Trở về

Phần 209
Phần 209

Từ sáng sớm bầu trời đã âm u, trên quảng trường cạnh khu chung cư thế mà vẫn có người đang nhảy múa, tiếng nhạc từ cửa sổ truyền vào, lại làm cho người ta cảm thấy bực bội.

Thương Lục đã đi lên nhà Triệu Ngu suốt hai giờ.

Xe của hắn đang đỗ ở bãi đỗ xe tạm thời bên cạnh, nếu không đỗ xe ở bãi đỗ dưới tầng hầm, thì hẳn là cũng không định qua đêm ở nhà cô ấy, chỉ là đã lên đấy lâu như vậy, sao còn chưa chịu về.

Kỷ Tùy không biết sao mình lại đi chú ý vấn đề này nữa, nhưng bắt đầu từ khoảnh khắc hắn tận mắt nhìn thấy Thương Lục đi vào tòa nhà kia, trong đầu hắn đã suy nghĩ một đống chuyện lung tung.

Hắn nhớ lúc trước khi mình cũng có thể tự do ra vào ngôi nhà đó, hắn nhớ mọi thứ quen thuộc trong nhà cô, nhớ những lúc ở chung với cô, nhớ thân phận bạn trai khi đó… cho dù sau này biết được, tất cả chỉ là một trò cười.

Mà vừa rồi khi Thương Lục xuống xe từ bên cạnh, rõ ràng cũng đã thấy được hai người họ trong xe, chỉ là hắn phản ứng lạnh nhạt như vậy, ngược lại làm cho người ta có cảm giác hắn hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của bọn họ, còn rất tự nhiên đi lên tìm Triệu Ngu.

Rõ ràng lúc trước, những thứ này đều là quyền lợi của hắn. Kỷ Tùy không hiểu sao cảm thấy trong lòng chua xót, rồi lại không ngừng nói với bản thân, có lẽ mình chỉ không cam lòng, không cam lòng một đoạn cảm tình nói không có liền không có, cũng không buông bỏ được những ký ức tốt đẹp nhất trong cuộc đời này.

Quay đầu sang nhìn Kỷ Tùy, lại ngẩng đầu tiếp tục nhìn ánh đèn chiếu sáng khung cửa sổ trên cao, Lăng Kiến Vi do dự hồi lâu mới nói: “Anh Kỷ Tùy, hay là em đưa anh về trước nhé?”

Lúc ở bệnh viện, do hắn quá sốt ruột mới chạy đi tìm Kỷ Tùy hỏi xem Triệu Ngu đã đi đâu, Kỷ Tùy còn khăng khăng chắc chắn, Triệu Ngu sẽ không từ mà biệt nếu không xảy ra chuyện gì, đến khi nhìn thấy ánh đèn trên tầng biết rằng cô đã không sao, tuy hắn đã yên tâm rất nhiều, nhưng ngược lại cứ cảm thấy trong lòng chợt hụt hẫng.

Dường như mỗi người đều hiểu rõ cô hơn nhiều so với hắn, dường như mỗi người đối với cô đều có ý nghĩa rất riêng, chỉ có sự tồn tại của hắn, đối với cô từ trước tới giờ đều chẳng có quá nhiều ý nghĩa, hắn tỉ mỉ chăm sóc cô lâu như vậy, mà cô lại chỉ nói một câu tạm biệt đơn giản đến thế, thậm chí, đó cũng không được tính là lời tạm biệt.

Nhìn ánh đèn trên tầng vẫn không hề thay đổi từ xa, Kỷ Tùy gật đầu: “Được.”

Trước khi tới đây, hắn đã làm thủ tục xuất viện, vì thế Lăng Kiến Vi hỏi: “Nhà anh ở đâu?”

Chần chờ một lát, Kỷ Tùy nói: “Đông Phương Danh Đình.”

Đó là khu chung cư hắn ở lúc trước, là nơi tấc đất tấc vàng, một căn chung cư bình thường cũng có giá không hề rẻ.

Tiền mua chung cư tuy là của hắn, nhưng ngọn nguồn vẫn không tách được khỏi Trang gia, cho nên trước khi trúng đạn hắn đã gửi thông tin muốn bán nhà cho người môi giới.

Lúc ở bệnh viện hắn cũng đã nhận được điện thoại của người môi giới báo rằng có một khách hàng muốn xem phòng, nhưng hắn đi lại không tiện nên chỉ có thể kéo dài thời gian, hiện tại căn hộ này vẫn là của hắn, tạm thời cũng không có chỗ ở, hắn cũng chỉ có thể trở về đó.

Lăng Kiến Vi đưa Kỷ Tùy đến dưới tầng, hắn một mình đi thang máy lên trên, trở về nơi vô cùng quen thuộc, hình như luôn có thể gợi cho người ta rất nhiều hồi ức.

Mở cửa chính ra, cánh cửa mà hắn cùng Triệu Ngu từng tay trong tay đi qua vô số lần, thang máy chật hẹp, bọn họ không màng có camera giám sát mà ôm hôn thắm thiết, mật mã nhà hắn đã được đổi thành sinh nhật của Triệu Ngu, cũng đã lưu cả dấu vân tay của cô, phía sau cửa, trên tường có một vết móng tay hơi mờ, được lưu lại lúc hắn không kiêng dè gì đè cô lên cửa ra sức làm tình.

