Trở về

Phần 81
Phần 81

Khi thấy Triệu Ngu và Tiết Trạm cùng ra khỏi văn phòng, Triệu Ngu còn nói nhỏ là sẽ không đi ăn cơm với các cô, đôi mắt của Vương Kỷ và Hạ Nam lập tức sáng lên.

Vẻ mặt của Tiết Tử Ngang đã cực kỳ khó coi, nhưng còn chưa quá hai giây, hắn đã đột nhiên tươi cười, nói: “Đi ăn cơm sao? Cháu cũng đi nữa.”

Triệu Ngu còn chưa tỏ thái độ, Tiết Trạm đã lạnh lùng liếc nhìn hắn: “Không có chỗ cho cậu.”

Nụ cười trên mặt hắn vụt tắt, Tiết Tử Ngang đứng thẳng lưng, nhìn chằm chằm Tiết Trạm: “Chú không nhớ đã hứa với cháu những gì sao?”

Tiết Trạm không nói chuyện, nhưng lại vươn tay ôm lấy eo của Triệu Ngu, như thay câu trả lời.

Triệu Ngu lại bị hắn làm cho kinh ngạc, nhưng cô cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ phối hợp yên lặng đứng cạnh.

Sau đó, cô để ý thấy Tiết Tử Ngang siết chặt tay thành nắm đấm.

Nhiệt độ trong văn phòng nháy mắt đã giảm xuống đến âm độ, tất cả mọi người đều không ai dám lên tiếng, cho dù là những người đã chờ mong cảnh này từ rất lâu như Vương Kỷ và Hạ Nam, cũng không thể nhịn được mà toát mồ hôi, còn những thư ký khác thì đang nghĩ, nếu hai ông chủ đánh nhau thì họ phải khuyên can thế nào giờ.

Tiết Trạm cũng không muốn dây dưa cùng Tiết Tử Ngang, hắn ôm Triệu Ngu đi thẳng về phía thang máy.

Tuy Tiết Tử Ngang đã siết chặt tay đến phát ra tiếng răng rắc, nhưng cũng không đuổi theo nửa bước.

Đến khi hai người đã bước vào thang máy, thấy cửa thang máy đã khép lại, Tiết Trạm với thu tay đặt trên eo Triệu Ngu lại.

Hắn không lên tiếng, Triệu Ngu cũng im lặng đứng đó, lặng lẽ suy đoán tâm tư của hắn.

Cô cũng rất tự mình hiểu lấy, còn không tự cho rằng Tiết Trạm lại đột nhiên yêu cô. Nhưng hành động đột ngột hôm nay của hắn, đã thật sự làm cho người khác phải kinh ngạc nghi ngờ.

Tiết Trạm chọn một nhà hàng gần đó, phòng đã được đặt trước, đồ ăn cũng đã chuẩn bị xong.

Sau khi phục vụ rời đi, hắn mới lên tiếng: “Tôi đã hứa với hắn, sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với cô.”

Triệu Ngu cũng không thấy bất ngờ. Trên thực tế, từ lúc cô chọn Tiết Tử Ngang làm con đường tắt để tiếp cận Tiết Trạm, cô đã suy nghĩ đến điều này.

Hai người là chú cháu, đối với cô mà nói, vừa có lợi mà cũng vừa có hại, trong những tình huống bình thường, thì chẳng có người chú nào lại đi giành phụ nữ với cháu trai của mình.

Triệu Ngu không nói gì, chờ hắn nói tiếp.

Tiết Trạm chậm rãi ăn thêm mấy miếng rồi mới nói: “Cô cũng thấy trạng thái gần đây của nó rồi đấy, bởi vì cô nên không được ổn định. Mẹ và ông nó đều đã đến tìm tôi, họ nói rằng chuyện này nên ngừng hay không cũng phải sớm quyết định dứt khoát mọi thứ.”

Triệu Ngu hiểu rõ, đơn giản là người nhà họ Tiết không muốn cô và Tiết Tử Ngang dây dưa quan hệ không rõ với nhau, dù là Tiết Tử Ngang đơn phương cầu hợp lại cũng không được, cho nên Tiết Trạm mới ở đây để chấm dứt mọi chuyện.

Hắn nhàn nhạt nhìn cô, tiếp tục nói: “Là Tiết Tử Ngang có lỗi với cô, cho nên tôi cũng tôn trọng sự lựa chọn của cô, vấn đề vừa rồi tôi đã hỏi ở văn phòng, cô cẩn thận suy nghĩ rồi hãy đưa ra quyết định.”

Nói trắng ra là, người nhà họ Tiết thay mặt Tiết Tử Ngang đến để chất vấn cô.

Cô và Tiết Tử Ngang cãi nhau, sự trả thù của cô dành cho Tiết Tử Ngang, chỉ là muốn dạy dỗ hắn rồi sau đó lại bình thường như trước, hay là thật sự hận hắn, trả thù xong sẽ không còn quay đầu nữa?

