Dục Uyển

Phần 71
Phần 71

Vũ Trường Hoàng hậu.

Dục Uyển cũng không phải chưa từng đến những nơi ăn chơi trát tát, những mặt xấu xa đen tối của những quán bar như thế này, cô gặp không ít và gần như đã miễn nhiễm. Không có gì lạ lẫm, nhưng…

“Két… t…”

Cảnh tượng thác loạn trong phòng khiến Dục Uyển phải đỏ mặt tía tai và không dám nhìn. Vượt xa sự tưởng tượng của cô. Tiếng nhạc tưng bừng nhức óc, những khói thuốc trắng lượn lờ, mùi rượu bia len lẫn mùi nước hoa, tràn ngập khắp cả căn phòng.

Dưới sàn những chai rượu đang lăn lóc, những bộ quần áo đắt tiền, những bộ nội y quyến rũ được ném khắp mọi nơi, trên ghế, trên tủ, trên sàn và trên đầu của gã cậu ấm nào đó đang say đến không biết gì.

Những ngôi sao, người mẫu hạng A đang điên cuồng nhảy múa, trong bộ dạng trần truồng, những cậu ấm đang bò lăn bò lếch dưới sàn, bám lấy chân của họ như những gã đói khát.

“Ưm… m… n…”

“Áa… a…”

Cũng không thiếu những tiếng rên rỉ những âm thanh phanh phách mạnh mẽ, khi mà cuộc giao hoan đã bắt đầu, những thân thể trần trụi đang quấn chặt lấy nhau, tìm hơi ấm của đối phương qua những lần động thân kịch liệt.

“Cuối cùng thì nhân vật chính của chúng ta đã đến”

Vừa nhìn thấy Hoắc Luật đẩy cánh cửa ra, thì gã đang điên cuồng chạy nước rút trên người một cô người mẫu, đã rút cự vật của hắn ra, rồi kéo quần lên, đi thẳng đến chỗ của Hoắc Luật.

Lữ Phóng, cháu trai đích truyền của Lữ gia, gọi Lữ Tranh và Lữ Trị là cô. Cũng là anh họ của Hoắc Khiêm, Hoắc Phi và Hoắc Luật. Tính cách dâm dục, không phải là hạng người tử tế, hiền lành.

Lữ Phóng không được lòng của Hoắc Khiêm, vì không cùng đẳng cấp. Hình tượng mà Hoắc Khiêm xây dựng là chính nhân quân tử, còn gã lại là tiểu nhân bại hoại. Nên Hoắc Khiêm hạn chế qua lại dù là anh em họ. Mẹ và dì hắn nhiều lần muốn cải thiện mối quan hệ anh em giữa họ, nhưng Hoắc Khiêm vẫn khéo léo lẫn tránh.

Còn Hoắc Phi thì từ nhỏ đã rất ghét Lữ Phóng. Vì gã chơi thân với Tề Hạo. Hai kẻ này đúng là trời sinh một cặp, cầm thú và đê tiện đều như nhau. Sở thích chính là chơi gái còn trinh. Nếu không phải mấy tháng trước, Lữ Phóng mượn xe của hắn đưa cho Tề Hạo, thành công lừa gạt được Phi Yến đưa cô rời khỏi chùa. Thì Phi Yến đã không bị Tề Hạo cưỡng hiếp, cho nên tới giờ Hoắc Phi vẫn còn rất thành kiến với Lữ Phóng.

Riêng chỉ có Hoắc Luật là nể tình mẹ và dì của hắn, nên thường xuyên đứng ra giải quyết rắc rối cho Lữ Phóng. Ông và cha mẹ Lữ Phóng đều đã qua đời, nội ngoại cũng chỉ có bốn anh em họ và hai bà cô, chẳng lẽ lại bỏ mặt Lữ Phóng không ai ngó ngàng. Gánh nặng đó đều đặt hết lên vai của Hoắc Luật.

“Luật! Lại đây… hôm nay là sinh nhật của anh, Khiêm và Phi tụi nó không đến, chỉ có em thôi, đến đây chia vui cùng anh…” Lữ Phóng kéo Hoắc Luật xuống ghế, rót rượu ra mời hắn.

