Trở về

Phần 14
Phần 14

Chạng vạng tối sau hôm Triệu Ngu xin nghỉ ở nhà, Tiết Tử Ngang đi đến chung cư của cô.

Vừa vào cửa hắn đã kéo cổ tay cô vén tay áo lên nhìn, sau đó nhẹ nhàng thở ra.

Triệu Ngu biết, hắn là sợ cô lại bắt đầu tự hại mình.

Nhưng Triệu Ngu cũng biết, hiện tại ở trong lòng Tiết Tử Ngang, cô còn chưa tính là gì, gì mà giận dỗi, tự thương tổn bản thân, ngẫu nhiên thể hiện ra chút mất mát hờn dỗi là đủ rồi, chứ nếu còn hành động tàn nhẫn như vậy, chỉ sợ Tiết Tử Ngang sẽ lập tức chạy mất dép.

Nhìn lại trên cổ tay cô chồng chéo những vết thương từ trước, Tiết Tử Ngang thở dài một hơi, lôi cô đi đến ghế sofa ngồi xuống, hắn mở túi mình mang đến, lấy ra một lọ thuốc mỡ rồi kiên nhẫn bôi lên giúp cô.

“Đây là thuốc bôi tránh sẹo tôi nhờ người làm ra, hiệu quả rất tốt, những vết sẹo này của em hẳn là có thể xóa hết, đừng lại làm việc gì ngu ngốc nữa.”

Chờ hắn thoa thuốc xong ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy hai hốc mắt rưng rưng của cô, đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hắn.

“Khóc cái gì?”

Hắn vừa hỏi ra một câu này, Triệu Ngu bỗng nhiên nhào tới, hôn lên môi hắn.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn hắn, rõ ràng kỹ thuật hôn vẫn còn trúc trắc, giờ phút này động tác còn càng thêm vụng về.

Nhưng hắn có thể cảm giác được sự vội vàng cùng nhiệt tình của cô.

Tiết Tử Ngang đưa tay ôm vai cô, nhiệt tình đáp lại, hắn quấn lấy môi lưỡi cô liếm mút truy đuổi, rồi lại nhanh chóng đè cô dưới thân.

Hắn vội vã lôi kéo quần áo cô, vuốt ve da thịt, xoa nắn đôi vú, còn khảy qua khảy lại giữa hai chân cô, chờ đến khi cô đã run rẩy rên rỉ kịch liệt, hắn mới bắt đầu cởi bỏ quần của mình, đưa cột thịt nóng như lửa vào trong cơ thể cô.

Từ phòng khách, đến tận phòng ngủ.

Từ sofa, đến trên giường.

Bọn họ tiếp tục hoàn thành việc còn dang dở ở văn phòng, ôm lấy nhau làm hết lần này đến lần khác, thay đổi vô số tư thế, cho đến tận khi cả hai cùng sức cùng lực kiệt, thở hồng hộc ra mới thôi.

Ngày hôm sau, cả hai cùng nhau ra cửa đi làm, nhưng Triệu Ngu không ngồi xe hắn, mà tự lái xe của mình.

Cô là cố tình muốn tránh ánh mắt của người khác, không muốn họ biết được quan hệ của hắn và cô, còn rất ngây thơ nói với Tiết Tử Ngang rằng, hy vọng trong công ty, cô sẽ chỉ dựa vào chính mình để tự chứng minh được năng lực làm việc của bản thân.

Con người cô vẫn luôn tràn ngập mâu thuẫn như thế, nhưng so với mấy ngày trước, dường như cô đã có một thứ quyết tâm càng thêm kiên định, hoặc là nên nói, đã càng hãm sâu vào trong đó.

Tiết Tử Ngang không nói gì, hắn ngầm đồng ý tất cả, nguyện ý duy trì lòng kiêu ngạo và tự trọng mà cô muốn.

Nhưng đồng thời, hắn cũng chưa cho cô một thân phận rõ ràng như cũ.

Trong lòng Triệu Ngu tự hiểu rõ, cái thân phận kia, hẳn nên gọi là “thế thân” mới đúng.

