Trở về

Phần 196
Phần 196

Cạnh phòng của Triệu Ngu là một phòng bệnh trống, Tiết Trạm đã nhờ người hỏi thăm phía bệnh viện, tạm thời để cha mẹ cô nghỉ ngơi ở đó.

Thời điểm hắn đến Ngô Thành, hai ông bà đã sụp đổ một lần, còn bây giờ khi gặp Triệu Ngu, người này so với người kia còn đau khổ hơn gấp trăm ngàn lần.

Không biết có phải là hắn bị ảo giác hay không, hắn cứ cảm thấy mới chỉ trải qua một đêm mà hai vị trưởng bối đã già đi rất nhiều. Sự thật đẫm máu cứ như vậy bị xé toạc, cho dù là với Triệu Ngu, hay là cha mẹ nuôi của cô, đó đều là một việc cực kỳ tàn nhẫn.

“Không sao, hai bác vẫn ổn.” Cha nuôi ngồi trên giường canh chừng người vợ đã khóc đến sắp ngất đi, ông run rẩy xua tay, nói giọng khàn khàn: “Các anh đi xem Hi Hi đi.”

Tiết Trạm chỉ có thể chuẩn bị sẵn nước ấm và đồ ăn để trên bàn cho hai người: “Vậy sau khi chú và dì đỡ hơn, ít nhiều vẫn nên ăn một chút.”

Đâu chỉ có mình Triệu Ngu ở bệnh viện không ăn không uống, sau khi biết được chân tướng, hai ông bà cũng chưa uống một giọt nước nào, ngày hôm qua còn ngồi cả đêm ở ban công mặc cho gió thổi.

Tiết Trạm hiểu, trong lòng bọn họ cũng rất mâu thuẫn. Biết được cái chết của con gái là vì bị Triệu Ngu liên lụy, chưa chắc họ sẽ không nghĩ tới chuyện trách cứ oán hận Triệu Ngu, có điều bọn họ đều là người lương thiện lại thấu tình đạt lý, cuối cùng vẫn lựa chọn bao dung cho cô ấy.

“Cảm ơn.” Dừng một chút, Tiết Trạm chỉ có thể nghiêm túc mà cúi đầu trước hai người, thấp giọng nói ra hai chữ này.

Cho tới bây giờ hắn vẫn không dám chắc, quyết định này có chính xác hay không.

Trên hành lang có rất nhiều ghế song song đối diện nhau, mọi người đều nhất trí ngồi ngoài phòng bệnh, nhìn cái thế trận này cũng có chút dọa người.

Thấy Tiết Trạm đi ra, Thương Lục lập tức ngước mắt nhìn về phía hắn, hắn khẽ gật đầu với Thương Lục, lại xác định Tiết Tử Ngang vẫn luôn đứng ở cửa phòng bệnh nhìn vào trong, lúc này mới yên tâm ngồi xuống ghế, thở dài một tiếng trầm thấp.

Bác sĩ đã giúp Triệu Ngu truyền dịch lần nữa, cũng may cánh tay của cô vẫn luôn được băng bó cẩn thận, trải qua một cơn kích thích như vậy cũng không ảnh hưởng tới miệng vết thương.

Mẹ và Tiểu Cẩn đã đi rồi, còn cô từ đó đến nay cũng chưa từng khóc lóc khổ sở không màng mọi thứ như thế, hiện giờ Triệu Ngu đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực, cho dù Tiết Tử Ngang có không canh giữ bên ngoài, cô cũng không có sức để đi tìm cái chết lần nữa.

Mà cho dù có đi nữa, thì hiện tại, cô thật sự còn có thể dứt khoát buông bỏ tất cả, rời khỏi thế gian này hay sao?

