, cứ như đã hoàn toàn đặt bản thân trong mộng, không thấy có gì là chân thật.

Chờ cô ngồi yên ở trên ghế ngơ ngác mất vài giây, nước mắt mới bỗng nhiên chảy dài trên gương mặt.

Nhưng cô không dám đi thăm hỏi, thân thể Kỷ Tùy giờ còn quá suy yếu, chỉ sợ hắn thấy cô sẽ càng bị kích thích, mà cô cũng thật sự không biết phải đối mặt với hắn thế nào nữa.

Trang Diệp cũng không dám đi thăm, hiện tại hắn và Kỷ Tùy, hiện tại Trang gia và Kỷ Tùy, đều lâm vào một loại quan hệ xấu hổ không thể nói rõ, hắn cũng không biết phải làm sao để đối mặt với Kỷ Tùy nữa.

Đến ngày thứ tư, Kỷ Tùy mới được chuyển đến phòng bệnh bình thường.

Lúc hắn rời khỏi phòng ICU là trạng thái ngủ say, chờ tỉnh lại mới phát hiện, bên mép giường xuất hiện một bóng người.

Có vẻ là mấy ngày này đã quá mệt mỏi nên Triệu Ngu ngủ rất say, rõ ràng là tư thế nằm dựa vào giường bệnh rất khó chịu, nhưng cô cũng không hề động đậy lấy một cái.

Không biết đã lẳng lặng nhìn cô bao lâu, hắn mới chậm rãi vươn tay, muốn đụng vào gương mặt mình vô cùng quen thuộc kia, nhưng lúc bàn tay run rẩy đã ở trên đỉnh đầu cô cách mấy centimet, lại bỗng nhiên cứng đờ.

Hắn và cô, trước nay vốn không quen thuộc. Dù đã hiểu biết về quá khứ của cô, nhưng bản thân hắn vẫn không quen không biết một Triệu Ngu “chân thực”.

Hiện tại, bọn họ đã chẳng còn quan hệ nào cả, những hành động vốn có thể tùy ý làm với cô trước đó, giờ lại chợt thành ra xa cách.

Lúc Triệu Ngu tỉnh lại, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía người trên giường, lại vừa vặn va vào một đôi mắt thâm thúy.

Sau thoáng sững sờ, cô lại chỉ có thể trốn tránh dời ánh mắt đi, nhỏ giọng nói: “Anh đã tỉnh? Có thoải mái hay không? Muốn tôi gọi bác sĩ giúp anh không?”

Tầm mắt kỷ Tùy chậm rãi rơi xuống trên vai cô, từng có lúc, người nằm trên giường bệnh là cô, nhưng hiện tại toàn bộ đều đảo ngược, biến thành cô đứng bên mép giường của hắn, thần sắc phức tạp nhìn hắn như vậy.

Giật giật môi, hắn nói: “Tôi đã… Xóa em.”

Hắn vẫn phải thở oxy, tiếng nói rất nhỏ, cũng khàn khàn đến kỳ cục, nhưng cô vẫn nghe rõ.

Cho rằng hắn muốn đuổi mình đi, Triệu Ngu tự giễu cười, chuẩn bị xoay người rời đi, rồi lại nghe giọng nói của hắn đứt quãng truyền đến: “Tôi và em… Không liên quan, tôi làm… Bất kể chuyện gì… cũng không… liên quan đến em…”

Cho nên, anh sống hay chết cũng không liên quan đến em, trúng một vết thương này, càng không cần em phải tự trách áy náy.

Triệu Ngu bừng tỉnh ngẩn ra, ngơ ngác đứng mãi ở mép giường nhìn gương mặt trắng bệch của hắn bị mặt nạ dưỡng khí chụp xuống, chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên ầng ậc.

“Kỷ Tùy.” Dùng sức chớp mắt vài cái mà vẫn không thể khống chế được nước mắt trào ra, Triệu Ngu yên lặng nhìn hắn, muốn nói một câu rất xin lỗi, nhưng lại không sao mở miệng được.

Mọi chuyện cô làm, sao chỉ có một câu xin lỗi là có thể xóa bỏ?

Bản năng muốn vươn tay giúp cô lau đi nước mắt, nhưng đầu ngón tay giật giật mãi, hắn lại ghìm lại, trầm mặc hồi lâu rồi nhìn ra ngoài phòng bệnh, hỏi: “Chỉ có mình em?”

