Dục Uyển

Phần 60
Phần 60

Dục Uyển cầm theo ổ bánh mì và chai nước suối quay lại lớp học, đi ngang qua sân tập bóng rỗ thì nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Lý Nhã, tiểu thiên sứ của Bạch Ngạn Tổ, đang khum lưng nhặt từng quả bóng cho vào rỗ.

Dục Uyển đứng bên ngoài cửa sổ nhìn Lý Nhã đến ngẩn ngơ. Tiểu thiên sứ của Bạch Ngạn Tổ thật sự rất đáng yêu. Đôi mắt to tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, làn da trắng hồng như em bé. Tại sao lại có một cô gái đáng yêu đến vậy, càng nhìn càng thích…

Trong lúc Lý Nhã đang khum lưng nhặt bóng thì một quả bóng từ xa bay đến đập mạnh vào lưng cô, Lý Nhã ngã xuống sàn.

“Cộp… cộp…”

Âm thanh tiếng giày cao gót vang dội đang tiến gần. Một tiểu thư xinh đẹp từ xa đi tới chỗ Lý Nhã, bên cạnh cô ta còn có rất nhiều vệ sĩ.

“Chát… t…” Một cánh tay đẹp đẽ giơ cao, tát thẳng vào mặt của Lý Nhã, sau khi cô ta đã đứng trước mặt Lỹ Nhã.

“Biểu tiểu thư…”

Người vừa tát Lý Nhã chính là Tô Lâm, em họ của Bạch Ngạn Tổ. Cha của Tô Lâm là anh em kết nghĩa với Bạch lão đại nhưng thân hơn anh em ruột. Nên vợ chồng Bạch lão đại rất yêu chiều cô ta. Cũng khổ tâm cho cô em họ này, từ khi hiểu chuyện đã yêu thầm Bạch Ngạn Tổ. Nhưng Bạch gia và Hoắc gia lại có hôn ước, vì vậy chỉ có thể ngày qua ngày âm thầm cầu nguyện cho họ sớm chia tay.

Nghe tin Bạch gia và Hoắc gia từ hôn, nên vượt ngàn dặm, trốn cha trốn mẹ từ nước ngoài về để gặp anh họ, không ngờ lại xuất hiện một con hầu gái.

“Sáng nay tao nhìn thấy anh họ bước ra từ phòng mày… tối qua hai người đã làm gì”

“…” Lý Nhã không biết làm sao trả lời.

Tối qua lúc lúc tiệc sinh nhật của lão gia kết thúc, vào khoảng gần 1h sáng thì Bạch Ngạn Tổ lại gõ cửa phòng cô, khắp người hắn toàn là mùi rượu. Hắn nói hắn vẫn thích cơ thể của cô hơn “bọn họ dù có xinh đẹp… cũng không bằng em, anh vẫn thích cơ thể em hơn” Cô không biết là hắn đang so sánh cô với ai, chỉ biết là hắn đè cô xuống giường, diễn biến tiếp theo thế nào mọi người chắc có thể đoán ra.

“Không nói được chứ gì… tao biết tối qua mày đã ngủ với anh họ, mày đừng nghĩ Hoắc gia và Bạch gia đã giải trừ hôn ước, thì mày có thể thay con Hoắc Dục Uyển đó… mày nên nhớ mày chỉ là đứa mồ côi được bác tao nhận về nuôi”

Cô ta mỉm cười khinh miệt…

“Ngủ với anh họ vài lần thì nghĩ mình đã trở thành phượng hoàng sao… nên nhớ, gà thì vẫn là gà, mãi mãi không thể trở thành phượng hoàng được… tao sẽ cho mày thấy mày hạ tiện thế nào…”

Lúc Tô Lâm giơ tay chuẩn bị tát vào bên mặt còn lại của Lý Nhã, thì…

“Vèo… o…” Một ổ bánh mì từ xa bay thẳng đến cánh tay đang giương cao của cô ta, không biết có tổn hại gân cốt hay không, mà vẽ mặt của Tô Lâm rất đau đớn.

“Á… a…”

Từ ngoài cửa, bóng đen đang đổ xuống sàn nhà, và tiếng bước chân theo đó cũng vọng vào.

“Cộp… cộp…”

Dục Uyển đã đứng phía sau lưng của Tô Lâm.

“Nhưng mà Bạch Ngạn Tổ lại chỉ thích làm tình với gà hơn là Phượng Hoàng…”

Là ai đang nói, giọng nói rất quen. Tô Lâm liền xoay người lại, nhìn cô gái xa lạ trước mặt mình từ trên xuống dưới, có một chút ấn tượng nhưng lại không thể nhớ ra.

