Trở về

Phần 62
Phần 62

Trong phòng nghỉ của sảnh tiệc, cánh cửa kim loại nặng nề có thể ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.

Tiết Trạm bắt chéo chân ngồi trên sofa, tư thế nhìn rất nhàn hạ thả lỏng, nhưng ánh mắt sắc bén lại khiến người ta e ngại.

Biết nước trái cây do chính mình chuẩn bị làm xảy ra vấn đề nghiêm trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể treo một mạng người, người phục vụ kia nơm nớp lo sợ kể lại toàn bộ sự việc hôm nay, căn bản không dám giấu diếm cũng không để sót bất cứ điều gì.

Chờ hắn nói xong, Tiết Trạm trầm mặc một lát sau mới mở miệng: “Cho nên, là cậu đặt câu hỏi trước, cô ấy mới nhắc tới chuyện dị ứng với loại trái cây như cam quýt?”

Nhân viên phục vụ gật đầu: “Vâng.”

Người phụ vụ vốn không muốn nhiều lời nữa, nhưng Tiết Trạm vẫn như cũ nhìn chằm chằm, do dự một chút, hắn chỉ có thể nói thêm: “Tôi… Tôi thấy cô ấy rất xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, hơn nữa… Ăn mặc bình thường, nên nghĩ rằng chắc cô ấy cũng chỉ là nhân viên tầng chót, khả năng tiếp cận sẽ dễ dàng hơn so với những người khác, cho nên liền chủ động hỏi vài câu.”

Nói đến đây hắn lại nhanh chóng nhấn mạnh: “Tôi thật sự chỉ là muốn tiến thêm một bước kết bạn với cô ấy, chứ không nghĩ tới sẽ hại người ta, cô ấy đã nói là bị dị ứng với cam, tôi còn đặc biệt cẩn thận không để đụng vào nước trái cây khác, tôi thật sự không biết vì sao cô ấy lại vẫn bị dị ứng, có lẽ… Có lẽ là cô ấy cũng bị dị ứng với xoài chăng.”

Tiết Trạm không tiếp tục hỏi, ý bảo trợ lý dẫn người đi ra ngoài, sau đó quay sang vị giám đốc khách sạn đứng bên cạnh, cười nhạt một tiếng: “Tôi không có gì để hiểu lầm, là nhân viên của tôi ăn nhầm đồ bị dị ứng, không liên quan với phía khách sạn, tất nhiên cũng sẽ không yêu cầu chịu trách nhiệm, Chu giám đốc có thể yên tâm, chuyện này tôi sẽ không truyền ra làm tổn hại danh dự của khách sạn.”

Tất nhiên giám đốc khách sạn cũng hiểu rõ, Tiết Trạm đã tự mình tới hỏi thì tuyệt đối không thể là việc ăn nhầm đơn giản như vậy được, nhưng nếu đã được bảo đảm, những việc không nên hỏi, hắn cũng sẽ không đi lắm miệng.

Đợi đám người rời đi, Tiết Trạm mới dựa ra sau sofa, đầu ngón tay tùy ý đặt trên đùi nhẹ nhàng gõ gõ lên đầu gối, lâm vào trầm tư.

Góc đồ ăn tráng miệng là một góc chết trong đại sảnh, cho dù có điều tra camera giám sát của khách sạn, thì nhiều nhất cũng chỉ có thể tìm được đối tượng hoài nghi, không có khả năng bắt được chứng cứ chính xác, huống hồ hắn đã có thể khẳng định, người động tay động chân vào nước trái cây chính là Vu Phỉ, cho nên căn bản không cần làm việc thừa thãi.

Điều thật sự làm hắn nghi ngờ, là Vu Phỉ làm thế nào mà biết được Triệu Ngu bị dị ứng cam, lại vì sao phải làm ra chuyện ngu xuẩn thế này.

Lý giải theo chứng cứ vừa rồi, thì Triệu Ngu là không cẩn thận tạo ra khuyết điểm, Vu Phỉ là quá xúc động nên gây án, toàn bộ cũng đều rất hợp tình hợp lý, không có điểm đáng ngờ nào cả.

Nhưng sao hắn vẫn cảm thấy, dường như có chỗ nào không đúng, nhưng hắn lại không thể nói đến cùng là không đúng ở đâu.

Màn hình điện thoại ở bên cạnh sáng lên, hắn mở ra đã thấy tin nhắn Vương Kỷ báo cáo, nói tình huống của Triệu Ngu đã ổn định, không nguy hiểm đến tính mạng.

Dừng một chút, hắn lại gọi một cú điện thoại cho trợ lý Trần Chiêu: “Mời Vu tổng và Vu tiểu thư vào đây một chuyến.”

Vu Phỉ rất không muốn tới gặp hắn, nhưng mà lời mời của Trần Chiêu, nhìn có vẻ lễ độ nhưng thật ra rất cương quyết, mà người cha không rõ chân tướng của cô ta còn rất trông ngóng chuyện hai nhà có thể liên hôn thành công, cho nên hai cha con chưa gì đã xuất hiện ở phòng nghỉ.

Từ lúc Vu Phỉ vào cửa, mặt Tiết Trạm vẫn luôn lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ả. Chờ cô ta đến gần, hắn mới ung dung ném xuống một câu: “Vừa nhận được tin báo, nhân viên của tôi không cứu chữa kịp trên xe cứu thương, đã tử vong.”

Chân của Vu Phỉ nháy mắt mềm nhũn, ngã phịch trên sofa, mặt không còn chút máu nào.

Tiết Trạm cười lạnh một tiếng, nhìn về phía cha Vu Phỉ: “Vu tổng có biết con gái của mình là hung thủ giết người không?”

“Tôi không phải!” Vẻ mặt Vu Phỉ hoảng sợ, sợ hãi đến toàn thân run lẩy bẩy: “Tôi không phải! Tôi không có!”

Tiết Trạm tiếp tục lạnh lùng nhìn cô ta: “Biết rõ cô ấy sẽ dị ứng, còn âm thầm đổi cho cô ấy nước cam, còn không phải là muốn mạng người ta sao?”

Vu Phỉ liều mạng lắc đầu: “Không có! Tôi không muốn giết cô ta, tôi chỉ là… Chỉ là muốn để cô ta xấu mặt, tôi chỉ…”

“Chậc.” Tiết Trạm không nói gì mà achợt phì cười giễu cợt, chỉ mới một câu như vậy mà cái gì cũng đã tuôn ra hết, đâu còn cần hắn điều tra làm gì?

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232