Dục Uyển

Phần 97
Phần 97

Hoắc gia.

“Mạn Ni! Con không phải buồn… không có Tống gia thì còn Hoắc gia, chúng ta chính là người thân của con” Lữ Trị ngồi trên giường, vừa an ủi dỗ dành vừa đút canh cho Hoắc Mạn Ni.

“Luật! Chị muốn gặp mặt Thiếu Hoành, em dẫn chị đi đi…” Mạn Ni quay sang năn nỉ Hoắc Luật, từ lúc Tống Thiếu Hoành được đưa ra khỏi phòng cấp cứu thì cô vẫn chưa có cơ hội gặp hắn, vì mẹ chồng không cho phép, trước cửa phòng bệnh luôn có vệ sĩ, cô đến gần họ lại đuổi ra.

“Mạn Ni! Tống Thiếu Hoành vẫn chưa thể tỉnh lại, con vào gặp cậu ta cũng vậy thôi… lúc này Tống phu nhân vẫn còn tức giận, qua một thời gian nữa lúc bà ta nguôi giận, dì và mọi người sẽ dẫn con đi” Lữ Tranh, bà cả lên tiếng.

“Chị hai nói rất đúng, Mạn Ni… lúc này con rất yếu, cũng phải được tịnh dưỡng” Tiêu Tường lên tiếng.

Tất cả mọi người trong Hoắc gia đều có mặt đông đủ, nhưng trong mắt của Hoắc Mạn Ni chỉ nhìn thấy có mỗi Hoắc Luật.

“Luật! Qua một vài ngày nữa, em sẽ dẫn chi đi gặp Thiếu Hoành đúng không”

“Ừ! Nếu sức khỏe chị trở nên tốt hơn, chị muốn gặp hắn… em sẽ dẫn chị đi” Hoắc Luật lên tiếng.

Hoắc Mạn Ni mới tin tưởng nuốt hết chén cháo.

Cũng đã hơn mười giờ đêm, tất cả mọi người cũng lần lượt quay về phòng mình. Nhưng đến lượt Hoắc Luật thì không được.

“Luật! Em ở lại với chị được không… chị sợ mình lại mơ thấy ác mộng” Hoắc Mạn Ni lên tiếng, hình ảnh Tống Thiếu Hoành nằm bất động bên dưới vũng máu là một cú sốc lớn với Hoắc Mạn Ni.

“Luật! Cha nghĩ con nên ở lại với Mạn Ni, con bé cần người ở bên cạnh” Hoắc Nghị lên tiếng.

“Con biết rồi, mọi người về phòng mình nghỉ ngơi… tối nay con sẽ ở đây với chị Mạn Ni”

“Luật! Nếu Mạn Ni có chuyện gì thì con cho dì biết…”Lữ Trị vẫn còn cảm thấy sợ hãi, lúc nghe tin Tống Thiếu Hoành sẽ không thể tỉnh dậy thì Mạn Ni giống như người khác, con bé lại cười thỏa mãn “hắn như vậy xứng đáng…”, con bé còn lớn tiếng nói trong xe, nhưng sau đó nó lại quên hết tất cả.

“Mẹ! Con thật không sao, có Luật bên cạnh con sẽ không có chuyện gì”

Bà cũng hy vọng mọi chuyện sẽ như lời của Mạn Ni nói…

“Két… t…”

Mọi người ở bên ngoài đều thở dài buồn bã, họ tội nghiệp cho hoàn cảnh của Mạn Ni, vừa mất con, bây giờ lại mất chồng, còn bị gia đình chồng đuổi ra khỏi cửa. Một đứa con gái tài hoa như nó sao lại khổ như vậy.

“Luật! Em có thể lên đây nằm với chị không… chị cảm thấy rất lạnh” Hoắc Mạn Ni đáng thương lên tiếng.

Hoắc Luật cũng tháo giày ra, trèo lên giường nằm bên cạnh Hoắc Mạn Ni, hắn kéo cô ôm vào.

“Còn thấy lạnh không” Hắn nói.

“Vẫn rất lạnh…”

Hoắc Luật lại càng xiết mạnh hơn, bờ ngực rộng lớn của hắn gần như phủ kín hết cả con người Mạn Ni.

“Còn thấy lạnh không”

“Không còn lạnh nữa…” Hoắc Mạn Ni mỉm cười trong lòng của Hoắc Luật, nụ cười giảo hoạt như một con cáo tinh.

Bên ngoài mưa vẫn rất lớn, gió táp đập mạnh vào cửa sổ muốn vỡ nát. Hoắc Phi nằm ngủ trên giường cứ lăn qua lộn lại. Nhớ lại lúc hắn gặp Dục Uyển ở rạp chiếu phim lúc chiều. Từ lúc hắn nhìn thấy cô ở trước cửa cho đến khi phim chiếu xong, hắn rời khỏi đó. Dục Uyển vẫn còn đứng ở bên ngoài chờ Hoắc Luật đến.

