Dục Uyển

Phần 66
Phần 66

Bên ngoài.

“Tôi biết là các cháu đang ở bên trong… ngôi nhà này đã thuộc về ngân hàng, vài ngày nữa ngân hàng sẽ đến tịch thu”

“Các cháu sẽ không còn nơi nào để ở… chuyện này là tốt cho cả hai đứa, đến cô nhi viện những người ở đó họ sẽ chăm sóc yêu thương hai đứa như người một nhà”

“Không cần! Chúng tôi có thể tự chăm sóc cho nhau, các người đi đi… chúng tôi sẽ không đến cô nhi viện đâu, các người có nói gì cũng vậy thôi” Bin lên tiếng.

“Gạt người! Chúng tôi không tin lời của mấy người… các người đi đi” Bo cũng hét lên.

Bởi vì không thể thuyết phục được hai anh em Bin và Bo, bọn nó không chịu mở cửa ra nên người của sở phúc lợi đành bỏ đi. Chỉ khi không thấy tiếng của người bên ngoài, Bin mới mở cửa ra.

“Tại sao hai đứa không muốn đến cô nhi viện” Dục Uyển nói.

“Chị không biết đâu… cô nhi viện rất đáng sợ, những người ở đó sẽ đánh đập và hành hạ bọn em” Bo nói.

“Là ai nói với em như vậy…” Dục Uyển hỏi.

“Anh Xỉn và mọi người ở đây đều nói vậy, những đứa trẻ ở cô nhi viện đều bị cha mẹ bỏ rơi, do chúng không tốt… nên phải chịu phạt, tụi em không bị cha mẹ bỏ rơi, cũng không phải là bé hư… chúng em sẽ không đến cô nhi viện để bị phạt đâu”

“Bo! Không phải tất cả những đứa trẻ ở cô nhi viện đều là bị cha mẹ bỏ rơi, cũng không phải chúng không ngoan… những người ở đó họ rất tốt bụng, họ sẽ yêu thương chăm sóc em”

“Chị không gạt bọn em chứ…” Bin nhìn Dục Uyển.

“Không hề gạt em, chị xin thề” Dục Uyển giơ bốn ngón tay lên, mỉm cười với thằng nhóc.

“Vậy họ có cho em ăn không” Bo lên tiếng.

“Có! Họ sẽ cho em ăn, còn cho em đi học nữa… em sẽ có thêm nhiều bạn mới”

Mặc dù chỉ mới biết Dục Uyển có nửa ngày, nhưng Bin và Bo lại tin tưởng cô hơn tất cả những người khác ở đây. Nhất là Bo, vì Dục Uyển đối xử dịu dàng với nó, dỗ nó nín còn mua rất nhiều thức ăn cho nó, nên trong mắt nó Dục Uyển chính là chị gái xinh đẹp và tốt bụng nhất.

“Anh hai! Hay mình đến cô nhi viện đi… ở đó chúng ta sẽ không bị đói, anh hai cũng không cần phải đi ra ngoài kiếm thức ăn, để Bo ở nhà một mình nữa”

Nhớ lại những gì nó nhìn thấy trong đoạn video khi nãy, Bin rất là lo lắng. Nếu như nó không ở bên cạnh, thì những tên khốn ở đây, không chỉ thằng Xỉn mà còn những thằng khác, sẽ làm gì em gái nó.

“Được rồi! Ngày mai khi người của sở phúc lợi quay lại, anh sẽ đồng ý với họ”

Bin quay sang nhìn Dục Uyển…

“Chị Uyển! Sau khi bọn em đến cô nhi viện, chị có đến thăm bọn em không”

Bo tròn xoe đôi mắt nhìn Dục Uyển. Bin cũng ngẩn đầu nhìn cô, sự mong chờ hiện rõ trên mặt nó. Có lẽ là con trai nên cách thể hiện của nó không giống như em gái mình. Nhưng sau khi nhìn thấy cô gật đầu thì cả hai anh em nó đều mừng rỡ, chạy đến ôm lấy chân cô.