Đây là thứ danh phận mà hầu như mọi người đều vô cùng chán ghét, thế nhưng cô lại phải hao tâm tổn trí, đấu tranh giành giật về cho bản thân.

“Cái này cần phải… đưa lên tầng 42 cho Tiết phó chủ tịch sao?” Nhìn lại tập văn kiện trong tay, Triệu Ngu bỗng hơi ngại ngùng.

Tiết Tử Ngang hơi ngừng một chút, nói: “Để Diệp Tử đưa cũng được.”

Trong mắt Triệu Ngu như mang theo mong đợi: “Về sau có phải em… đều không cần gặp Tiết phó chủ tịch nữa hay không?”

Đương nhiên là không có khả năng, cô thân là thư ký của Tiết Tử Ngang, Tiết Trạm còn là cấp trên của Tiết Tử Ngang, chắc chắn sẽ có thời điểm bọn họ cần phải tiếp xúc.

Tiết Tử Ngang biết cô đang băn khoăn điều gì, hắn vỗ vỗ vai cô, nói: “Không sao, đừng sợ, đừng để chuyện đó trong lòng, trong mắt chú tôi luôn chỉ có công việc, em cứ coi chú ấy như công cụ làm việc là được.”

Nói thì nói như vậy, nhưng dù sao cũng đã ở vào tình huống trần truồng bị người ta nhìn hết thân thể, sao cô có thể xem như không có gì xảy ra được?

Vì thế để đúng với thiết lập cá nhân, Triệu Ngu quả thật luôn muốn tránh gặp phải Tiết Trạm, mà Tiết Trạm cũng không biết có phải vì chuyện xảy ra ngày đó hay không, mà cũng không thấy đến chỗ Tiết Tử Ngang nữa.

Hôm nay Tiết Tử Ngang cùng Phó Thao đi gặp một khách hàng lớn, Triệu Ngu ở lại công ty sửa sang lại báo cáo, chợt thấy Diệp Tử nổi giận đùng đùng bước ra từ thang máy, dùng sức đập mấy tập văn kiện xuống mặt bàn Triệu Ngu đánh “bang” một tiếng: “Cô không biết chữ à? Vấn đề đơn giản thế này mà cũng sai được?”

Triệu Ngu rũ mắt nhìn lại, thấy trên bảng báo cáo chi chít số liệu, có một cột dữ liệu dày đặc được bút đỏ khoanh tròn.

“Chỗ này không hề sai, tôi đã thẩm tra và đối chiếu với số liệu gốc, kết quả chính là như vậy.”

“Nếu không sai thì sao Vương Kỷ lại nổi giận? Rõ ràng là cô tính sai số liệu, còn muốn để tôi đưa lên cho bị mắng, cô cố ý có phải không?”

Triệu Ngu cười lạnh: “Vì sao Vương Kỷ lại nổi giận với cô mà cô còn không tự biết sao? Là ai ở sau lưng khua môi múa mép, nói thư ký Vương được Tiết phó chủ tịch coi trọng, dựa vào quan hệ không chính đáng với Tiết phó chủ tịch mà trèo lên thế?”

Diệp Tử đã tức muốn hộc máu: “Người không tự biết là cô thì có, ỷ bản thân có chút tư sắc đã muốn quyến rũ Tiết tổng, cô cũng xứng chắc? Tôi nói cho cô biết, đừng đắc ý quá sớm, hiện tại chẳng qua anh ta chỉ thấy cô mới mẻ mà thôi, cô cho rằng mình còn có thể ngây ngốc ở đây được bao lâu?”

Ánh mắt Triệu Ngu rơi xuống thấy nốt ruồi dưới khóe mắt Diệp Tử, không khỏi mỉa mai nhếch khóe môi: “Lời này, hẳn là nên để tôi nói với thư ký Diệp mới đúng.”

Người khác đều cảm thấy Tiết Tử Ngang đối với Diệp Tử đặc biệt, bởi vì cô ta là người duy nhất được Tiết Tử Ngang giới thiệu, lại được Tiết Tử Ngang cho gia nhập công ty làm thư ký, ngay cả bản thân Diệp Tử cũng vì thế cậy sủng mà kiêu, thật sự cho rằng Tiết Tử Ngang thích cô ta.

