Trở về

Phần 76
Phần 76

Vì ở nhờ nhà người ta, đương nhiên là cũng muốn bỏ ra chút gì đó, cho nên Triệu Ngu giành phần nấu cơm, còn vô cùng “săn sóc” tự đi mua đồ ăn.

Lần này Kỷ Tùy không cản cô nữa, hắn tranh thủ lúc cô không ở có ở nhà, vội đem ga trải giường, vỏ chăn và đồ ngủ đi giặt sạch.

Triệu Ngu lái xe đi siêu thị, lúc về thì cốp xe đã bị nhét đầy, một mình cô không thể xách được hết, đành phải gọi điện cầu cứu Kỷ Tùy.

Thấy cô không chỉ mua rau dưa thịt mới mẻ, mà còn có rất nhiều đồ khô, trái cây, sữa bò, Kỷ Tùy không khỏi kinh ngạc: “Sao lại mua nhiều như vậy?”

Triệu Ngu vừa lấy đồ từ trong xe ra nhét vào tay hắn, vừa cười hì hì nói: “Anh không chịu để tôi trả tiền, nên cũng chỉ có thể dùng mấy thứ này để bù đắp.”

Kỷ Tùy bất đắc dĩ: “Không cần khách khí với tôi như vậy.”

Hai người xách theo bao lớn bao nhỏ tiến vào thang máy, vừa vặn gặp hàng xóm Kỷ Tùy cũng xuống lầu, là một dì hòa ái dễ gần cười hỏi: “Bạn gái cháu đấy à? Xinh quá nha, hai đứa thật xứng đôi, đúng là trai tài gái sắc.”

Triệu Ngu xấu hổ cười cười, cũng không giải thích, Kỷ Tùy không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể cười cười cho qua.

Đến cửa nhà, Triệu Ngu lại đột nhiên hỏi: “Người mà anh từng thích đó… không tới đây bao giờ sao?”

Đương nhiên là cô biết loại người bận rộn như Trang Diệc Tình sẽ không có khả năng tới chỗ này tìm Kỷ Tùy, bình thường toàn là Trang Diệc Tình gọi điện hẹn gặp Kỷ Tùy, nếu không thì cô ta cũng sẽ không chạy tới nơi Kỷ Tùy ở.

Kỷ Tùy cười: “Cô ấy rất bận, không có thời gian tới chỗ này.”

Ngừng một chút, hắn lại bổ sung: “Tôi đã… Chỉ coi cô ấy như người thân của mình.”

Triệu Ngu khó hiểu: “Người thân?”

“Ừm.” Hắn thẳng thắn bẩm báo, “Thật ra, bề ngoài thì cô ấy là chị gái của tôi, Trang Diệc Tình.”

Triệu Ngu bất ngờ: “Thì ra là người anh thích là Phó giám đốc của Lan Tỉ, bảo sao có thể khiến anh nhớ mãi không quên như vậy, gia thế tốt, xinh đẹp hơn nữa còn là nữ cường nhân, hai người thực xứng đôi.”

Kỷ Tùy cảm thấy những lời này của cô như đang nói cô và hắn không phải là người cùng một thế giới, dường như đã lập tức kéo khoảng cách giữa bọn họ ra rất xa.

“Đã không thích nữa.” Hắn vội giải thích theo bản năng, “Trước kia tôi đã nói với cô rồi, tôi đã thoát khỏi thứ tình cảm đó từ lâu, hiện tại, tôi đã chỉ coi cô ấy như một người chị mà thôi.”

Nhìn thẳng vào đôi mắt cô, hắn chậm rãi nói: “Triệu Ngu, tôi cũng hy vọng em có thể nhanh chóng tự giải thoát, đừng tiếp tục khổ sở. Còn nữa, tôi không phải là người trong thế giới của bọn họ, tôi cũng chỉ giống em.”

Triệu Ngu ngơ ngác nhìn hắn một hồi lâu, lại đột nhiên nở một nụ cười chua xót: “Nếu em có thể quen anh sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.”

Những lời này có quá nhiều ẩn ý, lời cô nói có cất chứa sự bất đắc dĩ cùng cả vui mừng, Kỷ Tùy nghe mà trong lòng cũng nổi lên gợn sóng, suy nghĩ bất tri bất giác đã bay xa.

Nhìn lại bóng dáng nhỏ yếu cô độc trước mắt, hắn bổng dưng muốn ôm chặt cô vào lòng, muốn… Làm bạn với cô, bảo hộ cô thật tốt.

Nói là Triệu Ngu xuống bếp, nhưng lúc cô nấu ăn, Kỷ Tùy vẫn không nhịn được mà đi vào hỗ trợ, hai người đều biết nấu cơm, phối hợp vô cùng ăn ý.