“Reng… reng…”

Trong bầu không khí yên lặng, dào dạt cảm xúc thì chuông điện thoại reo lên. Cả ba người đều giật mình. Nhìn thấy số điện thoại của Bạch Ngạn Tổ hiện lên Dục Uyển vẫn đang suy nghĩ, tại sao hắn lại gọi cho cô, giữa họ đâu còn mối liên hệ nào, có nên nghe máy hay là không…

“Alo… gọi cho tôi có gì không”

Nhưng cô vừa cầm máy lên, thì nghe thấy tiếng hét của Bạch Ngạn Tổ…

“Hoắc Dục Uyển! Cô đã đem Lý Nhã đi đâu rồi hả, cô có biết mấy giờ rồi không… mau mang cô ấy về ngay, nếu không muốn tôi biến cô thành thịt tương” Bạch Ngạn Tổ la hét một hơi, rồi cúp máy cái cụp.

Chết thật, tại sao cô lại quên mất Tiểu Nhã. Cô đúng là bạn xấu, dù Bạch Ngạn Tổ có bầm cô thành tương, cũng là đáng đời cô.

“Chị có chuyện gấp phải đi… ngày mai chị sẽ quay lại thăm hai đứa, tạm biệt”

“Tạm biệt… chị Uyển”

Dục Uyển chạy hụt mạng ra tới đường lớn, lập tức đón một chiếc taxi đến rạp hát.

Cùng lúc đó…

“Hắc… xì. Ì!!”

Trong lúc tất cả mọi người đều đã ra về hết thì trước cửa rạp hát, vẫn còn một cô gái đang run cầm cập.

“Uyển Uyển! Cậu đi đâu rồi… cậu mau quay lại đi, mình rất sợ…”

Khi Dục Uyển đến nơi thì Lý Nhã mừng rở đến phát khóc, ôm chầm lấy cô.

Hậu quả cho sự bất cẩn bỏ quên Lý Nhã, cô đã nhận được lệnh cấm của Bạch Ngạn Tổ. Hắn Không cho phép cô dẫn Lý Nhã ra ngoài thêm một lần nào nữa. Mặc dù Lý Nhã không trách cô, nhưng bản thân Dục Uyển cảm thấy có lỗi, vì cô mà Tiểu Nhã bị cảm suốt mấy ngày.

Cô có tới nhà thăm Tiểu Nhã, nhưng tên Bạch Ngạn Tổ đó xem cô giống như phần tử khủng bố, sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào. Nên mỗi lúc cô ở cạnh Lý Nhã, hắn cứ kè kè theo sau.

Hoắc thị – phòng chủ tịch.

Hoắc thị vừa mới thêm vào một quy định mới, bổ sung vào hàng tá những quy định rắc rối khác của công ty. Là vào giờ nghỉ trưa, toàn thể nhân viên trên dưới Hoắc thị phải thật giữ im lặng, hạn chế sự ồn ào ở mức thấp nhất, và duy trì sự yên lặng ở mức cao nhất.

Mục đích của việc này là vì mức độ làm việc quá tải của các nhân viên trong Hoắc thị, đang được báo chí quan tâm quá đà. Hoắc Khiêm mới đưa ra cái quy định này. Là vì lợi ích chung của nhân viên và hình tượng của công ty với giới truyền thông.

Nhưng…

“Chụt… chụt…”

Âm thanh liếm mút mạnh bạo đó lại phát ra trong chính căn phòng, của người vừa đặt ra cái quy định đó, được ba ngày. Cũng không biết là đằng sau cái ghế chủ tịch đang diễn ra cảnh dâm mỹ gì, từ khe hở của cánh cửa. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi quay lưng ra cửa, và khe hở giữa gầm bàn cho ta biết có một người phụ nữ đang quỳ ở giữa hai chân hắn.

“Chụt… chụt…”

Âm thanh càng lúc càng lớn. Hoắc Khiêm nắm lấy mái tóc xoăn bồng bềnh của người phụ nữ kéo lên.

