Trở về

Phần 83
Phần 83

Tuyết càng rơi xuống càng lớn, mặt đường vừa ướt vừa trơn, rất nhanh đã làm tắc nghẽn cả một hàng xe thật dài.

Thương Lục dừng lại xe, quay đầu nhìn sang Triệu Ngu, lấy từ hộc để đồ ra khăn lông sạch đưa cho cô.

“Cảm ơn.” Triệu Ngu nhận khăn lông lau vệt nước trên đầu và vai, trong xe lại an tĩnh trở lại.

Cho đến khi đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, hàng xe phía trước đi được hơn phân nửa, một lần đèn đỏ nữa sáng lên ngăn bọn họ lại giữa ngã tư đường, Thương Lục mới mở miệng: “Tôi vừa tới được một lúc, nhìn thấy em cùng Tiết Tử Ngang.”

Triệu Ngu cười cười: “Thì ra Thương tổng đã tới lâu như vậy.”

Hắn hỏi: “Chia tay với Tiết Tử Ngang rồi?”

“Ừ.” Triệu Ngu bình tĩnh mà trả lời.

Thương Lục lại lần nữa chìm vào im lặng, đến giao lộ tiếp theo, lại hỏi: “Rẽ chỗ nào?”

“Cứ tìm đại chỗ nào dễ đón xe rồi cho tôi xuống là được.”Triệu Ngu không phải không muốn nói địa chỉ nhà mình, chỉ là đối với tâm tư cùng hành động hiện tại của Tiết Tử Ngang, cô có chút không hiểu được, không thể bảo đảm hắn sẽ không đột nhiên đến chung cư tìm cô.

Khách quan mà nói, theo như tính tình của Kỷ Tùy, thấy cô cùng Thương Lục ở bên nhau thì tình hình cũng không tính là quá tệ, xác suất rất lớn là cô có thể lừa gạt hắn bỏ qua chuyện này. Nhưng nếu như bị Tiết Tử Ngang bắt gặp, kết quả thật sự rất khó đoán.

Cô không muốn nói, Thương Lục liền không hỏi nữa, nhưng bên ngoài tuyết quá lớn, hắn cũng không chuẩn bị sẽ bỏ cô lại bên ven đường, cho nên trực tiếp quay đầu xe chạy theo một con đường khác.

Triệu Ngu đại khái cũng đoán được, đây là đường đến biệt thự của hắn.

Kỳ thật vừa rồi cô đã xác định Kỷ Tùy rẽ sang đường khác, không tiếp tục đi theo sau bọn họ nữa, mà chỗ của Thương Lục cũng không phải là nơi không đến được. Chỉ là hiện giờ… thân phận của hắn đã khác.

“Tôi nhớ rõ, Thương tổng đã đính hôn.”

Bàn tay trên tay lái chợt nắm chặt lại, Thương Lục bật đèn xi nhan, dừng xe lại ở vệ đường.

Triệu Ngu cho rằng hắn muốn thả cô xuống xe, cô vừa định đưa tay tháo dây an toàn, đầu ngón tay mới vừa đụng tới nút bấm, đã nghe thanh âm trầm thấp của hắn truyền đến: “Tôi muốn nói với em một chuyện, hai năm sau tôi sẽ kết hôn.”

Triệu Ngu ngừng lại động tác trong tay: “Thương tổng không cần phải nói những việc này cho tôi biết.”

Hắn quay đầu nhìn cô: “Nếu trong vòng hai năm tôi có thể thành công, thì sẽ không cần kết hôn cùng cô ấy nữa.”

Dừng thêm một chút, hắn lại hỏi: “Thời gian 2 năm, em có thể chờ tôi không?”

Ý tứ của hắn đã rất rõ ràng, hắn có thể giúp cô báo thù, nhưng phải đợi hắn thành công khống chế toàn bộ Thương gia thì mới có năng lực giúp cô, hơn nữa, không chỉ cần phải đợi, còn phải đánh cuộc, đánh cuộc hắn có thể chiến thắng.

