Trở về

Phần 33
Phần 33

Triệu Ngu “uống say” nên cuối cùng được một đồng nghiệp nam không uống rượu đưa về.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, mọi người cũng lần lượt rời đi, thân phận cô và Hứa Thừa Ngôn dù sao cũng không cùng cấp bậc, đến nói cũng không thể nói một câu xã giao khách sáo, chỉ có thể đường ai nấy đi.

Nhưng cô có thể khẳng định, hắn sẽ không vạch trần bộ mặt thật của cô ra trước mặt người khác.

Lúc trước là vì không muốn lãng phí sức lực trên người cô, sẽ làm mất thân phận của hắn. Mà hiện giờ, hẳn là hắn lại rất hưởng thụ loại cảm giác “tất cả đều say, chỉ mình ta tỉnh”, cùng khoái cảm ưu việt khi chỉ có hắn mới biết được “bộ mặt thật” của cô.

Khi cô trở lại chung cư, Tiết Tử Ngang đã chờ ở bên trong.

Đêm nay hắn cũng tham gia một bữa tiệc, nhưng cũng không uống say, sau khi về chung cư của cô còn gửi tin nhắn, nhưng không thấy cô rep lại.

Thấy cô say khướt đẩy cửa tiến vào, Tiết Tử Ngang không khỏi hơi bực bội: “Sao lại uống nhiều như vậy?”

Triệu Ngu loạng choạng dựa vào tường, ánh mắt tan rã, cứ như không biết hắn đã tức, ngược lại còn nở nụ cười với hắn: “Anh đã về?”

Thấy cô lảo đảo như sắp ngã đến nơi, Tiết Tử Ngang bước vội tới đỡ lấy, ngửi thấy trên người cô là mùi rượu nồng nặc, sắc mặt lại càng thêm khó chịu: “Ai ép em uống nhiều thế này?”

“Em đó.”

Triệu Ngu mềm nhũn trong lòng hắn khanh khách cười, “Vui mà, vui thì phải uống nhiều một chút chứ.”

“Có gì mà vui vẻ?”

“Bọn họ khen đồng hồ của em đẹp đó, hì hì.”

Triệu Ngu không màng hình tượng nhếch miệng ngây ngô cười với hắn, chìa cổ tay ra giơ lên trước mặt Tiết Tử Ngang, “Đẹp không?”

Một bụng đang nghẹn đầy lửa giận nháy mắt đã tan biến, nhìn thấy chiếc đồng hồ hắn tặng cô kia, Tiết Tử Ngang lại thấy hơi bất đắ dĩ: “Chỉ vì vậy mà em vui đến thế sao?”

Thấy hắn đưa tay muốn chạm vào đồng hồ, Triệu Ngu lại nhanh nhẹn bắt lấy cổ tay co rụt lại, ôm chặt trước ngực: “Không được chạm! Không cho chạm! Cái này là của em, không cho ai chạm hết.”

Dáng vẻ khẩn trương này của cô nhất thời chọc Tiết Tử Ngang phải phì cười: “Được được, anh không chạm, không chạm được chưa? Không phải chỉ là cái đồng hồ thôi sao, em còn làm như là bảo vật gì không bằng?”

“Đương nhiên rồi, đây là đồ anh cho mà.” Triệu Ngu lại cười hì hì, vươn tay ôm lấy hắn, cọ loạn trên người hắn, “Tiết Tử Ngang, em thật sự rất thích anh, rất rất thích, anh đừng đá em được không?”

Tiết Tử Ngang sửng sốt: “Ai nói anh muốn đá em chứ?”

“Bọn họ nói a, lời mấy người trong công ty nói, kỳ thật em đều biết. Bọn họ nói phụ nữ đi theo bên cạnh anh đều không được bao lâu, em cũng không ngoại lệ, chờ anh chơi chán rồi sẽ không cần em nữa. Em cũng biết mình không xứng với anh, cũng không mơ tưởng sẽ gả được cho anh… nhưng mà em không nỡ bỏ anh, chỉ cần anh còn chưa kết hôn, thì đừng chia tay em có được không?”

