Trở về

Phần 87
Phần 87

Hành lang rất dài, vị trí của Triệu Ngu và Tiết Trạm ở hai đầu khác nhau, khoảng cách xa như thế, cô gần như đã có thể khẳng định, Tiết Trạm sẽ không nghe được cô và Tống Huyền đang nói cái gì.

Nhưng mà sự tồn tại của Tống Huyền, đích xác đã có ảnh hưởng rất lớn đối với cô, suy cho cùng điều đó cũng đại biểu cho việc hiện tại cô không thể tiết lộ quá khứ ở trước mặt Tiết Trạm.

Ngẫu nhiên gặp được Tống Huyền, thật sự là điều cô làm sao cũng không ngờ tới.

Bình tĩnh đi về phía Tiết Trạm, trong đầu Triệu Ngu không ngừng suy tư về thân phận bây giờ của mình, cùng với khả năng về những vấn đề sẽ xuất hiện.

Chứng minh thư đã được đổi bởi Thương Lục trước khi cô tốt nghiệp đại học, hơn nữa, cũng không lưu lại hồ sơ trước đây, không có khả năng có người biết cô từng là Đường Hi.

Nhưng bằng cấp và trình độ học vấn của cô thì không hề bị làm giả, chỉ là cô đã đổi tên trước khi tốt nghiệp, trên giấy tốt nghiệp cũng là tên hiện tại, lấy thân phận Triệu Ngu. Khi cô ở Đại Giao cũng không lưu lại bất cứ dấu vết gì, không có gì có thể nghe ngóng, nhưng nếu muốn điều tra kỹ lưỡng quá khứ của cô, khó có thể nói rằng sẽ không tìm ra Đường Hi được.

Tiết Trạm sẽ bởi vậy mà điều tra cô sao?

Trên lý thuyết thì hẳn là sẽ không, suy cho cùng, cô cũng chỉ là gặp phải bạn học cũ, hắn không có lý do đi điều tra cô.

Nhưng cô vốn đã không hiểu biết nhiều về người đàn ông này, chuyện vừa rồi lại càng làm tăng thêm lòng cảnh giác của cô.

“Xin lỗi, Tiết tổng, gặp được một người bạn học cũ, lúc nãy mải nói chuyện nên đã làm chậm trễ thời gian.”

Lúc đi đến trước mặt Tiết Trạm, cô chủ động mỉm cười giải thích, còn liếc về hướng Tống Huyền như ra hiệu, cũng cố gắng hết sức làm ra vẻ bình tĩnh thản nhiên.

Cô rất rõ ràng, ở trước mặt loại người như Tiết Trạm, càng ít nói dối thì càng tốt.

Tống Huyền đã đi vào toilet, Tiết Trạm chỉ tùy ý liếc mắt nhìn theo hướng được chỉ một cái đã không quan tâm nữa, chỉ thuận miệng hỏi: “Hình như hai người trò chuyện không mấy vui vẻ?”

“Ừ.” Triệu Ngu thành thật gật gật đầu, “Em gái cùng phòng của tôi thời đại học đang theo đuổi hắn, cũng chính là cô gái đêm nay theo hắn tới tham gia buổi tiệc, tôi cũng cố ý tác hợp, có điều hắn… Không cảm kích cho lắm, là tôi đã xen vào việc của người khác rồi.”

Tiết Trạm không nhiều lời nữa, xoay người dẫn cô đi về phía thang máy: “Đi thôi, có thể về rồi.”

Hắn cũng nhìn ra được rằng Triệu Ngu không thích những trường hợp này, càng chán ghét ứng phó những đàn ông tiến đến bắt chuyện với cô, hơn nữa hắn cũng không thích loại yến tiệc này, nhưng mà yêu cầu phải giao thiệp nên không thể không tới.

Triệu Ngu ngoan ngoãn đi theo sau hắn, lấy thân phận thư ký mà duy trì khoảng cách cùng hắn, nhưng cô vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người hắn, loại mùi mà chỉ có phụ nữ mới dùng.

Triệu Ngu không mù, đương nhiên đã nhìn thấy trong buổi tiệc có vài phụ nữ cũng chủ động tiếp cận với hắn, thái độ cự tuyệt của hắn cũng như nhau, không thất lễ, nhưng hoàn toàn xa cách, giống như trên đời này không có một người phụ nữ nào có thể lọt vào mắt hắn.