“Cô là ai…”

Dục Uyển bước thêm vài bước, đến chỗ Tô Lâm đang đứng, nhìn cô ta nhìn trên xuống dưới, rồi nhếch miệng cười.

“Cô vừa mới sửa mũi sao… nhìn không tự nhiên chút nào, tôi vẫn thích cái mũi tẹt của cô trước đây hơn”

Hai từ “mũi tẹt” đã giúp Tô Lâm nhận ra đó là ai, trên đời này chỉ có một người duy nhất, mới dám nói thẳng thừng vào mặt cô “mũi tẹt”, nghe như muốn tát vào mặt cô.

“Cô là Dục Uyển”

“Đích thị”

Tô Lâm luôn chê cười cái bớt đỏ quái dị trên mặt của Dục Uyển, còn Dục Uyển lại cười nhạo cái mũi tẹt của Tô Lâm. Cho nên với cặp từ “quái dị – mũi tẹt” giống như là ám hiệu giữa họ.

Nhưng trong trí nhớ của cô, Dục Uyển không phải như bây giờ. Con người luôn mặc lên những bộ cánh sexy, trang điểm lòe loẹt và mùi nước hoa nồng nặc, với mái tóc dài rũ rượi như ma nữ mới chính là Dục Uyển cô biết. Còn người trước mặt lại giống như một đứa bình dân thấp hèn, khắp người toát lên mùi nghèo rẻ tiền. Quan trọng hơn cái bớt đỏ trên mặt của cô ta hình như đã nhạt hơn trước rất là nhiều, khó mà nhận ra. Nhưng vẫn quái dị như trước kia.

“Tôi đang giúp cô dạy dỗ tiểu tam, cô nên thấy biết ơn vì điều đó” Tô Lâm mỉm cười đi đến trước mặt Dục Uyển, nghênh mặt lên cao.

“Tôi và Bạch Ngạn Tổ đã không còn quan hệ, hắn có Tiểu Tam hay Tiểu Tứ không can hệ đến tôi”

“Vậy cô còn xen vào chuyện này làm gì”

“Chúng ta cũng được xem là bạn, tôi tốt tính nhắc nhở cô… sắp hết giờ ăn trưa, Bạch Ngạn Tổ và thành viên của câu lạc bộ bóng rỗ sẽ quay lại, nếu hắn nhìn thấy cảnh tượng này nhất định sẽ không được vui…”

“Với tính khí thất thường của hắn, tôi rất tò mò… hắn sẽ làm gì cô…”

“Anh họ…”

Tô Lâm đã bị Dục Uyển dọa sợ mà bỏ đi, cô rất hiểu tính khí của vị đại tiểu thư này, nhát gan nhưng lại rất thích gây chuyện.

“Tiểu thư! Chúng ta về thật sao”

“Chẳng lẽ các người muốn bổn tiểu thư bị anh họ mắng sao, còn không mau ra ngoài chuẩn bị xe.”

“Dạ! Tiểu thư”

Nhìn bộ dạng đi vội của Tô Lâm, lúc ra tới cửa còn ngó dáo dác khắp nơi, xem có ai nhìn thấy không, làm cho Dục Uyển muốn bật cười thành tiếng. Thật ra, sẽ không có thành viên câu lạc bộ nào đến đây, bởi vì hôm nay đội bóng rổ không có lịch tập.

“Hoắc tiểu thư! Cảm ơn cô” Lý Nhã lên tiếng.

“Không cần… mình có làm gì đâu là cô ta nhát gan thôi…” Lúc Dục Uyển cười ngô nghê thì bụng lại phát ra tiếng động.

“Hoắc Tiểu thư! Cô vẫn chưa ăn gì sao”

Dục Uyển gượng cười với Lý Nhã, 150000 của cô, ổ bánh mì của cô. Vừa rồi đã bị Tô Lâm giẫm dưới chân.

“Hoắc tiểu thư! Cô đợi tôi một chút”

Lý Nhã chạy ra hàng ghế dự bị, mở túi xách ra lấy một hộp cơm đưa cho Dục Uyển.

“Nếu Hoắc tiểu thư không chê có thể dùng nó, đây là điểm tâm do tôi làm, sáng nay có làm dư một phần”

“Sao mình lại chê… cảm ơn Tiểu Nhã”

Dục Uyển mừng quýnh, định cầm lấy hộp cơm. Nhưng lại nhìn thấy vẽ mặt kinh ngạc của Lý Nhã nên bị khựng lại.