Ngơ ngác đứng yên trong chốc lát, lại thấy nước mắt nóng hổi của cô rơi trên người mình, Tiết Tử Ngang chỉ dừng lại trong chốc lát, đã mỉm cười nói: “Sẽ không, anh sẽ không chia tay em.”

“Thật không?” Cô giống như con thú cưng bị vứt bỏ, đáng thương ngây ngốc nhìn lại hắn.

“Thật sự.”

Cô lập tức nín khóc mỉm cười: “Nói lời phải giữ lời.”

Hắn gật đầu: “Giữ lời.”

“Không được chơi xấu, chơi xấu là đồ cún con.”

“Được, nếu anh chơi xấu, anh chính là đồ cún con.”

Cô rốt cuộc đã thỏa mãn mà chui vào ngực hắn: “Em mệt, buồn ngủ quá.”

Tiết Tử Ngang trực tiếp bế ngang người lên: “Để anh giúp em tắm rửa trước đã.”

“Ưm.” Cô ngoan ngoãn vòng tay qua cổ hắn, giở trò làm nũng, “Chỉ tắm thôi, không gội đầu đâu.”

Tiết Tử Ngang không nhịn được cười ra tiếng: “Sao em lại giống trẻ con thế hả?”

“Em vốn là trẻ con mà, người ta mới 18 tuổi, vĩnh viễn cũng 18 tuổi.”

“Được được, em vĩnh viễn 18 tuổi, vĩnh viễn trẻ trung xinh đẹp.”

Tiết Tử Ngang đúng là như phải dỗ trẻ con, dỗ cô bước vào bồn tắm, rồi lại dỗ cô cởi quần áo. Chờ sau khi giúp cô tắm rửa một lượt từ đầu đến chân, hắn cũng sớm bị cô nghịch ngợm làm dấy lên dục hỏa đốt người.

Nhưng nhìn đến thân thể trần trụi của cô, hắn lại không làm gì, chỉ dùng khăn tắm lau khô, giúp cô sấy tóc, rồi lại ôm cô vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường.

“Anh đừng đi, anh ngủ cùng em cơ.” Hắn vừa mới chuẩn bị đứng dậy, Triệu Ngu đã mơ mơ màng màng ngủ mất lại chợt ôm lấy cổ hắn.

“Anh ngủ cùng em cơ, em muốn ngủ với anh.”

“Anh sẽ bị em bức điên mất.”

Tiết Tử Ngang thở dài một tiếng, xoay người lên giường, hôn lên trán cô, từ phía từ sau ôm lấy cô thật chặt vào trong ngực, “Ngủ đi, anh ngủ cùng em.”

“Tiết Tử Ngang.” Cô đã mơ màng sắp ngủ, vậy mà trong miệng còn gọi tên của hắn.

“Ừ.” Hắn cất giọng trầm thấp.

“Em rất thích anh.”

“Anh biết.”

“Tiết Tử Ngang.”

“Hử?”

“Muốn ôm một cái.”

“Anh đang ôm em mà, ngủ đi.”

Đợi sau lưng truyền đến tiếng hít thở đều đều của người đàn ông, Triệu Ngu mới từ từ mở mắt ra trong bóng tối.

Quả thực cô đã uống rất nhiều, nếu không muốn diễn say rượu cũng sẽ không được đạt, thậm chí là đến giờ mà đầu cô cũng vẫn đang đau nhức, mặt cũng nóng lên hầm hập.

Nhưng tư duy của cô, vẫn luôn vô cùng rõ ràng.

Cây gật cứng rắn để sau lưng cô đã mềm xuống, nhưng cơn dục hỏa cô bị Hứa Thừa Ngôn nhóm lên vẫn chứ chưa thể bình ổn.

Nhưng đêm nay, Tiết Tử Ngang không chạm vào cô, mới là chiến thắng lớn nhất.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232