Dục Uyển

Phần 157
Phần 157

Tối hôm đó – gần 12h đêm.

Bệnh viện về đêm vô cùng yên tĩnh, đặc biệt vào giờ này lại càng hạn chế người lui tới. Cho nên bệnh viện rất vắng vẽ, dọc hai hành lang căn phòng VIP thì lại càng không có người qua lại.

“Nhanh lên! Trời sắp mưa.”

“Ừ! Mình biết rồi… cậu chờ mình một chút”

Cô ý tá vội kéo túi xách ra bỏ chìa khóa vào, bất ngờ rơi ra ngoài, cô cúi người nhặt chìa khóa.

“Cộp… cộp…”

Một bác sĩ đang đi tới, trên ngoài khoác áo blouse trắng giống như những bác sĩ trong bệnh viện, nhưng có điều gì đó khiến cô tá không thể rời mắt khỏi người đàn ông này. Một cảm giác lạnh lẽo thấu tận xương, sự rợn người khi vị bác sĩ đó lướt qua cô.

“Người vừa rồi… là bác sĩ trong bệnh viện sao? Nhìn không ra.”

“Chắc là bác sĩ mới đến.”

Nhưng cô y tá vẫn cảm thấy có gì đó khác thường, níu giữ ánh mắt cô trên người kẻ lạ mặt. Trong bệnh viện không có bác sĩ nào kì quái như người vừa rồi, tay trái cầm sổ, tay phải cầm bút lông. Cũng không có bác sĩ nào đi thăm bệnh lại mang theo những thứ đó, nhưng đã mười hai giờ đêm, vẫn còn bác sĩ đi thăm vào giờ này sao. Thật khó hiểu.

Cô ý tá vẫn cứ xoay lưng nhìn theo vị bác sĩ kì lạ đó, cho tới khi ông ta biến mất tại căn phòng bệnh Vip.

“Ké… t…”

Cách cửa phòng bệnh mở ra, người đàn ông mặc blouse trắng bước vào căn phòng của Dục Uyển. Cô vẫn còn mê mang trên giường, bởi vì tác dụng của thuốc an thần vừa mới uống.

Một lọ sứ màu trắng được mở ra, hương thơm ngào ngạt khắp phòng cùng thứ ánh sáng hoàng kim chói lấp lánh như những vì sao, xoay tròn, xoay tròn và biến mất trên người của Dục Uyển.

“Chị Hảo! Chị muốn được nhìn thấy Dục Uyển… giờ đã nhìn thấy, có thể yên tâm đi đầu thai” Phán quan đại nhân xoay người nhìn sang, thì chị Hảo đã xuất hiện bên cạnh.

Chị ngồi xuống bên giường Dục Uyển, dù biết người ma khác biệt, không thể tiếp xúc được với con gái. Nhưng chị không thể cưỡng lại khao khát được chạm vào Dục Uyển. Con gái cô đang ở trước mặt.

“Tiểu Uyển! Đáng thương của mẹ.”

Tay của Chị Hạo chạm vào khuôn mặt đang băng kín của Dục Uyển như chạm vào hư không, điều này khiến cô càng đau lòng hơn. Vì đây sẽ là lần cuối cùng cô được nhìn thấy con gái của mình, vì Phán Quan đã giúp cô cứu sống con gái, cô không thể khiến người khó xử, đồng ý đi đầu thai.

“Phán Quan đại nhân! Những việc mà người đã làm cho Dục Uyển, tôi không biết làm sao để báo đáp… xin nhận một lạy này của tôi.”

“Chị Hảo! Chị đứng lên đi… sau khi đầu thai, hãy sống một cuộc đời mới vui vẽ hạnh phúc là báo đáp lớn nhất giành cho ta.”

Hàng canh giờ trôi qua, Chị Hảo vẫn ngồi bên giường không nói lời nào, chỉ đơn giản là nhìn Dục Uyển đang ngủ say. Đây sẽ là duy nhất cô được nhìn thấy con gái, duyên phận mẹ con giữa họ cũng kết thúc tại đây. Chị Hảo rất luyến tuyến giây phút này, muốn nó dài hơn nữa.