“Cô nhỏ tiếng một chút… tôi không muốn ảnh hưởng đến nhân viên bên ngoài”

Người con gái ngẩng đầu lên nhìn hắn, trên miệng cô ta còn dính chất dịch trắng của Hoắc Khiêm, nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm quanh miệng mình, nở một nụ cười gợi cảm, rồi đứng dậy.

Cô ta đi ra ngoài kéo cửa lại, rồi xoay người vào trong, đẩy chiếc ghế của Hoắc Khiêm ra ngoài ánh sáng. Và đây chính là bộ dạng đạo mạo của người thừa kế Hoắc thị, chủ tịch tương lai. Mà mọi người và báo chí đều ca ngợi là thiếu niên kiệt xuất.

Nửa thân trên thì hoàn toàn nghiêm túc, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt ngay ngắn chưa hề xê dịch một tí nào. Còn nửa thân dưới… khóa quần đã mở banh, dục vọng vươn cao ngạo nghễ trong trắng, còn động lại một chút dịch đặc sệt và xen lẫn nước bọt của người phụ nữ trên đó.

Nhưng thần thái trên khuôn mặt của hắn, lại không có một chút dục vọng ham muốn, vẫn bình thản như không có gì. Tóm lại nữa thân trên thì đạo mạo đứng đắn, nhưng nửa thân dưới lại bại hoại vô cùng, đó là lý do tại sao Dục Uyển hay gọi hắn “ngụy quân tử”

Nhưng lại có hàng tá cô chết vì cái tính khí này của Hoắc Khiêm, như người phụ nữ trước mặt hắn, là con gái duy nhất của tỷ phú dầu mỏ, xung quanh có bao nhiêu đàn ông theo đuổi, lại tình nguyện quỳ giữa hai chân của hắn, còn vui vẻ dùng miệng để thỏa mãn hắn.

Cô ta cầm dục vọng của Hoắc Khiêm cho vào miệng mình, chiếc lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng đảo quanh rồi mút vào. Bên dưới lại tự lấy tay mình, khai thông hoa huyệt, kích thích nó đủ ẩm ướt để nuốt trọn lấy hắn, chuẩn bị cho cuộc yêu.

Mặc dù cô đã cùng hắn quan hệ vài lần, nhưng trong cuộc yêu giữa hai người, thì cô luôn là người phải chuẩn bị sẵn sàng cho cả hai phía, vì hắn sẽ không bao giờ làm chuyện đó thay cô. Sau khi mật dịch đã ướt đẫm tay mình, thì cô ta đứng dậy.

Từ từ kéo chiếc váy đắt tiền của mình lên, nhẹ nhàng và uyển chuyển như đang trình diễn những đường cong đẹp đẽ của mình cho Hoắc Khiêm xem, váy hở tới đâu thì da thịt trắng hồng lộ ra tới đó, từ đôi thân thon gọn, dần dần đến nơi nữ tính mềm mại với những sợi lông mau đen mượt, tiếp đến là chiếc bụng phẳng phiu, vòng eo nhỏ nhắn và lên cao nữa là cặp vú căng tròn với nhũ hoa đã dựng đứng.

Tại sao cô lại kéo Hoắc Khiêm ra ngoài ánh sáng… vì để hắn nhìn thấy vẽ đẹp quyến rũ của cơ thể cô lúc này, để hắn động tâm, quả nhiên cô đã thành công. Dục vọng đàn ông của hắn đã bắt đầu có dấu hiệu nhúc nhích.

Cô nhếch miệng cười rồi bước tới trước mặt Hoắc Khiêm, banh rộng hai chân mình ra và trèo lên người hắn, từ từ ngồi xuống, đem dục vọng của hắn nuốt trọn vào trong.

“Ưm… m…” Chính là cái cảm giác này, hai tay cô đặt lên vai của Hoắc Khiêm.