“Mình có thể gọi cậu là Tiểu Nhã được không…” Dục Uyển hỏi.

“Dạ! Được…” Lý Nhã ngoan ngoãn gật đầu như một cô hầu gái, thái độ này thì Dục Uyển lại không thích.

“Tiểu Nhã! Mình và cậu bằng tuổi, cậu không cần phải dùng kính ngữ với mình, cứ gọi mình là Tiểu Uyển hay Uyển Uyển cũng được, đừng gọi mình là Hoắc tiểu thư, nghe xa lạ quá… thật ra, mình rất thích cậu muốn làm bạn với cậu”

Thái độ này của Dục Uyển, mới làm cho người ta hết hồn rồi suy ngẫm. Tự dưng đổi tính, thay đổi 180 độ, nhất định là có mưu đồ. Người thường đều sẽ nghĩ như vậy nhưng Lý Nhã có IQ rất là thấp, nói như vậy thì đã xem thường cô ấy, nhưng Lý Nhã thật sự không được thông minh, cũng có thể là do tên “bạo chúa” Bạch Ngạn Tổ, dọa sợ từ nhỏ đến lớn nên thành ra như vậy. Cho nên những từ ngữ như “âm mưu” “nghi ngờ” “đề phòng” không có trong từ điển của cô, trong mắt Lý Nhã mọi người trên đời này, ai cũng tốt hết.

“Vậy mình gọi cậu là Uyển Uyển được không”

“Đương nhiên được, Tiểu Nhã…”

“Uyển Uyển…”

Thời gian đang trôi qua, nhưng hộp cơm vẫn chưa đến tay cô, Lý Nhã cứ đứng đó mỉm cười nhìn cô. Thông cảm đi, lần đầu tiên có bạn nên người ta vui mừng qúa quên mất mọi thứ.

“Tiểu Nhã! Mình đói bụng rồi, cậu có thể cho mình ăn được chưa”

“Được… được…” Lý Nhã lập tức mở hộp cơm ra giúp Dục Uyển và đưa tận tay cho cô, còn giúp cô lấy đũa và muỗng.

“Có ngon không…”

“Rất là ngon… Tiểu Nhã, cậu vừa xinh đẹp, lại nấu ăn ngon… nếu mình là đàn ông sẽ cưới cậu về làm vợ”

“Nếu cậu là đàn ông cậu sẽ cưới mình sao…” Tiểu Nhã đỏ mặt nhìn Dục Uyển, da mặt mỏng nên dù là ai khen cũng đỏ mặt hết.

“Phải! Tiểu Nhã đáng yêu như vậy ai mà không yêu, đáng tiếc mình không phải là đàn ông, nếu không… đã đi giành cậu với Bạch Ngạn Tổ”

Ở gần cánh cửa, có một kẻ vì lời nói đó của Dục Uyển mà cười lộn ruột. Là Hoắc Phi và Bạch Ngạn Tổ. Thật ra, hai người họ đã đứng trước cửa từ lâu, từ cái lúc mà Dục Uyển ném ổ bánh mì vào tay của Tô Lâm thì họ đã có mặt.

“Ha… a…”

“Tổ! Tao thấy mày có một tình địch đáng gườm… phải giữ em Nhã cho kỹ, nếu không sẽ bị người ta cướp mất, nhưng đừng quá lo lắng tao sẽ giúp mày” Hoắc Phi sau khi cười đã còn vỗ vai, châm chọc Bạch Ngạn Tổ.

“Lo mà quản em gái của mày tốt vào… Dục Uyển bây giờ đã không giống trước đây, tao không muốn Tiểu Nhã theo cô ta mà nhiễm tính xấu”

“Dục Uyển bây giờ có gì không tốt” Hoắc Phi bất ngờ lại phản ứng rất mạnh.

“Cộc cằn, thô lỗ, còn thích thượng cẳng chân hạ cẳng tay… có nét gì là nữ tính, Lý Nhã sẽ bị cô ấy dạy hư”

“Như vậy có gì không tốt.”

Lời này của Hoắc Phi làm cho Bạch Ngạn Tổ khá kinh ngạc, một lãng tử tình trường như hắn sao lại không nhận ra được thái độ và lời nói mang nhiều ẩn ý này của thằng bạn thân.

“Mày đã thích Dục Uyển”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219