Hắn không thể ngủ được.

Hoắc Phi bước xuống giường kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn. Không biết con ngốc đó thế nào, vẫn không thể bỏ xuống được.

Hoắc Phi đi đến phòng của Dục Uyển xem thử, lúc ngang qua phòng của Mạn Ni vẫn còn thấy đèn sáng, chị ấy vẫn còn thức thì Luật chưa thể đi được.

Còn căn phòng bên cạnh vẫn tắt đèn, không biết chủ nhân của nó đã về tới nhà chưa, hay vẫn ở rạp chiếu phim chờ như con ngốc.

“Chết tiệt!”

Căn phòng lạnh lẽo không hơi ấm, chăn gối được xếp rất gọn gàng ở đầu giường. Dục Uyển thật sự chưa về nhà.

“Rầm”

Hoắc Phi lập tức đóng sập cửa lại, rồi chạy xuống lầu, lái xe đi.

“Thiếu gia! Đã khuya rồi cậu muốn đi đâu, thiếu gia…”

“Ào… Ào…”

“Đùng… đùng…”

Bên ngoài mưa rơi xối xả nước chảy thành thác, gió thổi ào ạt cây cối nghiêng ngã xuống mặt đường, sấm chớp lại ầm ầm với những ánh sáng chóp nhoáng dọa người.

“Đùng… đùng…”

Nhìn chung thời tiết ngày và đêm nay hoàn toàn trùng khớp với đài khí tượng thủy văn đã đưa tin. Bão mạnh cấp 12 giật trên cấp 15. Những người đã xem tin thời tiết của ngày hôm nay, hay những ai dại dột mà đã ra ngoài, đều đang vội vã chạy về nhà gấp.

Cho nên trước cửa rạp chiếu phim đã rất vắng vẻ, nhìn một lượt đã biết có bao nhiêu người.

“Ầm… m…” Hoắc Phi vừa bước xuống xe đã đóng sập cửa lại, hắn cầm ô lên vội vàng đi khắp nơi tìm kiếm.

Sau khi khi ướt cả đôi giày thể thao và chiếc áo sơ mi vì mãi đi tìm Dục Uyển. Hoắc Phi mới biết hắn đã làm một chuyện rất dư thừa và ngốc nghếch, cả rạp chiếu phim đã không còn ai, ngoại trừ hắn.

Có lẽ Dục Uyển đã rời khỏi đây từ sớm…

“Gâu… gâu… gâu…”

“Gâu… gâu… gâu…”

Lúc Hoắc Phi quay lại xe của hắn, chuẩn bị bước lên thì nghe thấy tiếng chó sủa theo bầy, lấn át cả tiếng mưa, dữ dội hơn tiếng sấm. Không biết là ai đã chọc giận chúng.

Hoắc Phi nhìn ngó khắp nơi…

“Bọn mày không thấy tao rất thảm sao, còn muốn đuổi tao đi… làm chó cũng phải có chút thú tính chứ…”

“Gâu… gâu… gâu…”

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, cùng với tiếng chó sủa đệm lời, đã gây sự chú ý cho Hoắc Phi. Hắn quay đầu nhìn lại chỗ hàng nước xụp xệ nằm cạnh nhà hát. Dục Uyển ướt nhẹp từ đầu đến chân, khuôn mặt đã xấu bây giờ lại thêm tóc tai rối bời, vẽ đẹp dọa người đó thật khiến người ta muốn ngất xỉu.

Hắn mỉm cười, cười vì không phải là hắn ngốc nhất, còn một kẻ còn ngốc hơn cả hắn…

Nhưng có lẽ Hoắc Phi đã đánh giá quá cao sự ngốc nghếch của Dục Uyển, thật ra tất cả đều có lý do, không phải cô muốn giành cái danh hiệu đại ngốc của hắn.

Dục Uyển cảm thấy số cô hôm nay không phải xui một cách bình thường, mà là xui đặc biệt. Lúc trả tiền taxi thì mới biết mình quên mang ví, muốn gọi điện cầu cứu thì điện thoại lại hết pin. “Tháng bảy mà… xem như là cúng cô hồn”, bác tài nói vậy rồi lắc đầu bỏ đi, Dục Uyển an nhàn vượt ải cũng không phải tốn một đồng nào.

Bây giờ cô chỉ cần ngoan ngoãn đứng đây chờ Luật của mình đến, dõi mắt nhìn dòng người không ngớt, lần lượt ra vào rạp chiếu phim mà Dục Uyển thở dài.