“Lúc cô ra ngoài không bao giờ mặc đồ lót sao…” Hoắc Khiêm nhếch miệng cười, rồi ngắt lấy nhũ hoa của của cô ta kéo mạnh.

“Á… a…”

“Không… chỉ khi nào đến gặp cậu, tôi mới không mặc đồ lót… thời gian của cậu rất quý báo, tôi không muốn phải lãng phí cho những việc không cần thiết” Hai tay cô ta quàng qua cổ của Hoắc Khiêm, và chủ động động thân mình.

“Ưm… Ưm…”

“Á… A…”

Bên dưới thỏa mãn vẫn chưa đủ, cô ta muốn được người thiếu niên luôn tỏ ra vô cảm này, phải âu yếm mình nhiều hơn, lần nào cũng là cô chủ động, hắn bị động. Nhưng hôm nay cô muốn hắn nhiều hơn, cô nắm lấy bầu vú của mình đưa vào miệng của Hoắc Khiêm.

“Mút nó… làm bất cứ thứ gì cậu muốn, xin cậu đó”

Xem như đây là một chút thành ý cảm ơn. Hoắc Khiêm đã há miệng ra, mút vào bầu vú của cô ta. Chắc trên đời này, chỉ có một mình hắn có thể giữ được sự tĩnh tâm trong lúc này. Không biết là do hắn là người vô cùng lạnh nhạt trong chuyện tình cảm, hay là hắn chưa gặp được người phụ nữ thuộc về mình.

Mà ngay lúc này, trong đầu hắn lại đang hiện lên những con số lợi nhuận mà Hoắc thị thu được từ việc đầu tư vào tập đoàn dầu mỏ của cha cô ta, thay vì là thân thể xinh đẹp này.

“Ưm… m…” Được Hoắc Khiêm mút vào còn chưa đủ thỏa mãn, cô ta cầm lấy tay của hắn đặt lên bên vú còn lại của mình.

“Bóp mạnh vào… nó cũng muốn được cậu chạm vào…”

Hoắc Khiêm bắt đầu chuyển từ thế bị động sang chủ động, ôm cô ta đứng dậy đi đến ban công và ép sát cô ta lên cửa kính, từ phía sau mãnh mẽ đâm mạnh vào.

“Á… a…”

“Chúng ta kết hôn đi… tất cả những gì thuộc về tôi sẽ là của cậu… Á. A…”

Mặc dù bản thân đang điên loạn vì hành động cuồng dã bên dưới của Hoắc Khiêm, nhưng cô ta vẫn cố gắng đưa ra lời cầu hôn.

Bởi vì cô muốn chiếm hữu người thiếu niên này, hắn phải thuộc về cô…

Hoắc khiêm lật người của cô ta lại, để cho lưng cô ta dựa vào tấm kính, một tay cầm lấy đùi của cô ta nâng lên, rồi đem dục vọng đâm mạnh vào.

“Á… a…”

Cơn đau và khoải cảm như sóng thủy triều cuồng cuồng khiến cô ta đê mê, nhắm mắt lại, răng gắn môi tận hưởng.

“Nhưng tôi chỉ có hứng thú với công ty của cha cô, ngoài ra thì không có gì khác”

Hắn nhếch miệng cười, rồi nâng tiếp một chân khác của cô lên, Trong tư thế chữ M, hắn lại đâm mạnh vào. Âm thanh phanh phách phát ra, khi da thịt trần trụi tiếp xúc với nhau nghe rất kịch liệt.

“Nếu tôi đem cả tập đoàn của cha tôi và tài sản của ông ấy giao hết cho cậu… thì cậu có đồng ý lấy tôi làm vợ không…”

Sính lễ hồi môn của cô dâu thật sự quá là lớn, tập đoàn dầu mỏ của cha cô ta không chỉ chi phối tất cả Á Lạp Tân này, ông ta còn có sức ảnh hưởng rất lớn trong giới thương nhân.

Hoắc Khiêm đứng im không động thân. Cô ta mỉm cười, rồi hôn lên môi hắn.

“Xem như cậu đã đồng ý…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219