Triệu Ngu dần nhắm mắt lại, hình ảnh mẹ nuôi đứng trước mặt cô khóc không ngừng vẫn hiện ra quá rõ rệt, cô thấy mái tóc bạc của cha nuôi cùng cơ thể run rẩy không thể kiềm chế, còn cả đôi mắt già nua đã đỏ bừng, cố nén nước mắt của ông.

Bốn năm trước, cô không thể chết, bởi vì Trang Diệc Tình còn nhởn nhơ sống vui vẻ, bởi vì cha mẹ nuôi cô độc không nơi nương tựa.

Bốn năm sau, Trang Diệc Tình sắp lâm vào vòng lao lý, mà 300 vạn kia của cô, cũng là sự đảm bảo về mặt vật chất tốt nhất cho cha mẹ nuôi.

Chỉ là… bấy nhiêu đó đã đủ rồi sao?

“Em cho rằng 300 vạn kia đã có thể chấm dứt trách nhiệm chăm sóc hai bác của em sao? Tiền là cái thá gì chứ, em cảm thấy bây giờ bọn họ cần nó lắm sao? Bọn họ đem tất cả hy vọng khi về già ký thác vào em, em có tư cách gì mà làm họ phải nếm trải nỗi đau mất con một lần nữa?”

Cô vẫn luôn nhớ như in những lời Tiết Trạm nói. Nhưng cô không muốn nhớ, không muốn nhớ lại chút nào.

Cô chỉ muốn được yếu đuối một chút, được ích kỷ một chút, nhưng có vẻ chút quyền lợi nhỏ nhoi đó cô cũng không thể có.

Nếu bốn năm trước người chết là cô, nếu chỉ còn có một mình mẹ cô lẻ lỏi sống tiếp, vậy Tiểu Cẩn sẽ làm gì?

Triệu Ngu biết, Tiểu Cẩn nhất định sẽ thay cô chăm sóc tốt cho bà, cha mẹ nuôi so với lúc trước cũng sẽ càng quan tâm giúp đỡ bà hơn.

Hiện tại đổi thành cô, nhẽ cô lại không làm được điều đó sao? Huống hồ, rõ ràng là cô nợ bọn họ một gia đình.

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ là những tòa cao ốc rực rỡ, là ánh đèn của vạn gia đình, mỗi một ánh đèn đều thuộc về một gia đình ấm áp hạnh phúc, vậy còn gia đình của cha mẹ nuôi thì ở đâu?

Dạ dày lại cuộn trào từng cơn, Triệu Ngu cúi đầu xuống sàn nhà gắng nôn khan, cửa phòng lập tức bị mở ra, Tiết Tử Ngang xông vào đầu tiên, phía sau còn vài người lục tục đi theo.

Nâng cánh tay không còn chút sức khẽ đẩy bàn tay đang vỗ trên lưng mình ra, Triệu Ngu hỏi: “Có thuốc không?”

Giọng cô cực kỳ khô khốc, giống như dây thanh quản đã bị xé rách, Lăng Kiến Vi đem bình giữ ấm trên bàn đưa cho cô, muốn để cô uống miếng nước, nhưng Triệu Ngu lại lắc đầu.

Lăng Kiến Vi nói: “Anh đi mua.”

Hắn mới vừa xoay người đi tới cửa, Hứa Thừa Ngôn đã đưa một gói thuốc và một chiếc bật lửa tới.

Tuy đã nói muốn bỏ thuốc, nhưng mấy ngày nay số thuốc hắn hút lại nhiều hơn bất kỳ thời điểm nào trong quá khứ, cũng có thể coi như hắn đã tự mình trải nghiệm cảm giác của Triệu Ngu khi phải dựa vào thuốc lá để giảm bớt nỗi đau.

Khi Tiết Tử Ngang nâng cô từ trên giường ngồi dậy, tay Triệu Ngu run run đưa điếu thuốc vào miệng, Lăng Kiến Vi châm lửa cho cô, hút hai hơi thật sâu, rốt cuộc cô cũng cảm thấy cơn buồn nôn cuộn trào trong lồng ngực thoáng giảm bớt.

