Dục Uyển

Phần 35
Phần 35

Cùng lúc đó, cùng một địa điểm, ở tại phía đối diện đài phun nước…

Đế vương.

“Á… a…”

Hoắc Phi hét thất thanh, quay sang trừng mắt nhìn tên thủ phạm vừa ấn mạnh ngón tay vào khuôn mặt bầm tím của hắn.

“Mày điên hả…” Hoắc Phi hét lớn tiếng vào mặt Bạch Ngạn Tổ, rồi hất tay hắn ra.

“Là bầm thật sao…” Bạch Ngạn Tổ tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

Trong phòng mọi người đều tỏ ra thờ ơ với câu hỏi vừa rồi của hắn. Bạch Ngạn Tổ chỉ có thể tự mình nghiên cứu. Nhớ lại biểu cảm trên gương mặt Hoắc phi khi nãy rất chân thật, âm thanh nghe cũng không phải là giả, vậy chắc chắn là đau thật rồi.

“Kẻ nào làm, là ai đánh mày…”

Hoắc Phi không muốn nhớ lại chuyện đã xảy ra ở khách sạn ngày hôm qua nên không có tâm trạng trả lời Bạch Ngạn Tổ.

Hắn im lặng, Bạch Ngạn Tổ nhìn sang chỗ Hoắc Luật và Hoắc Khiêm.

“Không cần nhìn tao, tao cũng như mày” Hoắc Khiêm lên tiếng trước khi được hỏi.

“Tối qua lúc về nhà thì mặt nó đã như vậy, tao có hỏi nhưng nó không nói… mày nghĩ có phải nó bị đánh đến não hư luôn rồi không” Hoắc Luật lên tiếng.

Đúng là có mùi mờ ám ẩn hiện đâu đó quanh Hoắc Phi, ánh mắt của hắn đang nói lên điều đó. Máu thám tử dư thừa của Bạch Ngạn Tổ bất thình lình bộc phát. Hắn đưa tay vuốt cằm, rồi đi đi lại lại trong phòng. Sau cùng, là xoay người 1 góc 90 độ để tạo dáng.

“Tao nghĩ… chỉ có một lý do duy nhất để giải thích cho chuyện này…”

“Là sau khi bị đánh, nó phát hiện bản thân có cảm tình đặc biệt với kẻ đã đánh mình, nên mới ra sức bảo vệ họ… gần đây báo chí cũng có đề cập, nhiều con tin sau khi được cứu thoát vẫn không chịu khai ra diện mạo kẻ bắt cóc còn muốn bảo vệ họ… cái đó gọi là hội chứng… Stockholm… tao nghĩ trường hợp của mày cũng giống như vậy”

“Bốp…”

Để tán thưởng cho suy luận có tính logic của Bạch Ngạn Tổ, phần thưởng là một chiếc gối đệm được ném thẳng vào mặt hắn, và người trao phần thưởng là Hoắc Phi.

“Tào lao! Mày đang viết tiểu thuyết hả”

“Vậy mày nói đi… ai đánh mày, cần gì phải ra vẻ thần bí như vậy” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng, rồi cầm ly rượu lên uống một một hơi.

“Nếu tao nói người đó là Dục Uyển, mày có tin không”

Rượu vừa mới nuốt vào đã bị sặc ra, không giữ được giọt nào mà bay thẳng vào mặt Hoắc Phi.

“Mày nói người đánh mày là Dục Uyển”

“Phải…” Hoắc Phi gắng gượng để bình tĩnh, hắn lấy khăn tay ra, lau hết rượu dính trên mặt.

Theo như hiểu biết của họ thì Dục Uyển là đứa chưa từng luyện võ, nên không có khả năng đả thương được Hoắc Phi. Hơn nữa, trước giờ người Dục Uyển sợ nhất chính là Hoắc Phi, tránh mặt hắn còn không kịp, không lý nào lại tự mình đi rước về phiền phức.

Nói tóm lại…

“Không thể nào…”

Bạch Ngạn Tổ, Hoắc Luật, Hoắc Khiêm đồng thanh lên tiếng, xem đó như một cách chống chế cho qua chuyện của Hoắc Phi.

“Thôi bỏ đi, tao biết mọi người sẽ không tin” Hoắc Phi bật người dậy đi ra cửa.