Tài xế vẫn luôn chờ dưới bãi đỗ xe, vừa lên xe, Tiết Trạm đã trực tiếp phân phó: “Đi Thiển vịnh.”

Đó là chỗ ở của hắn, mệnh lệnh như vậy cũng biểu thị, là muốn Triệu Ngu đi cùng hắn.

Nhưng Triệu Ngu cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ lấy điện thoại ra nhìn camera theo dõi ở cửa nhà, quả nhiên nhìn thấy Tiết Tử Ngang đang canh giữ ở đó.

Camera này là cô cố tình trang bị sau khi chia tay với Tiết Tử Ngang, để tránh việc hắn đột nhiên xuất hiện làm cô trở tay không kịp.

Camera treo ở chỗ đó lớn như vậy, không có khả năng Tiết Tử Ngang không nhìn thấy, nhưng hắn lại để bản thân bại lộ trên màn hình, là để cho cô thấy thành ý của hắn sao?

Tiết Trạm quay đầu liếc nhìn qua, cười nhạo một tiếng: “Nó thật ra cũng rất chấp nhất.”

Triệu Ngu cười: “Tiết tổng đã sớm đoán được hắn sẽ làm vậy sao?”

Cho nên mới không để cô quay về, khiến Tiết Tử Ngang tưởng rằng bọn họ ở bên nhau cả đêm.

Tiết Trạm mặt không biểu tình nhìn thẳng phía trước: “Vốn hắn cũng muốn tham gia tiệc tối nay, nhưng tôi nhờ chủ nhân buổi tiệc tìm cách từ chối, xem ra, hắn vẫn không muốn tin tôi có quan hệ với cô.”

Chúng ta vốn dĩ không có quan hệ. Nhưng lời này Triệu Ngu không nói ra, cũng dùng ánh mắt biểu thị nhìn vào hắn.

Tiết Trạm cười, hỏi: “Nếm được khoái cảm trả thù hắn chưa?”

Triệu Ngu gật đầu, ngay sau đó lại bỗng lắc đầu, suy cho cùng hắn và Tiết Tử Ngang mới là người một nhà, thừa nhận điều này ở trước mặt hắn có chút buồn cười.

Tiết Trạm như đã hiểu ý tứ của cô, thản nhiên nói: “Không sao.”

Vào đến biệt thự, Triệu Ngu tự giác đứng ở một bên chờ an bài, Tiết Trạm tùy ý chỉ lên tầng: “Tùy tiện chọn một phòng trên tầng 3, tôi ở tầng 2.”

“Cảm ơn Tiết tổng.”

Hai người cùng đi lên tầng, lúc tới tầng hai, Tiết Trạm lại bảo cô chờ một chút, hắn nhanh chóng đi vào phòng của mình cầm một bộ đồ ngủ nam ra đưa cho cô: “Còn mới, tôi chưa mặc, sáng mai mặc cái này vào, sẽ có khách tới cửa.”

Mỗi một lời nói mỗi một hành động của hắn rõ ràng đều rất bình tĩnh, không có bất kỳ cảm xúc gì, nhưng vẫn khiến Triệu Ngu cảm thấy như không có chuyện gì có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Loại nhận thức này không hiểu sao lại làm cô hoảng hốt.

Theo giọng điệu chắc chắn kia của hắn, ngày hôm sau lúc Tiết Tử Ngang đến gõ cửa liền linh nghiệm.

Lúc này Triệu Ngu vừa mới rời khỏi giường, đang ở toilet phòng cho khách rửa mặt, nghe được tiếng chuông cửa cùng bước chân xuống tầng của Tiết Trạm, động tác của cô nhanh hơn, nhanh chóng xử lý xong rồi đi xuống lầu.

Áo ngủ của cô giống với áo trên người Tiết Trạm, mà trên bàn ăn lại còn bày bữa sáng nóng hổi Tiết Trạm vừa bảo người đưa tới, đồ ăn cũng giống nhau, đều là hai phần.

Một cảnh tượng như vậy, thấy thế nào cũng là người một nhà ân ân ái ái, mà kẻ xông vào như Tiết Tử Ngang, mới là người ngoài, mới là cái bóng đèn chói lọi.

Không dám tin toàn bộ những gì nhìn thấy trước mắt, sắc mặt vốn đã cực kỳ tiều tụy vì không ngủ tốt của Tiết Tử Ngang giờ lại càng thêm khó nhìn, hai tay từ lâu đã siết chặt muốn chết, nhưng lại chẳng có tiếng nào được phát ra.