“Em muốn ở một mình yên lặng một chút.”

Cũng không biết đã ngồi trên giường hút bao nhiêu điếu thuốc, cửa phòng lại lần nữa bị người ta mở ra, lần này người tiến vào chính là Tiết Trạm.

Hắn kéo ghế đến cạnh giường chậm rãi ngồi xuống, bình tĩnh nhìn Triệu Ngu: “Hận anh không?”

“Hận.” Triệu Ngu dứt khoát trả lời, nhưng mà trả lời xong rồi lại đột nhiên nở nụ cười, hết sức tự giễu.

Tiết Trạm cũng cười, cầm điếu thuốc ở trên bàn nhét vào miệng, lấy bật lửa châm lên, mới vừa hút một ngụm đã sặc đến ho khan.

Triệu Ngu cười, ngón tay vẫn ẹp điếu thuốc, ngã người về sau dựa vào đầu giường nhìn hắn: “Đừng hút thuốc, cũng đừng học, thứ này sẽ nghiện đó.”

“Anh vẫn muốn thử xem.” Hắn lại lần nữa nhét đầu lọc vào trong miệng, hung hăng rít sâu vài hơi, lúc này, ngay cả nước mắt cũng bị sặc đến chảy ra.

Triệu Ngu ném mẩu thuốc lá còn lại trong tay đi, lấy thuốc ra khỏi miệng hắn, hút một hơi lại chậm rãi phun khói thuốc ra, rồi lại tiếp tục nhìn hắn.

“Tiết Trạm, anh từng muốn chết sao?”

“Đã từng.”

Cô cũng không giật mình, chỉ hỏi: “Tự sát?”

“Ừ.” Hắn gật đầu: “Sau khi anh trai chết, mỗi ngày anh đều bị ác mộng giày vò, không dám gặp chị dâu, không dám đối mặt với ba, cũng không dám nhìn Tiết Tử Ngang. Mỗi tối khi nghe Tiết Tử Ngang khóc lóc đòi tìm cha, nghe ba anh nói ngay cả khi ngủ mớ nó cũng đều gọi ba nó, anh thật sự rất muốn chết. Có điều tưởng tượng là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, khi đó, cả dao anh đều đã cầm lấy, chỉ là không có can đảm cắt xuống một đường. Thực ra mà nói, em dũng cảm hơn anh nhiều, anh sợ đau, sợ không chết được lại biến mình thành tên tàn phế, anh luyến tiếc mọi thứ mình đang có, anh chỉ mới 18 tuổi, còn chưa nhìn ngắm thật kỹ thế giới này, anh không cam lòng.”

Triệu Ngu lẳng lặng ngồi đó, hút hết hơi này đến hơi khác, ánh mắt lần nữa hướng về cửa sổ nơi ánh đèn của mọi nhà đang thắp sáng.

“Triệu Ngu, anh biết, anh rất ích kỷ, cũng không màng đến cảm thụ của em khi dùng cha mẹ nuôi tới để ép buộc em phải sống, cũng đã làm tổn thương cả bọn họ, em muốn hận anh thì cứ hận đi. Em đã chết một lần, lần đó coi như là đã đặt dấu chấm hết cho mọi chuyện, về sau, chúng ta cùng hướng về phía trước, có được không? Đau khổ của em, anh cũng đã trải qua, anh có thể đau cùng với em, chúng ta hãy cùng nhau… bắt đầu lại một cuộc sống mới.”

“Bắt đầu cuộc sống mới?” Triệu Ngu ngửa đầu, tiếp tục nhìn ra cảnh đêm bên ngoài.

Cuộc sống mới với cô mà nói, là hoa trong gương trăng trong nước, nhưng một con đường khác của cô, đã bị hắn hoàn toàn phá hỏng.

“Tiết Trạm, tôi thật sự… Rất hận anh.”

“Anh biết.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232