Trở về

Phần 91
Phần 91

Lưu Linh, 46 tuổi, 19 tuổi đã kết hôn, 20 tuổi sinh hạ Tiết Tử Ngang.

16 năm trước cha Tiết Tử Ngang qua đời, Lưu Linh 30 tuổi, mà Tiết Trạm, mới vừa tròn 18 tuổi.

Cô đọc đi đọc lại tư liệu trên máy tính một lúc lâu, hoài nghi trong lòng Triệu Ngu không những không giảm mà còn càng tăng lên.

Cô tìm những tin tức cũ hơn, cha của Tiết Tử Ngang qua đời do bệnh, hơn nữa trong 1 năm từ lúc chẩn đoán ra ung thư gan đến lúc qua đời, vẫn luôn ở dưới mí mắt của Tiết lão gia tử, hẳn không thể làm giả chuyện này được.

Nhưng câu nói của Lưu Linh, rõ ràng là chỉ cái chết của chồng bà ta có liên quan đến chính bà, thậm chí là có dính líu đến cả Tiết Trạm, vậy trong đó đã cất giấu ẩn tình gì?

Chẳng lẽ là cha của Tiết Tử Ngang bị mưu sát? Là do giữa Lưu Linh và em chồng có gian tình?

Đem từng câu từng chữ mà Lưu Linh nói lúc sáng nghiêm túc chiêm nghiệm lại một lần, cẩn thận hồi tưởng lại ngữ khí ngay lúc đó của bà ta, Triệu Ngu lắc đầu, tạm thời theo trực giác loại trừ khả năng này.

Tất nhiên là cô muốn thâm nhập khai quật bí mật này, để xem nó có giá trị lợi dụng hay không, nhưng rõ ràng là Tiết Tử Ngang cùng Tiết lão gia tử chưa từng biết đến bí mật này, muốn điều tra tiếp chắc chắn không dễ dàng. Huống hồ hiện giờ cô đã bị Tiết Trạm nghi ngờ, càng không thể có hành động gì thiếu suy nghĩ.

Cho nên, rốt cuộc là từ khi nào Tiết Trạm đã bắt đầu nghi ngờ cô? Và về chuyện của cô, hắn biết được nhiều hay ít?

Nếu những lời hắn nói với Lưu Linh lúc sáng đều là thật, như vậy hai chữ “Chưa chắc” này, có phải có thể cho thấy trên tay hắn kỳ thật cũng không có chứng cứ gì hay không?

Có lẽ, hắn cũng chỉ bằng trực giác đoán là nhân vật Triệu Ngu không đơn giản như vẻ bề ngoài? Rốt cuộc những hiểu biết của cô về Tiết Trạm, quả thực vẫn luôn là một người tâm tư thâm trầm, làm việc cẩn thận.

Xoa xoa huyệt Thái Dương, Triệu Ngu thở ra một hơi, ở trong lòng chậm rãi đưa ra kết luận.

Nếu chiều nay Tiết Trạm không hề ngụy trang ở trước mặt Lưu Linh, như vậy ít nhất có thể từ ngôn ngữ và thái độ của hắn rút ra hai điểm:

Thứ nhất, hắn không muốn đề cập đến cái chết của anh hắn, có lẽ chuyện này đã tạo thành vết thương hoặc bóng ma nào đó trong lòng hắn.

Thứ hai, hắn thực sự quan tâm Tiết Tử Ngang, thậm chí là nguyện ý giao quyền khống chế công ty vào tay Tiết Tử Ngang.

Kết hợp hai điểm này lại, liệu có khả năng Tiết Trạm và Kỷ Tùy rất giống nhau, vẫn luôn mang theo sự áy náy cùng tự trách đối với người đã chết hay không?

Nếu thật sự là tình huống này, Triệu Ngu ngược lại có khả năng mở ra được điểm đột phá, dù gì cô đã từng trải qua tình cảnh như vậy, căn bản không cần cố diễn, cũng sẽ không tồn tại bất kỳ sơ hở gì trong kỹ thuật diễn.

Đang trầm tư, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Triệu Ngu hơi bất ngờ, nhanh chóng khép notebook lại, sau khi xác nhận trên bàn không lưu lại bất kỳ dấu vết khả nghi gì mới đứng dậy đi ra cửa.

Nhìn xuyên qua mắt mèo thấy là Kỷ Tùy đến, cô lại cũng rất bất ngờ. Hắn sẽ không đột ngột chạy tới tìm cô như vậy, ít nhất là trước khi tới sẽ luôn thông báo cho cô một tiếng.

Mới vừa mở cửa ra mùi rượu nồng nặc đã ập vào mặt, tuy Kỷ Tùy vẫn còn đứng thẳng, nhưng ánh mắt tan rã, đôi mắt vô thần, vừa thấy là biết đã uống không ít.

Triệu Ngu kinh ngạc: “Anh sao thế? Sao lại uống nhiều như vậy?”

Kỷ Tùy nhếch miệng cười cười: “Có thể tới tìm em không?”

Triệu Ngu cũng cười: “Không phải anh đã tới rồi sao?”

