Dục Uyển

Phần 135
Phần 135

Trước cửa phòng của Mạn Ni.

Người vui mừng trong chuyện đính hôn giữa Hoắc Phi và Dục Uyển, không chỉ có mình hắn mà còn có Mạn Ni. Cô không ngờ mọi chuyện lại viên mãn như vậy, đúng là thiên cao có mắt. Dục Uyển đính hôn với Hoắc Phi, cha đã đồng ý, còn chọn vào thứ ba tuần sau thì cữ hành.

Ha… a… Luật, tôi xem cậu còn tơ tưởng đến nó hay không…

“Két… t!!”

Mạn Ni vừa đẩy cửa vào thì nhìn thấy Hoắc Phi đang ngồi trên giường của mình, trên tay hắn còn cầm lấy tấm hình, lúc nhỏ mấy chị em cùng chụp chung.

“Phi! Sao em lại vào đây?” Hoắc Mạn Ni rất kinh ngạc khi nhìn thấy Hoắc Phi trong phòng.

“Không có gì… em chỉ đến để cảm ơn chị.”

Hoắc Phi đặt tấm ảnh xuống bàn, rồi đứng dậy. Hoắc Mạn Ni vô cùng sửng sốt nhìn Hoắc Phi.

“Phi! Sao… sao lại cảm ơn chị… chị không hiểu gì hết.” Mạn Ni gượng cười nhìn hắn.

Hoắc Phi nhếch miệng cười, hắn đi đến trước mặt của Mạn Ni, cảm giác áp đảo này làm cho Mạn Ni thấy có sức ép vô cùng lớn, bất giác lại lùi ra sau.

Đúng là tất cả mọi thứ trên đời này đều có thể thay đổi, một chị Mạn Ni lương thiện luôn nghĩ cho người khác mà hắn biết, cũng có thể vì tình yêu, vì lợi ích bản thân mà tính kế trên người khác.

“Em phải cảm ơn chị, vì nếu không có chị… bọn họ sẽ không bao giờ chấp nhận cho em đính hôn với Dục Uyển… đó là lý do tại sao, em không khai ra chị trước mặt cha.”

Nó nói như vậy, có nghĩ là nó đã biết hết tất cả việc cô làm. Nhưng lúc đó không phải nó đã say đến không biết gì. Vẽ mặt của Mạn Ni trở nên trắng bệch, hai tay cô vấu mạnh vào váy áo.

“Dù em không rõ chị dính líu bao nhiêu đến kế hoạch lần này của Trình Mỹ? Nhưng em muốn cho chị biết, bây giờ Dục Uyển đã là người của em… nếu chị có ý định gì với Dục Uyển, em sẽ không đứng ngoài cuộc.”

Không được, có khi nào nó sẽ đem chuyện này kể với Luật, cô có phần trong kế hoạch lần này của Trình Mỹ. Luật sẽ…

“Phi! Thật ra…”

Hoắc Mạn Ni xoay người lại, đuổi theo Hoắc Phi ra cửa, muốn viện một lý do nào đó, để bản thân đứng ngoài cuộc trong chuyện lần này, nhưng không ngờ Hoắc Luật lại đang đứng trước mặt cô.

“Luật…” Hoắc Mạn Ni nghẹn họng không nói được từ nào tiếp theo, điều làm cho cô lo sợ là Hoắc Luật đã đứng đó từ khi nào, và nghe được bao nhiều phần câu chuyện.

Hoắc Phi cũng không nghĩ Hoắc Luật lại đứng sau lưng mình, hắn đi lướt qua người của Hoắc Luật rồi bước xuống lầu.

“Cộp… cộp…”

Không gian như ngưng động, âm thanh chỉ còn lại mỗi tiếng bước chân của Hoắc Phi. Hoắc Mạn Ni và Hoắc Luật đứng yên nhìn nhau, không ai lên tiếng.

“Luật! Thật ra…”

Mạn Ni vừa lên tiếng thì Hoắc Luật lại xoay người bỏ đi, cô vội chạy theo kéo lại.

“Luật! Tất cả chỉ là sự hiểu lầm… không phải giống như những gì em đang nghĩ… em đừng tin vào những lời Phi nói.” Mạn Ni nắm lấy tay của Hoắc Luật ghì chặt, hắn xoay người lại nhìn cô.

“Vậy cho em biết… chị dính líu bao nhiều phần vào chuyện này?”

Đôi tay của Hoắc Mạn Ni vô vọng mà tuột khỏi tay của Hoắc Luật, cô xoay mặt đi chỗ khác, tránh đi ánh mắt đang của Hoắc Luật.

“Có phải người đã đưa em ra khỏi căn phòng đó là chị.”

“Em nói cái gì chị chẳng hiểu… căn phòng nào? Chị không biết.” Mạn Ni chối hết tất cả, không thừa nhận bất cứ chuyện gì mình làm.