Tiết Trạm làm như không thấy, tự nhiên ôm ngang eo Triệu Ngu, cười hỏi: “Tắm rửa xong rồi?”

“Ừ.” Triệu Ngu phối hợp cười duyên xinh đẹp, mở miệng làm nũng, “Em đói bụng.”

“Tôi đã chuẩn bị đồ ăn sáng.” Tiết Trạm ôm cô đến bàn ăn ngồi xuống, đẩy chén cháo đến trước mặt cô, “Còn có bỏ thêm thịt, tối hôm qua em quá mệt mỏi rồi, phải bồi bổ cho tốt.”

Nắm đấm của Tiết Tử Ngang đã siết đến kêu răng rắc, khớp xương trắng bệch.

Tiết Trạm liếc qua, chỉ nhàn nhạt nói: “Muốn ăn sáng thì tự gọi đi, không chuẩn bị phần của cậu.”

Ánh mắt Tiết Tử Ngang rơi xuống trên mặt Triệu Ngu, gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Em nói với tôi thì không phải người cùng một thế giới, còn với hắn thì sao? Hắn thì cùng một thế giới với em à?”

“Không phải.” Triệu Ngu cũng cười, ung dung dùng thìa khuấy cháo còn nóng bỏng: “Nhưng tôi vẫn muốn thử xem.”

Trong mắt Tiết Tử Ngang đã bốc hỏa, chút bình tĩnh biểu hiện trước mặt cô cũng không còn sót lại chút nào, con ngươi đỏ bừng thẳng tắp nhìn chằm chằm Tiết Trạm: “Chú từng đáp ứng với tôi sẽ không chạm vào cô ấy.”

Tiết Trạm vẻ mặt không chút thay đổi nhìn lại hắn: “Tôi cũng là một người đàn ông bình thường.”

Phẫn nộ, kinh hoảng, hối hận… Tất cả cảm xúc đồng loạt dâng trào khiến hắn không thể thở nổi.

Tiết Tử Ngang định xông lên phía trước, hung hăng vung mạnh nắm đấm trên người đàn ông kia, nhưng khi nghe Tiết Trạm nói thêm một câu “Là cậu không quý trọng cô ấy” xong, hắn lại như bị rút mất tất cả sức lực, đến bước cũng không bước được.

Sau đó, hắn chỉ còn biết trơ mắt nhìn Tiết Trạm kéo Triệu Ngu vào trong lồng ngực, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Như là có vô số con dao đồng thời đâm vào trong tim, môi Tiết Tử Ngang run lên bần bật, cắn chặt răng, cuối cùng lại chỉ có thể chạy trối chết.

Triệu Ngu cũng đồng dạng ngẩn ra, bởi vì cô hoàn toàn không ngờ Tiết Trạm sẽ chủ động hôn cô. Ngay cả khi bọn họ đang diễn kịch, nhưng lấy tính tình cùng thái độ bình thường của Tiết Trạm đối với cô, hẳn là không cần đến bước này.

Đợi cô kịp phản ứng lại, khóe mắt thoáng nhìn thấy Tiết Tử Ngang đang đứng ở một bên, cho nên cô cũng chủ động vươn đầu lưỡi, nghênh đón nụ hôn của Tiết Trạm.

Khác với lần trước ở bệnh viện chỉ nhẹ nhàng chạm trên môi, lúc này đây mới thật sự là môi lưỡi dây dưa, anh tới tôi đi, hơn nữa cô còn cảm giác được, lúc hắn hôn cô, thái độ còn rất cường ngạnh.

Thẳng đến khi Tiết Tử Ngang đã thất hồn lạc phách rời đi, Triệu Ngu mới dừng lại động tác quấn giao của đầu lưỡi với Tiết Trạm, vốn tưởng rằng hắn cũng sẽ dừng lại, ai ngờ hắn lại câu lấy lưỡi của cô, tiếp tục quấy đảo trong miệng cô.

Thậm chí tay phải của hắn đã từ sau đầu cô chuyển qua đằng trước xoa lên bộ ngực sữa, mà tay trái hắn đang ôm eo cô, cũng đã dò xét đi vào từ dưới vạt áo, vuốt ve trên da thịt trần trụi của cô.

Cái này rất không bình thường, hoàn toàn không phải tác phong của hắn.

Cùng với khoái cảm của thân thể đồng thời truyền đến, là thứ linh cảm chẳng lành phát ra mãnh liệt trong lòng Triệu Ngu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232