“Hây za…”

Xuất chiếu của họ đã chiếu xong từ nửa tiếng trước, mọi người bên trong cũng đã ra về hết. Nhưng Luật của cô cũng không thấy bóng dáng đâu. Thật ra, cô cũng rất muốn cầm điện thoại lên hỏi “anh ơi! Anh tới chưa…” nhưng không được. Vì trên mặt cô hình như có gắn mác “kẻ gian tránh xa” nên không có người nào ở đây dám cho cô mượn điện thoại, sợ cô ôm của bỏ chạy thì phải.

Trời xót thương giữa rừng người xa lạ ở tại rạp chiếu phim, cô lại gặp được một người quen để nhờ vã. Nhưng mà… lại là Hoắc Phi tên khốn đó. Bảo cô mở miệng nhờ hắn trở về nhà sao, không đời nào. Cô thà đứng đây chờ Luật đến.

Nhưng Luật mãi không thấy đâu. Đến lúc chờ không được nữa, cô muốn lội bộ về nhà thì trời lại đổ mưa. Đến khi tìm được nơi để trú tạm thì gặp phải chủ nhà không hiếu khách, cứ thích đuổi cô đi.

“Gâu… gâu… gâu… gâu…”

“Mày sủa nhiều như vậy tao cũng không hiểu mày nói gì đâu… tao chỉ trú tạm, mưa tạnh tao sẽ đi… ok… quyết định vậy đi…” Dục Uyển quay sang đàm phán với bạn Cẩu đầu đàn.

“GÂU… GÂU… GÂU… gừm… gừm!!!

Lần này không chỉ là sủa đơn thuần, bạn cẩu còn có ý định dùng đến cả vũ lực, nhìn hàm răng sáng bóng nhọn hoắt của chúng, và cái lưỡi dài ngoằng đỏ lè đang đưa ra thục vào, sợ nhất chính là tiếng gầm gừ trong bóng tối của chúng. Dục uyển nuốt vào từng ngụm nước bọt, nếu cô không đi nhất định sẽ bị chúng cắn nát.

“Được rồi! Tao đi là được chứ gì… mày không cần phải làm tao sợ như vậy” Dục Uyển đánh liều chạy ra ngoài, dù sao bị ướt vẫn tốt hơn là bị cắn.

Hoắc Phi phát hiện ra một điều, Dục Uyển rất có cơ duyên hảo hợp với loài cẩu thì phải. Lần trước ở đảo Không Tên, lần này ở trước rạp chiếu phim. Hai lần hắn đi tìm Dục Uyển thì cô đều gây chuyện với cẩu ca.

Hoắc Phi mỉm cười. Hắn giương cao cây ô lên, rồi băng qua phía đối diện, từng bước đi đến chỗ của Dục Uyển.

“Cộp… cộp… cộp… p!!!”

Dục Uyển tưởng đâu lần này mình sẽ ướt nhẹt. Nhưng lúc cô vừa chạy ra khỏi hàng nước thì có một người đàn ông đang cầm ô đi về phía cô. Bóng dáng cao lớn của người đó đang đổ xuống mặt đường. Hắn bước tới cạnh, giăng ô lên che cho cô.

“Em biết anh nhất định sẽ đến…” Dục Uyển mừng rỡ, phấn khởi lên tiếng.

Khi cây ô được giương lên cao, thì diện mạo của Hoắc Luật đang ở trước mặt cô.

“Em là con ngốc sao… tại sao không nhận điện thoại, có biết anh gọi cho em bao nhiêu cuộc gọi không…” Hoắc Luật vừa tìm thấy Dục Uyển đã nạt nộ cho một trận, xối xả như mưa rơi.

Gọi điện mà không ai bắt máy thì sao hắn không giận được chứ, chị Mạn Ni vừa chọp mắt là hắn lập tức rời khỏi Hoắc gia, chạy đi tìm cô.

“Điện thoại em hết pin làm sao nhận được cuộc gọi của anh”

“Luật! Mà anh đang lo lắng cho em sao…” Dục Uyển mỉm cười đến típ cả mắt, nhìn thấy vẽ mặt vừa tức giận, lại vừa khẩn trương của Hoắc Luật, lòng cô cảm thấy rất ấm áp, mặc dù nước mưa lạnh lẽo đang tạt vào người mình.

“Em còn cười nữa… không thấy anh đang giận thế nào, em ngốc thật hay cố ý chọc tức anh” Hoắc Luật ném cây ô vào người của Dục Uyển, rồi hắn lại giận dỗi bỏ đi một mình trong mưa, không ngó ngàng đến cô.

Vì biết mình đã chọc giận Hoắc Luật, nên Dục Uyển cuống quýt đuổi theo sau, nhỏ giọng tỉ tê mà năn nỉ. Nhưng ngu ngốc không biết bản thân đang trúng kế của người ta, cái tội dại trai nên không trách được ai.