Triệu Ngu dựa lại vào ghế, nhìn những bông tuyết bay xuống đậu trên kính xe, cười nói: “Không dám đánh cuộc, cũng không muốn đợi thêm nữa.”

Đáp án như vậy, Thương Lục không ngạc nhiên chút nào, chỉ là đôi mắt vẫn không khống chế được mà tối sầm xuống.

Triệu Ngu cũng quay đầu nhìn vào hắn: “Thương Lục, nói thật với anh, sau khi rời khỏi anh, tôi đã lên giường với rất nhiều đàn ông, bởi vì, tôi cần rất nhiều đàn ông giúp tôi, chỉ một mình anh là chưa đủ.”

Tay Thương Lục một lần nữa siết chặt tay lái, bàn tay dần dùng sức, giữ chặt đến nỗi rõ cả gân xanh trên mu bàn tay.

“Hơn nữa… Tình huống của tôi anh cũng đã biết, người có thân phận như anh, tốt nhất nên tránh xa tôi một chút.”

Nhìn thấy trong mắt cô đầy vẻ tự giễu, trên mặt treo lên nụ cười thờ ơ lạnh nhạt, Thương Lục nâng tay lên, đầu ngón tay vuốt ve vầng trán cô, vén lại vài sợi tóc rơi xuống ra sau tai, bàn tay ấm áp chậm rãi dán lên gương mặt vẫn còn lạnh lẽo của cô.

Thương Lục cứ như vậy yên lặng nhìn Triệu Ngu, một câu cũng không nói, chỉ có độ ấm trong lòng bàn tay hắn từng chút truyền tới làn da của cô, truyền tới mọi ngóc ngách khắp thân thể cô.

“Không cần thương hại tôi, tôi chưa bao giờ cảm thấy dạng người như mình có gì đáng thương.”

Triệu Ngu nghiêng nghiêng đầu muốn rời khỏi bàn tay hắn, nhưng hắn đã giữ cô lại, kéo về phía trước, đôi môi ấm áp phủ lên môi cô.

Lúc nãy cô đứng trong gió tuyết một hồi đã muốn đông cứng, dù trên xe có điều hòa, lại vẫn không thể làm cơ thể Triệu Ngu ấm lại, bờ môi cô đã hơi trắng bệch vì lạnh, còn hơi khô nứt vì bị gió thổi.

Hắn ngậm chặt hai cánh môi cô, đầu lưỡi dùng sức liếm mút, làm đôi môi cô ở trong miệng hắn dần dần trở nên ẩm ướt ấm áp.

Triệu Ngu không giãy giụa, cũng không đáp lại, cứ như vậy không nhúc nhích ngồi trên ghế phụ, để mặc cho hắn hôn.

Chờ đến khi môi cô càng thêm ướt át mềm mại, hắn mới cạy mở hàm răng, đem đầu lưỡi của mình thăm dò vào trong khoang miệng cô, nghiêm túc liếm láp mỗi một góc, quấn lấy lưỡi cô tùy ý làm loạn, lực đạo cũng ngày càng lớn dần.

Mỗi một cái liếm láp của hắn đều có thể kích thích lên từng cơn tê dại, làm Triệu Ngu như dần say mê trong đó, nhịn không được phải đáp lại hắn, thân thể cũng dần thả lỏng dựa vào người hắn.

Triệu Ngu đáp lại làm hắn hôn đến càng không kiêng dè ngậm lấy lưỡi cô mạnh mẽ liếm mút, đôi tay cũng từ bên eo cô hướng lên trên vuốt ve, chạm đến trước ngực, lại nhẹ nhàng xoa lên hai bầu vú mềm mại.

Triệu Ngu thở nhẹ, hòa cùng với hô hấp dồn dập của hắn, thanh âm này ở trong không gian nhỏ hẹp như được phóng đại lên vô số lần, giống như một liều thuốc kích dục mạnh mẽ.