Sofa, thảm, bàn ăn, phòng tắm, phòng bếp, phòng ngủ chính, mỗi một nơi dường như vẫn còn lưu lại dấu vết hoan ái của bọn họ, mỗi một góc, dương như đều có thể nghe được tiếng nói cười vui vẻ của cô.

Bọn họ cùng nhau nấu cơm trong phòng bếp, cùng nhau tắm rửa trong phòng tắm, cùng nhau làm việc trong thư phòng, cùng nhau ngắm cảnh đêm từ ban công…

Lồng ngực cứ có cảm giác vô cùng đau đớn, không biết có phải do miệng vết thương còn chưa hoàn toàn khép lại hay không, nhưng giờ phút này, hắn lại đột nhiên rất muốn uống rượu.

Hắn nhớ rõ lần đầu tiên Triệu Ngu tới nhà hắn, là bởi vì cô uống say. Lần thứ hai tới nơi này, cô ở trên ban công uống bia cùng hắn, đánh cờ cùng hắn trong phòng khách.

Nhưng khi Kỷ Tùy mở tủ lạnh ra, bên trong tất cả đều trống rỗng.

Cũng đúng, hắn đã quên mất, trước lúc bị thương vào mấy ngày sau khi biết được chân tướng, hắn đã một mình trốn trong nhà mượn rượu giải sầu, tất cả rượu có thể uống được đều đã bị hắn uống sạch, nơi nào còn rượu mà tìm nữa?

Hắn xoay người ra cửa, muốn xuống cửa hàng tiện lợi dưới tầng để mua, nhưng mới đi được vài bước đã dừng lại.

Hắn còn nhớ rõ mình đã nói với cô, mượn rượu giải sầu là vô dụng, chỉ là không biết sao bản thân lại đã quên mất.

Di động vang lên, màn hình hiển thị một dãy số xa lạ, mi tâm hắn không tự chủ được nhướng lên, trong đầu đột nhiên không thể hiểu hiện lên một ý niệm: Có khi nào là cô gọi đến hay không? Là nói lời tạm biệt với hắn, hay là muốn nói điều gì khác?

“Chào.” Kỷ Tùy phát hiện, cổ họng hắn đã hơi nghẹn lại.

“Kỷ tiên sinh, chào anh, tôi là Tiểu Vương người môi giới nhà đất, anh còn nhớ tôi không?”

Đáy lòng dường như có gì đó mất mát, Kỷ Tùy ngẩn người, nói: “Ừm, có việc gì sao?”

“Kỷ tiên sinh chuyện là vầy, có một vị khách đã nhìn trúng căn chung cư của anh, sau khi xem hình xong liền quyết định muốn mua, giá cả tùy anh quyết định, càng nhanh càng tốt, anh xem anh có ý kiến gì không?”

Ngước mắt lên nhìn xung quanh một vòng, Kỷ Tùy nắm chặt di động, sau một hồi lâu do dự, nói: “Thật ngại quá, tôi… Không muốn bán nữa.”

Hắn vốn đã chuẩn bị bán căn nhà này, đem tiền trả cho Trang gia, nhưng vào lúc này đây, lại đột nhiên luyến tiếc.

Phóng tầm mắt nhìn lại, trên bàn còn có ly nước Triệu Ngu uống dở, cả sách vở, máy tính, hắn đứng dậy đi vào phòng ngủ, tủ quần áo hơn phân nửa đều là quần áo của cô, trong phòng tắm vẫn còn để đồ vệ sinh cá nhân và mỹ phẩm dưỡng da của cô nữa.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tất cả đồ đạc của cô đều còn ở đây, nếu không phải cơn đau nơi ngực hắn quá mức chân thật, có khi Kỷ Tùy đã cho rằng, mình chỉ đang nằm mơ.

Trở lại phòng khách uống vài viên thuốc giảm đau lần nữa, Kỷ Tùy lặng lẽ ngồi trên sô pha ngây người một lúc lâu, lại bỗng có điện thoại gọi đến.

Vẫn là một dãy số xa lạ, hắn cho rằng có khi liên quan đến người môi giới, sau khi nhận cuộc gọi mới phát hiện đây là giọng của Thương Lục.

Thương Lục nói: “Cổ phần ở Lan Tỉ của anh tôi sẽ trả lại nguyên vẹn, nhưng theo quy định, anh phải chờ sau mấy tháng nữa, muốn cổ phần hay là tiền, anh cứ quyết định.”

Giờ này, hẳn là hắn vẫn còn ở chỗ đó…

Không biết vì sao lại hiện lên suy nghĩ như vậy, Kỷ Tùy tự giễu cười hỏi: “Là ý của cô ấy?”

“Cô ấy không nói đến việc này, là ý của tôi, Tiết Trạm cũng tán thành.”

Triệu Ngu không đề cập đến, nhưng Thương Lục biết cô sẽ bởi vậy mà áy náy, vì thế mới đưa ra quyết định này thay cô, Tiết Trạm cũng hiểu và quan tâm cô như thế, cho nên cũng đồng ý.

Những lời này có ý gì, Kỷ Tùy hiểu rõ.

Ánh mắt hắn dừng trên chiếc bình giữ ấm cô hay dùng, chậm rãi nói: “Những thứ đó đã không còn quan hệ gì với tôi, muốn giải quyết thế nào, tùy các anh.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232