Nhưng ngay lần đầu tiên Triệu Ngu gặp Diệp Tử, cô đã biết, có một số người, chẳng qua chỉ tình cờ có được một số đặc điểm giống với “ánh trăng sáng” trong lòng của một người mà thôi. Ngoài điều này ra, cô ta ở trong mắt Tiết Tử Ngang thì còn lại cái gì?

Mấy ngày nay Diệp Tử vẫn luôn nén giận, cô ta càng nhìn Triệu Ngu lại càng không vừa mắt, giờ vất vả lắm mới tìm được cơ hội để xả giận, thì lại bị đối phương dùng ánh mắt châm chọc như thế nhìn lại, thế là cô ta càng thêm giận dữ, mất hết lý trí, cầm tách cà phê trên bàn ném thẳng vào Triệu Ngu.

Nhưng Triệu Ngu đã sớm đề phòng chiêu này, cô lưu loát né sang bên cạnh, ly cà phê xẹt qua người cô, rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh.

“Thư ký Diệp, đây là văn phòng, cô không muốn nhìn thấy tôi hay xả hận thù cá nhân thì cũng nên đổi địa điểm khác đi. Giờ chưa gì đã ném vỡ cốc chén, lát nữa liệu có đập hỏng máy tính luôn không?”

Triệu Ngu vừa dứt lời, sắc mặt Diệp Tử đã tức khắc trắng bệch.

Trực giác Triệu Ngu cho biết, tuyệt đối không phải chỉ vì một lời khô cằn của cô mà đã làm cô ta thấu hiểu, vì thế cô quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy người khiến cho Diệp Tử phải kinh hoàng kia.

Tiết Trạm chỉ đang đứng cách mảnh vỡ của tách cà phê chừng vài bước, thậm chí rất có thể khi chiếc tách đập xuống, đã làm bắn cà phê lên quần tây phẳng phiu của hắn.

Ngoại hình hắn có vài phần tương tự với Tiết Tử Ngang, nhưng đường cong khuôn mặt lại có điểm mềm mại hơn so với Tiết Tử Ngang, thoạt nhìn thấy, sẽ làm người ta cảm thấy đây là một người đàn ông rất ôn nhu.

Nhưng Triệu Ngu sau khi tìm hiểu kỹ càng tỉ mỉ về hắn, lại không cho là như vậy, mà người đã từng thấy cách hắn xử lý mọi việc như Diệp Tử, cũng càng không cho là vậy.

“Tiết… Tiết đổng…” Thấy người đàn ông không hề biểu hiện ra biểu tình gì, Diệp Tử lại càng thêm cuống quýt, “Xin lỗi Tiết đổng, tôi không thấy ngài đã tới, tôi không cố ý.”

“Vậy lời này của cô ý là, nếu tôi không tới thì có thể ra tay ở văn phòng?” Tiết Trạm nhàn nhạt cười, nhưng trong con ngươi đen sâu thẳm kia, tất cả đều là ý lạnh.

“Không phải Tiết đổng, là cô ta trước…”

Diệp Tử còn muốn giải thích, nhưng vừa thấy ánh mắt sắc bén của Tiết Trạm quét tới, cô ta đã lập tức nín bặt.

Đi vòng qua đống mảnh vỡ cùng vết bẩn trên mặt đất, Tiết Trạm đi thẳng vào văn phòng của Tiết Tử Ngang: “Đưa bảng báo cáo Vương Kỷ phê duyệt cho tôi, còn nữa, cả số liệu gốc cô vừa nói.”

Tuy từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng liếc nhìn Triệu Ngu một cái, nhưng Triệu Ngu biết, lời này là đang nói với cô. Hơn nữa, hắn rõ ràng đã tới được một lúc, có lẽ là từ khi Diệp Tử mới vừa xuống đến nơi, hắn nghe xong Vương Kỷ báo cáo cũng đích thân đi xuống.

“Vâng, Tiết đổng.” Triệu Ngu lấy tập tài liệu trên bàn đi theo sau hắn, tiến vào văn phòng.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232