Nếu là vế trước, nhà họ Tiết sẽ bằng lòng chấp nhận cô, nhưng nếu là vế sau, nhà họ Tiết sẽ không cho phép cô ở gần Tiết Tử Ngang nữa.

Triệu Ngu cười: “Lúc rồi trong văn phòng Tiết đổng, tôi cũng đã nói rất rõ, còn nếu kế tiếp Tiết Đổng muốn tôi rời khỏi Hoa Xán hay làm gì khác, mời anh cứ nói thẳng.”

Tiết Trạm hỏi: “Cô thật sự muốn rời Hoa Xán?”

Triệu Ngu trầm mặc, vẻ mặt thoáng chút do dự.

Ngay từ đầu cô đã không định rời khỏi Hoa Xán, nhưng là vì Tiết Tử Ngang không cho phép, cô có thể nhân cơ hội này mà gây chuyện với hắn, cũng mượn cơ hội để lên làm trợ lý cho Tiết Trạm, nhưng cùng một tiết mục mà diễn quá lâu, cũng không khỏi sẽ sơ sẩy.

Sau vài ngày hết giận, chờ cô dần bình tĩnh lại, nếu thật sự vẫn muốn rời khỏi Hoa Xán thì đã có thể nhờ Tiết Trạm giúp đỡ, thậm chí là tìm đến ông và mẹ của Tiết Tử Ngang. Bọn họ nhất định sẽ không ấu trĩ như hắn, cứ một hai phải giữ một nhân viên quèn. Dù sao cô cũng không phải là người phù hợp nhất để ngồi vào vị trí Tiết phu nhân.

Cho nên mấy ngày nay, Triệu Ngu đã dần để lộ sự do dự của mình với nhóm Vương Kỷ.

Cô và cũng từng nói với Kỷ Tùy, Hoa Xán là một công ty cực kỳ tốt, không biết có bao nhiêu người phải tranh giành đến bể đầu để vào được đây, cô không chỉ là nhân viên trong công ty, có được ba năm kinh nghiệm vô cùng quý giá, mà giờ còn là thư ký của Phó chủ tịch. Trừ bỏ việc cùng yêu đương với Tiết Tử Ngang, nếu chỉ đơn giản xem xét trên phương diện phát triển sự nghiệp, cô thật sự có điều không nỡ bỏ.

Cô đã làm việc ở đây 3 năm, từ khi cô chỉ là một người mới, đây cũng là công việc đầu tiên của cô sau khi tốt nghiệp. Cô thật sự luyến tiếc mọi thứ có được ở hiện tại, điều này cũng rất bình thường.

Tiết Trạm sớm đã đoán ra tâm tư của cô, nếu không hắn cũng sẽ không hỏi cô như vậy.

Thấy cô do dự, hắn đã càng thêm rõ ràng: “Vậy không cần đi, cứ tiếp tục diễn tiếp màn kịch hôm nay đi.”

“Ý của Tiết tổng là…”

“Đau dài không bằng đau ngắn.”

“Anh không sợ hắn sẽ phát hiện?”

Tiết Trạm thong thả mà nhấp một ngụm trà: “Tôi còn không hiểu cháu trai của mình sao, nhưng nó lại không hiểu tôi, mà hình như, cũng không đủ hiểu cô, vừa vặn cũng có thể như cô mong muốn, tôi sẽ giúp cô trả thù nó.”

Cho nên Tiết Tử Ngang sẽ không biết bọn họ đang diễn, cho đến khi hắn không chịu nổi mà từ bỏ cô.

Nghe thì có vẻ như hắn đang giúp cô trả thù Tiết Tử Ngang, thoát khỏi sự quấy rầy của Tiết Tử Ngang, nhưng thật ra, hắn vẫn là vì cháu trai của mình mà thôi, từ đầu đến cuối, hắn đều đứng về phía nhà họ Tiết.

Nhìn người đàn ông đang nhàn nhã ở đối diện, lần đầu tiên Triệu Ngu bỗng có cảm giác rất mạnh mẽ… có lẽ ngay từ đầu cô đã chọn sai mục tiêu.

Bởi vì cô không có đủ tự tin như bây giờ, đủ tự tin rằng mình có thể chinh phục được người đàn ông này, khiến hắn vì cô làm việc.

Thậm chí, coi như cô đánh cược thắng trong ngày kết hôn của Từ Miểu, cho dù Tiết Tử Ngang có thực sự quan tâm đến cô, thì cô cũng không thể thông qua Tiết Tử Ngang mà báo thù được.

Suy cho cùng, Tiết Trạm mới thực sự là người nắm quyền, bất kể là Tiết Tử Ngang có bao nhiêu quan trọng đối với Tiết gia, nhưng chỉ cần Tiết Trạm không đồng ý, Tiết Tử Ngang cũng sẽ chẳng làm được gì hết.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232