Lúc này…

“Mở cửa ra… tao bảo tụi bây mở cửa ra” Bên ngoài lại có kẻ đập cửa và la hét ầm ĩ.

“Trư tổng! Ông say lắm rồi, để tôi đưa ông về phòng, căn phòng này ông không thể vào”

“Mày tránh ra… bọn nó có tiền, ông đây không có tiền sao”

Trư tổng đẩy tiếp viên ra, rồi tiếp tục giơ chân đạp vào căn phòng.

“Mau ra đây, nếu không tao đạp nát cánh cửa này… chắc chắn là tụi bây đang giấu cô ta… Marina! Cô mau ra đây cho tôi… Marina”

“Rầm… m…”

Hoắc Phi bất ngờ mở cửa ra, Trư Tổng chân vẫn đang đá vào cửa, mất thân bằng mà ngã sập xuống đất.

Ông ta từ từ mò dậy, đôi mắt say lờ đờ đảo nhìn khắp căn phòng…

“Sao không có… Marina đâu, mày giấu cô ta đâu rồi hả” Trư tổng xoay người lại túm lấy cổ áo của Hoắc phi, siết chặt.

“Buông tay ra…” Hoắc Phi khó chịu hất tay ông ta.

“Mày dám ra lệnh cho ai hả… thằng ranh con”

Ông ta giơ tay muốn đấm vào mặt Hoắc Phi, thì từ phía sau Hoắc Luật lại giữ chặt lấy tay của lão, rồi kéo ra ném xuống đất.

“Trư tổng! Sao ông lại chạy đến đây rồi…”

Từ ngoài cửa một thiếu nữ tuổi đôi mươi xinh tươi bước vào, áo đầm trễ ngực, lộ bờ vai thon gọn gợi cảm và bầu vú căng tròn cứ nảy nảy ra ngoài, theo từng cái uyển chuyển lắc mông của cô ta.

“Bà chủ Dương! Cô đến rất đúng lúc, Marina đâu… tại sao ôi uống gần hết rượu trong quán, mà cô ta vẫn không ra tiếp tôi hả…”

Ông chủ Trư lảo đảo, đi tới trước mặt của Phi Yến. Cái đầu thì gật lên gật xuống, đôi mắt cứ lim dim mở không nổi, nhưng vẫn còn tỉnh táo nhận ra người trước mặt là bà chủ của Đế Vương, Dương Phi Yến.

“Ông chủ Trư! Ông cũng biết quy định của Đế Vương là không tiếp khách trước 7h tối, ông xem… mới có 6h, vì ông là khách quen nên chúng tôi mới để ông vào quán, còn Marina… giờ này chắc chị ấy còn chưa dậy” Phi Yến khóe léo lên tiếng.

“Bà chưa mở cửa, vậy còn mấy thằng này thì sao”

“Họ cũng như ông đều là khách quen của quán” Phi Yến mỉm cười nhìn ông ta.

“Tôi không biết… tôi cho cô 15 phút, phải gọi Marina đến đây, nếu không tôi sẽ không bao giờ đến đây nữa”

“Được rồi, ông cứ quay lại phòng… tôi sẽ gọi điện cho chị ấy đến ngay”

“Tiểu Hàn! Dẫn Trư tổng về phòng”

“Dạ! Bà chủ”

Sau khi đuổi được ông ta, Phi Yến mới bước tới cạnh Hoắc Phi…

“Thiếu gia! Ông ta có làm gì cậu không”

“Những người khách như vậy sau này không cần tiếp nữa” Hoắc Phi khó chịu nhìn Phi Yến, rồi đi lướt nhanh qua người cô.

“Dạ! Em biết rồi… sau này sẽ không có chuyện như vậy nữa, cậu đi thông thả”

Lúc trong phòng không còn ai, Phi Yến mới cầm điện thoại lên gọi cho người tên Marina.

“Phi Yến! Có chuyện gì vậy”

“Chị đang ở đâu, ông chủ Trư đến tìm chị…”

“Chị đang ở… Ê… cái túi xách đó là tôi xí trước, không được giành… Phi Yến, chị đang bận… lát nữa sẽ gọi lại cho em sau.”

“Marina… Marina…”

Phi Yến còn chưa nói xong thì người kia đã ngắt máy, cô nghe mà không hiểu gì cả.

“Chuyện này là sao… chị ấy đang ở đâu…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219