“Chị không biết? Vậy những gì trong cái đĩa ghi hình này là giả hết sao?” Hoắc Luật nhếch miệng nhìn Mạn Ni, có chút gì đó đau xót, hắn giơ cái đĩa đang cầm trên tay lên.

Hắn đến phòng Mạn Ni chính là vì chuyện này. Nhưng nhìn thấy Hoắc Phi xuất hiện trong phòng và nghe được những lời nói vừa rồi, thì Hoắc Luật biết điều đó đã không cần thiết, vì hắn đã có đáp án.

“Sau khi chị đưa em ra ngoài, chị đã quay vào trong… chị vào trong để làm gì? Chị nói đi?” Hoắc Luật tiến tới ép sát Hoắc Mạn Ni, dồn cô ta đến tận chân giường.

“Chị… chị…” Hoắc Mạn Ni ngồi phịch xuống giường.

“Chị vào trong để đổi người… chính là chị đã đưa Hoắc Phi vào trong căn phòng đó?” Hoắc Luật lớn tiếng, hét vào người của Mạn Ni.

Chuyện đã thành ra như vậy, Hoắc Mạn Ni cũng không muốn phải đóng kịch. Cô ta từ từ ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Luật với nụ cười giận dữ, và lớn tiếng hét vào mặt hắn.

“Phải! Tất cả là chị làm, cậu vừa lòng chưa… chị muốn tất cả mọi người chứng kiến Dục Uyển và Hoắc Phi lên giường… chỉ có như vậy, cậu mới không nghĩ về nó nữa.”

“Mạn Ni! Chị đã thay đổi rồi… chị không còn là Mạn Ni của trước kia.” Vẽ mặt đáng sợ và thái độ quá khích vừa rồi của Mạn Ni, làm cho Hoắc Luật phải khiếp đãm.

“Mạn Ni của trước kia thế nào… nhu nhược yếu đuối, hay bị người ta chà đạp… cậu nói đến nó sao?” Hoắc Mạn Ni bước tới trước mặt của Hoắc Luật.

“Luật! Cả chúng ta đều đã thay đổi… tại sao cậu mãi cố chấp không chịu thừa nhận, cậu yêu Dục Uyển.”

“Em không yêu Dục Uyển”

Hoắc Mạn Ni như nghe được một câu chuyện cười, nhưng câu chuyện cười này lại làm cho người ta chua xót đau đớn, nụ cười của Mạn Ni lúc này làm cho người ta thấy thương tâm hơn là đáng ghét.

“Cậu không yêu Dục Uyển… vậy tại sao cậu lại phản đối việc đính hôn của Hoắc Phi và Dục Uyển… tại sao cậu vất vả tìm cuộn băng ghi hình để vạch tội chị và bây giờ cậu lại tức giận đứng đây, tất cả việc cậu làm không phải là đều vì Dục Uyển?”

Hoắc Mạn Ni đã ép Hoắc Luật tới đường cùng, ép hắn phải đối diện với tình cảm thật của bản thân mình. Tất cả lời Mạn Ni nói đều chạm vào tận gốc khuất trong tim hắn, hắn luôn muốn giấu nó đi, hay chính hắn cũng không muốn phải thừa nhận thứ tình cảm giành cho Dục Uyển.

“Mạn Ni! Có thể chị đúng… mọi người trong chúng ta đều đã thay đổi.”

Hoắc Luật mỉm cười với Mạn Ni, nụ cười của hắn cũng đau đớn như Mạn Ni vừa rồi, nếu hắn thừa nhận yêu Dục Uyển, đồng nghĩa với việc hắn phải chấp nhận sự hối tiếc lớn nhất vì đã bỏ lỡ cô.

Nhìn vào tấm lưng rộng lớn của Hoắc Luật, Mạn Ni như người tỉnh mộng. Tại sao cô lại thiếu suy nghĩ như vậy, tại sao lại thúc ép Luật, tại sao lại để Luật thừa nhận cậu ấy yêu Dục Uyển.

“Luật! Xem như chưa từng có chuyện gì được không? Chúng ta vẫn cứ như trước đây… chị không thay đổi và em cũng chưa từng thay đổi, giờ đây Uyển đã đính hôn với Phi, chúng ta…”

Trong khi Hoắc Mạn Ni vẫn đang ôm chặt lấy lưng của Hoắc Luật, hắn lại gỡ tay của cô ra rồi bỏ đi. Trong giờ phút này Hoắc Mạn Ni càng câm hận Dục Uyển hơn.

“Á… A… Hoắc Dục Uyển… Hoắc Dục Uyển… tao hận mày… tao hận mày…”

Hoắc Mạn Ni như người điên nổi loạn, cô gào thét, rồi đập phá tất cả mọi thứ trong phòng.

“Choang… ng… Choang…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219