“Năm nhất tiểu học em đã bắt đầu tự nấu cơm rồi.” Đang vui vẻ, Triệu Ngu khó tránh khỏi kiêu ngạo đắc ý khoe, “Khi đó mẹ em ở chợ có thuê cái sạp nhỏ để bán đồ ăn, còn luôn thức khuya dậy sớm. Tan học em không dám chạy đi chơi như những bạn nhỏ khác, mỗi ngày đều phải vội vàng chạy đi tìm mẹ, giúp mẹ canh sạp, để mẹ về nhà nấu cơm. Nhưng mà có vài khách hàng thấy em nhỏ tuổi cảm thấy không dễ mặc cả, sau đó không còn mua đồ ăn chỗ mẹ em nữa, mẹ em không còn cách nào khác, đành phải tự mình canh sạp, dạy em nấu cơm, em cảm thấy thiên phú của em rất cao, món đầu tiên nấu được đã khiến cho mẹ khen không dứt miệng, ngay cả em còn ăn một chén lớn đó.”

Kỷ Tùy an tĩnh nghe cô kể, nhìn cô mặt mày hớn hở, khóe môi hắn cũng cong lên theo, còn nhịn không được tự tưởng tượng ra quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn của cô.

Dần dần, hắn lại nghĩ tới bản thân, kỳ thật cuộc sống bọn họ trải qua rất giống nhau, đều cô đơn từ nhỏ, cũng đều không có cha và khát vọng tình thương của cha.

Cô may mắn hơn hắn vì có mẹ ở bên làm bạn, hắn cũng may mắn hơn cô, điều kiện vật chất đầy đủ mọi thứ, còn được ông nội yêu thương.

Hai người bọn họ như vậy, sao có thể không phải là người cùng một thế giới? Hắn còn cảm thấy, có đôi khi bọn họ mới là người hiểu rõ lẫn nhau nhất.

“Còn về Tiết Tử Ngang, em định làm gì?” Lúc cùng nhau ngồi ăn cơm, Kỷ Tùy không nhịn được hỏi.

Hắn biết mình không tư cách hỏi chuyện này, nhưng khi hắn nghĩ đến giấc mộng đêm qua, lại nghĩ đến khả năng Tiết Tử Ngang còn không muốn buông tay, hắn lại không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Qua hai ngày nữa có nên đi làm không nhỉ?” Triệu Ngu thở dài một tiếng, “Em sẽ đến công ty nói rõ ràng với anh ta, chuyện giữa em với anh ta đã kết thúc, cũng không có khả năng quay lại.”

“Ừm.” Hắn cũng không có ý kiến gì, chỉ nói với cô, “Trước khi nói rõ ràng với hắn, em vẫn có thể ở lại nơi này.”

Vì thế mà Triệu Ngu lại tiếp tục ở chung với hắn thêm mấy ngày, trong khoảng thời gian này hai người đều không đi đâu chơi, chỉ là cùng đi chúc tết Cù Tư Tiêu, ăn một bữa cơm với hai mẹ con họ.

Thời gian còn lại mỗi người đều có việc riêng để làm, cô sẽ coi phim đọc sách, còn có cùng chạy bộ với Kỷ Tùy, Kỷ Tùy cũng sẽ đọc sách, hoặc cùng cô coi phim, rồi lại cùng nhau nấu cơm.

Mỗi ngày đều trôi qua rất bình thản, có thể nói là nhàm chán, nhưng hai người lại đều rất hưởng thụ cảm giác bình đạm an yên này.

Triệu Ngu cảm nhận được rất rõ ràng, mối quan hệ giữa cô và Kỷ Tùy đã ngày càng thêm sâu sắc.

Ngày bắt đầu đi làm lại rơi vào thứ sáu, mùng 7 Tết, hai người đều dậy từ rất sớm, rửa mặt xong xuôi, Triệu Ngu nhìn Kỷ Tùy, bỗng hơi ngập ngừng: “Có… Có thể… Giúp em một chuyện được không?”

Kỷ Tùy gật đầu: “Chuyện gì?”

Triệu Ngu kéo cổ chiếc áo len thấp xuống, để lộ ra bờ vai mảnh khảnh, nắm ngón tay Kỷ Tùy dùng sức cào lên.

Cảnh xuân trước ngực cô đột ngột lộ ra, Kỷ Tùy không kịp phản ứng lại, khi đầu ngón tay chạm vào da thịt trắng nõn, hắn mới chợt hoàn hồn.

Nhưng mà động tác của cô quá nhanh, xuống tay cũng quá mạnh, hắn hoàn toàn không kịp thu tay lại, móng tay đã lưu lại vệt đỏ trên vai cô.

“Em làm gì vậy?” Hắn bối rối nhìn dấu vết đã ngày càng đỏ trên vai cô, vội xoay người đi lấy hòm thuốc.

Triệu Ngu nói: “Nếu hắn biết em đã có người đàn ông khác, hắn sẽ không tiếp tục dây dưa với em nữa.”

Lần này thì Kỷ Tùy hiểu, nhưng sao cô cần phải tàn nhẫn với bản thân đến vậy?

“Không sao đâu, em có thuốc trị sẹo trên xe.” Triệu Ngu đậy hòm thuốc mà Kỷ Tùy vừa mở ra, “Sau khi để hắn thấy vết cào này, tối về em sẽ thoa thuốc liền.”

Nhìn cô chậm rãi kéo lại cổ áo, từng chút một che đi cảnh xuân vừa lộ, đáy lòng Kỷ Tùy lại nổi lên gợn sóng, cũng không kịp tự hỏi, dùng tay của hắn, với dùng tay cô thì có gì khác nhau.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232