“Em xin lỗi, anh đừng giận mà… lần sau sẽ không có như vậy nữa, em sẽ không làm anh lo lắng”

“Luật! Anh đừng giận… anh càng giận lại càng đẹp trai, càng khiến cho người ta không thể không yêu… ai mà đẹp trai thế không biết…”

Hoắc Luật đi trước đang cười tủm tỉm, nhưng vẫn tỏ ra mình đang tức giận. Hắn xoay người lại nhìn cô, với vẽ mặt thật lạnh lùng.

“Thật vậy… anh khiến cho em không thể không yêu”

Dục Uyển không thể ngờ, những lời sến súa đó lại từ miệng cô nói ra, nghe Hoắc Luật lập lại cả người cô đều nổi gai óc. Nhưng miễn là Luật của cô hết giận, sến hơn chắc cũng không sao.

“Phải! Yêu chết đi được, nên anh không được giận nữa.” Dục Uyển chủ động đến nắm lấy tay Hoắc Luật.

“Được! Anh tha thứ cho em lần này, lần sau không được làm anh giận nữa biết không” Hắn mỉm cười, nhéo vào mũi của cô vô cùng sủng nịnh, kế hoạch của hắn đã thành công mỹ mãn.

“Ừa… a…”

Có lẽ là bị “nhéo” đến tỉnh người. Dục Uyển phát hiện ra có một cái gì đó, không hợp lẽ thường tình.

“Khoan đã! Tại sao anh lại tức giận, trong khi anh là người đến trễ, để em đợi suốt mấy tiếng đồng hồ mà em phải dỗ ngọt anh… có lý nào như vậy…” Dục Uyển cuối cùng đã hiểu ra vấn đề, cô đẩy Hoắc Luật ra rồi bỏ đi một nước, phải lấy lại hết tôn nghiêm vừa bị mất, con gái mà.

Âm mưu của mỹ nam tưởng đã hoàn hảo, không ngờ đến phút cuối cùng vẫn bị lật tẩy. Hoắc Luật thật sự lo lắng cho Dục Uyển nên mới đi tìm cô. Lúc tìm thấy Dục Uyển hắn rất là vui mừng vì cô đã không sao. Nhưng chợt nhớ ra Dục Uyển vì ai mà giờ này còn đứng đây, cô nhất định đang rất tức giận, nên quyết định đánh đòn phủ đầu.

“Uyển! Em giận thật sao…” Hoắc Luật chạy đến che ô cho cô.

“Tôi nói không giận… anh tin không” Dục Uyển nghênh mặt cao 45 độ, không đếm xỉa đến Hoắc Luật.

Hắn giơ tay ra, kéo mạnh cô về phía mình, hai tay đặt lên eo của Dục Uyển xiết thật chật.

“Anh làm gì hả… buông ra, đừng nghĩ ôm tôi rồi thì tôi sẽ không giận… buông ra” Dục Uyển giẫy nẩy lên, đẩy hắn ra.

“Ưm… m…”

Mọi hành động kháng cự đều như bọt nước tan vào hư không, chỉ bằng một nụ hôn của Hoắc Luật, tiếp sức cho chiếc lưỡi ngọt ngào của hắn, bàn tay ma quái đang xoa nắn trên người cô như có điện vậy, Dục Uyển cũng không còn biết cái gì là gọi là phải đẩy hắn ra, càng ôm lại càng chặt hơn, tay cô cũng vòng ra sau tấm lưng rộng lớn của Hoắc Luật siết chặt. Biết mình đã trúng độc của Hoắc Luật quá nặng, như cô không thể nào dứt ra được. Mối tình đầu đẹp đẽ của cô, hơn nữa hắn lại quá hoàn mỹ, không có một cô gái nào có thể kháng cự được.

“Còn giận anh nữa không” Hắn mỉm cười, nhả hai cánh môi sưng đỏ của cô ra.

“Chỉ giỏi làm chuyện vô lại” Cô xấu hổ gục mặt trong lòng Hoắc Luật, nhưng có người được nước lấn tới.

“Nhưng không phải em rất thích anh vô lại như vậy sao” hắn nói.

“Anh… anh… đồ xấu xa”

Dục Uyển quá xấu hổ đẩy hắn ra, lúc nãy phản ứng của cô đã quá chân thật đến vậy, mọi người đều biết, giờ này hắn còn cố ý bắt bẻ cô, không phải là muốn nhìn cô xấu hổ sao. Hoắc Luật cũng đuổi theo, bắt được cô. Hai người họ tay trong tay, nắm chặt, cùng dắt nhau bước lên xe.

“Vèo…”

Từ xa, Hoắc Phi ném cây ô của hắn xuống đất, nước bắn ra khắp nơi. Hắn thẩn thờ đi trong mưa. Đây là lần đầu tiên Hoắc Phi có cảm giác ganh tị với chính anh trai mình. Sự ngọt ngào của họ, lại như xát muối vào tim hắn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219