Triệu Ngu không hiểu rõ ý hắn, đáp: “Trang Diệp cũng ở đây, anh ấy đi xuống tầng dưới nộp viện phí.”

Kỳ thật Tiết Tử Ngang cũng đang ở bên ngoài, chỉ là cô nghĩ, hẳn là giờ hắn không muốn nghe thấy những cái tên này.

Kỷ Tùy nói: “Để Trang Diệp… Đưa em về đi, đừng ở lại đây.”

Có cuộc đối thoại vừa rồi, Triệu Ngu ẩn ẩn cảm thấy hắn không phải đang đuổi cô đi, ngừng hai giây, cô vẫn hỏi: “Tại sao?”

Kỷ Tùy rũ mắt nhìn xuống ngực mình: “Cô ấy sẽ không… Từ bỏ ý đồ, anh cũng không biết… Cô ấy sẽ… Làm ra chuyện gì nữa, đừng để mấy vệ sĩ kia… rời khỏi em…”

Triệu Ngu đã hiểu, hắn là muốn nói Trang Diệc Tình bị dồn vào đường cùng, còn có thể dùng cả bí mật cha ruột mình đi kích thích Trang Như Vân, vậy khẳng định cũng có thể làm ra chuyện quá khích với cô.

Chỉ là hắn còn không biết, vụ án có liên quan đến Trang Diệc Tình đã bị điều tra, ngắn ngủn mấy ngày này, từ tội danh mướn người hành hung đến việc đút lót hối lộ, cá nhân nhà mấy công ty đầu tư khác cũng đang xảy ra vấn đề, tài sản bị đóng băng, ít nhất mấy ngày này cô ta đều không thể tới đối phó với cô.

“Yên tâm, vệ sĩ đang ở bên ngoài.” Cô không nói cho hắn biết tình hình hiện tại của Trang gia, nhưng không nhịn được hỏi, “Anh đã sớm biết việc Trang Như Vân tàng trữ súng ống?”

Kỷ Tùy do dự một chút, gật đầu.

Hắn thường đi đến các câu lạc bộ bắn súng, không chỉ có Trang Diệp đi theo, mà đôi khi Trang Như Vân cũng sẽ đòi theo, mỗi lần như thế hắn vẫn luôn từ chối, mà ở nơi đó có rất nhiều người thích quân đội, cũng không ít người tàng trữ súng ống trái pháp luật, sau khi Trang Như Vân quen biết với những người đó, tự nhiên có đường tắt để sở hữu súng thật.

“Vậy anh… Đã sớm đoán được Trang Như Vân có ngày sẽ nổ súng, cho nên chưa từng thật sự rời khỏi Trang gia, là để chờ đợi một ngày này?”

Kỷ Tùy lắc đầu, nhưng rồi lại gật đầu. Kỳ thật lúc đầu hắn càng lo khẩu súng kia sẽ rơi xuống tay Trang Diệc Tình, rốt cuộc người hiện tại thân ở bước đường cùng cũng là Trang Diệc Tình, mà cô ta cũng biết về sự tồn tại của khẩu súng kia, nói không chừng trong lúc nóng máu sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì, chỉ là không thể ngờ cô ta sẽ bức Trang Như Vân trước.

Nhưng có thế nào cũng chẳng sao, ân tình nợ Trang gia kiểu gì cũng phải trả, bất kể phải đỡ viên đạn kia vì ai, với hắn cũng không khác nhau.

Triệu Ngu buồn bã nhìn hắn: “Rõ ràng anh có thể tránh khỏi toàn bộ những chuyện này.”

Nếu không vì hắn cầm cổ phần trong tay truyền cho kẻ địch của Lan Tỉ là cô, khiến hắn thấy hổ thẹn với Trang gia, thì sao người giờ phút này phải nằm trên giường bệnh là hắn được?

Thậm chí đến chính hắn cũng không ngờ, rằng hiện tại hắn đang nằm trên giường bệnh, mà không phải trong nhà xác lạnh băng.

Bởi vì hắn đã lựa chọn trả giá, bằng chính sinh mệnh của hắn.

Kỷ Tùy khẽ giật môi, nhưng chỉ rủ mắt xuống không hề nhìn cô.

Hắn không có lựa chọn nào khác.

Thứ hắn có, cũng chỉ là cổ phần Lan Tỉ và cái mạng này.

Nếu cô đã muốn cổ phần, vậy cái mạng kia, cũng chỉ có thể cho Trang gia.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232