“Hôm nay là sinh nhật của anh, anh có chuẩn bị quà cho em, anh biết em rất ưa sạch sẽ, nên đã chọn một người cho em…” Lữ Phóng mỉm cười với Hoắc Luật rồi vỗ tay, ra hiệu cho cô gái đang ngồi trong góc bước ra.

“Bốp… bốp…”

“Cô ta vẫn còn là xử nữ… chưa qua tay đàn ông, thân thể rất là sạch sẽ” Lữ Phóng gật gù cười, rồi cầm chay rượu lên uống tiếp.

Người con gái rụt rè từ trong bóng tối đi ra, lúc đầu còn có chút e dè sợ sệt, nhưng khi nhìn thấy khí khái và diện mạo anh tuấn của Hoắc Luật, thì đã không còn xấu hổ như trước. Thản nhiên cởi đồ và trèo lên người của Hoắc Luật.

“Dục Uyển! Anh quên không chuẩn bị quà cho em, không sao anh sẽ gọi người đến”

“Không cần đâu… tôi…”

Dục Uyển còn chưa kịp nói xong thì Lữ Phóng đã cầm điện thoại lên gọi.

“Alo! Bà gọi vài tiếp viên nam vào đây… thân hình phải cường tráng một chút, tìm loại vừa đẹp trai, vừa trẻ tuổi, lại phải có kinh nghiệm, rõ chưa…”

Dịch vụ phục vụ khách hàng ở quán bar này rất là tốt. Lữ Phóng vừa gọi điện, thì đã có ngay ba tiếp viên nam bước vào. Dáng người của ai cũng chuẩn như người mẫu, thân cao vai rộng, săn chắc lực lưỡng, khắp người toàn là cơ bắp.

Họ còn rất biết nghĩ cho khách hàng, để tiết kiệm thời gian, nên không mặc gì ngoại trừ chiếc quần lót dính thân. Dục vọng nam tính bên dưới quần lót cũng không phải dạng vừa, Dục Uyển cảm thấy nóng cả mặt.

Hai gã tiếp viên nam lập tức ngồi xuống bên cạnh Dục Uyên, giữ hai tay và tách hai chân của cô dang rộng ra. Gã thứ ba thì quỳ xuống giữa hai chân và vén váy của Dục Uyển lên.

“Các ngươi định làm gì…”

Dục Uyển còn chưa kịp phản ứng, thì tay của gã thứ ba đã cho vào trong chiếc quần lót của cô. Dục Uyển giật mình.

Bọn người này bệnh hoạn hết rồi, bọn họ nghĩ chỗ này của cô là tolet công cộng sao, mà ai cũng có thể thọc tay vào, cái lũ đầu heo này.

“Bốp… p…”

Dục Uyển nổi điên, tung chân đá thẳng vào mặt của gã thứ ba. Trước đôi mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, đặc biệt là ba gã tiếp viên nam, bọn họ đã nhìn thấy rất nhiều phụ nữ hứng tình sau khi được bọn họ chạm vào, nhưng chưa có ai phản ứng mạnh như cô gái này, chẳng lẽ sở thích của cô ta là SM.

“Tiểu thư! Thì ra là cô thích thể loại này, cũng không sao… ở đây chúng tôi cũng có dịch vụ đó, nhưng giá sẽ cao hơn một chút” Gã thứ hai vừa lên tiếng thì Dục Uyển lại quay sang đấm thẳng vào mặt hắn.

“Đồ điên! Ai muốn cái dịch vụ đó của các người”

Hoắc Luật đẩy cô gái đang làm trò trước mặt hắn ra, cầm ly rượu lên uống cạn một hơi, rồi đứng dậy. Hắn lấy ra một tấm chi phiếu rồi đặt trước mặt của Lữ Phóng, vẫn là để trống, Lữ Phóng có thể tùy ý viết vào con số.

“Em họ! Em thật hào phóng, cảm ơn em…”

Đây cũng là mục đích mà Lữ Phóng gọi điện Hoắc Luật đến, nhận được tấm chi phiếu thì Lữ Phóng cũng không còn muốn giữ Hoắc Luật lại. Tiếp tục ôm lấy người đẹp đè xuống ghế, đẩy mông cô ta lên và đâm vào.

“Đi thôi” Hoắc Luật bước tới chỗ Dục Uyển kéo cô đi.

Nhưng chỉ vừa ra khỏi cửa, thì hắn lại đá phăng cánh cửa phòng đối diện.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219