Thương Lục một tay nâng mông, một tay siết quanh eo cô, dùng sức kéo cả nửa người cô vào lòng mình.

Triệu Ngu phối hợp mà nhấc chân bước qua, khóa ngồi trên người hắn, tiếp tục cùng hắn môi lưỡi dây dưa.

Xe của hắn không có màn cửa, nhưng đã được dán màng che nắng bên ngoài rất kỹ, vào một đêm tuyết lớn bay rợp trời, trên đường hầu như không có một bóng người, những chiếc xe ngoài kia có chiếu sáng đến, thì ngược lại chỉ làm người ta chói mắt không thể thấy rõ tình cảnh trong xe.

Người từ trước nay vẫn luôn giữ bình tĩnh giỏi kiềm chế như Thương Lục, giờ phút này lại đột nhiên như mất đi khống chế. Lúc này lực đạo đang ra sức hôn cô của hắn đã ngày càng nặng nề, liếm hút đến nỗi môi lưỡi cô đều đã hơi đau, đôi tay cũng không chút nào chậm trễ mà thăm dò vào trong áo ngực, đẩy ra nội y vướng víu, nắm chặt lấy bộ ngực sữa mềm mại ra sức nhào nắn.

“Ưm…” Đầu vú đứng thẳng bị hắn hung hăng nhéo một cái, Triệu Ngu không kiềm được hừ nhẹ ra tiếng, nhưng mọi tiếng rên rỉ phía sau đã lại nhanh chóng tan biến trong nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt của hắn.

Từng làn sóng khoái cảm một đợt tiếp nối một đợt ập tới, Triệu Ngu đã ẩm ướt rối tung, chỉ biết vặn vẹo mông cọ lung tung trên đùi hắn, bờ mông cong không ngừng cọ xát lên bắp đùi rắn chắc, ngẫu nhiên còn cọ qua vùng mẫn cảm giữa háng, làm hô hấp hắn càng thêm thô nặng.

Cô cảm giác được, hắn đã rất cứng, cũng giống cô, tình dục tới cực nhanh, cảm giác trống rỗng đã lan tràn khắp toàn thân.

“Ha…” Rốt cuộc hắn rời khỏi môi cô, Triệu Ngu không nhịn được thở hồng hộc gọi tên của hắn, “Thương Lục…”

Thương Lục rốt cuộc dừng tay buông bầu vú ra, lòng bàn tay chạy dọc theo vòng eo mảnh khảnh một đường đi thẳng xuống phía dưới, vén lên làn váy vừa dài vừa nặng, đẩy ra quần lót, vỗ về chơi đùa trên khe thịt đã ướt dầm dề.

“A…” Âm đế mẫn cảm bị hắn dùng sức niết một cái, cô liền run rẩy khẽ gọi ra tiếng, hai tay ôm chặt cổ hắn, đôi vú căng tròn lúc này đã dính sát trên lồng ngực phập phồng kịch liệt của hắn, nhẹ nhàng cọ xát qua lại.

Khi chất lỏng dính nhớp đã chảy đầy tay, Thương Lục tiếp tục cắm ngón trỏ vào dâm huyệt của cô quấy loạn, tay kia cũng nhanh chóng tự cởi bỏ khóa quần, móc côn thịt đã sưng to ra.

“Muốn không?” Liếm cánh môi cô, hắn áp lên trán cô thở nặng nề, ngón cái tiếp tục xoa miết lên âm đế đã sớm sưng đến nhô lên.

“Muốn…” Triệu Ngu nghẹn ngào lên tiếng, chủ động vươn đầu lưỡi liếm lên cằm cùng khóe môi của hắn.

“Được.” Hắn rút ngón tay ra, đỡ côn thịt thô to chống vào giữa hai chân cô, dùng sức bóp mông cô hạ xuống, hoa huyệt nóng ướt liền từng chút từng chút nuốt vào dục vọng của hắn.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232