Dứt lời lại nhanh nhẹn đưa tay đỡ hắn vào nhà: “Em ở chỗ anh nhiều lần như vậy, nơi này của em đương nhiên cũng hoan nghênh anh tới bất cứ lúc nào.”

Dìu hắn ngồi xuống sofa, cô lại đi lấy một ly nước ấm cho hắn, lúc đưa cho, hắn lại không nhận, chỉ ngơ ngác nhìn cô.

Triệu Ngu buông ly nước ngồi xuống bên cạnh hắn, dịu dàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì à? Em có thể giúp gì cho anh không?”

Kỷ Tùy cười, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là đột nhiên… Muốn đến tìm em.”

Lời này nếu được nói ra từ miệng của tên đàn ông khác nhất định sẽ mang theo ý tứ trêu chọc, nhưng nếu là Kỷ Tùy nói, Triệu Ngu biết, hắn chỉ đang trần thuật lại sự thật.

Cô cũng không truy hỏi, chỉ đưa tay sờ lên trán hắn, có hơi nóng, hẳn là phản ứng bình thường sau khi uống rượu.

“Có khó chịu không? Để em đi nấu canh giải rượu cho anh?”

Thấy cô quan tâm mình như thế, Kỷ Tùy cũng hơi bất ngờ. Hắn lắc đầu, vô lực dựa vào sofa, chậm rãi mở miệng: “Hôm nay, anh đi gặp một vị chiến hữu.”

Triệu Ngu cho là hắn đang nói về cha của Cù Tư Tiêu, nghĩ là hắn lại nhớ tới chuyện cũ nên muốn tâm sự, bèn bắt đầu nghiêm túc lắng nghe, ai ngờ câu kế tiếp lại là: “Hiện tại, anh ta đang ở trong ngục giam.”

Triệu Ngu không khỏi kinh ngạc, nhưng vẫn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nghe hắn nói.

Kỷ Tùy tiếp tục nói: “Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ nằm vùng đã bị bại lộ thân phận, cả nhà anh ta… Bị đối thủ giết chết, cuối cùng sau khi bọn anh bắt sống được kẻ thù, anh ta làm trái với quy định, tự mình ra tay xử quyết. Người anh ấy giết là kẻ đáng chết, không ai trong bọn anh thấy anh ấy làm vậy là sai, nhưng cũng không có ai cảm thấy anh ấy vào tù là sai. Bởi vì, anh ấy không có tư cách quyết định sinh tử của bất kỳ ai khác.”

Nghe được chuyện này, Triệu Ngu đã mơ hồ hiểu vì sao hôm nay hắn uống say đến vậy.

Kỷ Tùy tự giễu cười: “Hóa ra, có một số người thật sự có thể tùy ý quyết định sinh tử của người khác, pháp luật đối bọn họ mà nói, cũng chỉ như một món đồ trang trí, sinh mệnh trong mắt bọn họ, vốn chẳng đáng một đồng.”

Triệu Ngu cũng cười theo, nhưng một câu cũng không nói.

Tầm mắt của Kỷ Tùy một lần nữa lại rơi lên gương mặt cô: “Lúc trước em từng nói anh là người trong thế giới của họ, kỳ thật, trước nay anh vẫn không thể hòa hợp vào thế giới của bọn họ. Anh vẫn luôn cho rằng, đó chỉ là do bất đồng trong cách sống và quan niệm, không ngờ… Em nói xem, tại sao chứ? Tại sao một cô bé sẽ bênh vực khi nhìn thấy anh bị bắt nạt hồi nhỏ, còn vì thế mà phải chịu một trận đòn thương tích đầy mình, lại sẽ biến thành một con người như hiện giờ, một người coi thường sinh mệnh người khác như thế? Sao cô ấy có thể trở nên… Máu lạnh đến vậy, xa lạ đến vậy?”

Triệu Ngu im lặng hồi lâu, buồn bã nói: “Có lẽ, do bản chất của họ là vậy, cũng có lẽ, là do tiền tài đã khiến cho nhân tính trở nên vặn vẹo.”

“Phải không?” Kỷ Tùy cười nhạo, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, “Vậy hẳn anh cũng đã sớm trở nên vặn vẹo mất rồi, anh và họ, đã là người một nhà không thể tách ra, chẳng qua anh chỉ là một người ngoài thờ ơ lạnh nhạt nhìn vào họ, không, anh so với bọn họ có khi còn dơ bẩn hơn, bọn họ ít nhất cũng chỉ trở nên vặn vẹo, mà anh, còn ở đây giả mù sa mưa, giả vờ thanh cao, so với bọn họ thì còn ghê tởm hơn.”

“Kỷ Tùy…”

Hắn vươn tay, nhẹ vuốt ve gương mặt cô, đánh gãy lời cô muốn nói, lẩm bẩm hỏi: “Em sẽ ghét anh sao? Sẽ chê anh dơ bẩn sao?”

Triệu Ngu mím môi nhìn hắn, chậm rãi đưa tay phủ lên mu bàn tay lạnh băng của hắn, lắc đầu.

Kỷ Tùy cười, đầu ngón tay vuốt dọc theo gò má rồi chậm rãi dời xuống vai cô, cánh tay dùng sức kéo cô vào lòng mình.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232