Phán quan nhìn ra cửa sổ, thật là nhanh, mới đó mà trời đã sáng, thời gian của họ không còn nhiều. Bên ngoài tiếng bước chân của người đến càng gần, bọn họ không nên ở đây.

“Chị Hảo! Bên ngoài có người… chúng ta đi thôi.”

“Phán Quan! Tôi…”

Một vầng sáng lóe lên, khi Hoắc Phi đẩy cửa vào thì cả Phán quan và Chị Hảo đều biến mất.

Cùng lúc đó – Dưới địa phủ.

“Rốt cuộc là ở đâu? Tại sao lại biến mất…”

Có người đang vò đầu bức tóc, lật tung từng ngõ ngách lớn nhỏ trong phòng, mồ hôi chảy khắp cả người, nhưng vẫn không thể tìm ra thứ cần tìm. Ất Diễn quá mệt, ngã gục xuống bàn. Vì không thể tìm ra được lọ dưỡng nhan lộ, dùng để hối lộ Diêm Hậu.

Nghe tên cũng đã biết công dụng là gì. Bởi quy tụ tất cả những thành phần thiên nhiên quý hiếm trong cả Tam giới, và hơn tám ngàn bảy trăm sáu mươi canh giờ mới điều chế ra được một lọ dưỡng nhan lộ siêu cấp vô địch.

Chỉ cần một giọt nhỏ của dưỡng nhan lộ, sẽ đem đến một làn da trắng hồng không tì vết, xua tan vết nám, loại bỏ tàn nhan, đẩy lùi mọi vết sẹo, cho bạn một vẻ đẹp hoàn mỹ, một làn da trơn lán mịn màn như da em bé cho dù ở bất kỳ độ tuổi nào. Bảo chứng là một bà lão mấy vạn tuổi như Diêm Hậu sau khi sử dụng xong một lần, đã sở hữu một làn da tuyệt vời không kém gì các tiểu tiên nữ mấy trăm tuổi trên thiên cung.

Tóm lại, dưỡng nhan lộ của lão là một sản phẩm tuyệt vời trên cả tuyệt vời, vậy mà… không cánh mà bay.

“Phán Quan! Ông có nhìn thấy dưỡng nhan lộ, ta đặt trên bàn?”

Muốn trốn lại trốn không được, vừa đi qua thấy bạn hiền đang gục mặt xuống bàn, tưởng không nhìn thấy mình nên lén lút đi, nhưng vẫn không thoát được.

Dù không xoay người lại, chỉ cần Phán Quan lướt ngang qua, nghe cái hơi thôi, thì Ất diễn cũng đủ biết đó là bạn hiền của mình.

“Dưỡng nhan lộ gì chứ… ta… ta… không có nhìn thấy, mất rồi sao?”

Bởi vì một đoạn repeat nhỏ “ta… ta…” này của Phán Quan đã làm cho Ất Diễn tỉnh người, ông bật người dậy khỏi bàn. Bởi vì Phán Quan có một thói quen rất xấu, mỗi lần nói dối thì liên tục nói lắp. Nếu không hiểu rõ điều này, thật xấu hổ khi tự nhận mình là bạn hiền của Phán Quan.

“Ta… ta… không có nhìn thấy là sao? Phán Quan, lão có biết mỗi lần lão nói dối là sẽ có bộ dạng này? Đưa cho ta.” Ất Diễn không cần hỏi thêm, đã giơ tay ra đòi hàng.

“A… Diêm hậu đến.” Phán quan bất ngờ hét lên, kèm theo là động tác chỉ tay về phía xa.

“Diêm hậu…”

Người mà Ất nghe tên là sợ chính là phu nhân của Diêm vương, diêm hậu. Vì sợ bà ta sẽ đòi dưỡng nhan lộ, không có mà giao, nên không cần quay người lại kiểm chứng, đã co giò bỏ chạy.

Mà khoan đã, Diêm Hậu vừa mới lên thiên cung dự tiệc, không thể nhanh vậy đã trở về.

“Phán quan chết tiệt! Ông dám gạt ta.”

Lúc Ất Diễn xoay người lại thì không thấy Diêm Hậu đâu mà cả bạn hiền Phán Quan cũng đã biến mất.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219