Dục Uyển

Phần 70
Phần 70

Cô nhi viện Bác Ái.

Lúc cô đến nơi là 5h kém 5 phút, bé Bin đã đứng ở ngoài cổng chờ cô. Con bé có trí nhớ rất là tốt, vừa thấy cô từ xa, nó đã lon ton chạy đến.

“Chị Uyển! Nhanh lên đi… sao chị lại đến trễ như vậy, anh đẹp trai đó sắp đi mất rồi” Bé Bin vừa nói, vừa lôi, vừa kéo Dục Uyển đi.

“Bin à! Chậm thôi em… rách áo chị mất, Bin…”

Vừa mới bước vào sân, Dục Uyển đã ngẩn người ra. Đây là cảnh tượng lãng mạng mà bất cứ bộ phim truyền nào cũng đều khai thác. Một soái ca đang ngồi trên tản đá, tay ôm đàn ghita, vừa hát vừa đánh đàn. Còn bọn trẻ thì xếp vòng tròn trên thảm cỏ, tay chống cằm và nghe đến độ say sưa.

Ánh nắng chiều tà đang rọi vào khuôn mặt của mỹ nam, độ chói sáng đó khiến cô không thể nào nhìn rõ mặt mũi của gã, nhưng giọng hát ngọt ngào và tiếng đàn ghita rất là hay. Dục Uyển nghe đến lạc mất hồn, trước giờ cô luôn là tính đồ trung thành của âm nhạc, mặc dù giọng hát của cô không được hay cho lắm.

“Chị Uyển! Có phải anh ấy rất đẹp trai không” Bin đứng dưới chân Dục Uyển, giật giật lấy làn váy của cô.

“Phải… rất hay…”

Dục Uyển cười ngu ngơ như cô ngốc. Hắn hát rất là hay, giọng hát của hắn như chạm vào trái tim của cô. Cô đã nghe rất nhiều ca sĩ nam hát, nhưng không có ai có được giọng hát ấm áp như hắn.

“Hay sao… không phải mà, em hỏi chị… anh ấy có đẹp trai không” Bin lắc đầu nhìn Dục Uyển, nhưng cô cứ như con ngốc.

“Chị Uyển! Anh ấy đang cười với chị kìa… có phải không, chị Uyển” Bin mừng quýt quáng kéo lấy váy của Dục Uyển.

Hắn cười với cô sao, nhưng lúc này Dục Uyển lại không thể cười nổi nữa. Khi mỹ nam đứng dậy, diện mạo của hắn, khuôn mặt của hắn làm cô chỉ biết há mồm.

“Tại sao là hắn…”

“Chị quen với anh đẹp trai đó sao” Bin ngẩng đầu lên nhìn Dục Uyển.

Trái đất này tại sao lại nhỏ hẹp như vậy, đi đâu cô cũng gặp anh em họ. Nhưng người có nụ cười dịu dàng và thái độ hiền hòa này là hắn sao, một kẻ lạnh lùng độc đoán mà cô biết, đâu mới thật sự là hắn.

Hoắc Luật đặt cây đàn ghita xuống, rồi đứng dậy mỉm cười với bọn trẻ…

Cô nhi viện Bác Aí là nơi mà Mạn Ni được Hoắc gia nhận nuôi. Lúc nhỏ, vào mỗi cuối tuần Mạn Ni đều xin Lữ Trị cho mình quay về cô nhi viện một lần, và lần nào Hoắc Luật cũng đòi đi theo, dần dần trở thành thói quen lúc trưởng thành của họ. Nhưng từ khi Hoắc Mạn Ni gả vào Tống gia, đã một năm cô ta không đến cô nhi viện.

Nhưng đã trở thành thói quen thì khó mà bỏ được, nên mỗi cuối tuần Hoắc Luật vẫn hay đến cô nhi viện, nhưng gần đây hắn lại đến thường xuyên hơn.

“Tiểu Uyển! Con đến rồi sao… mau lại đây” Viện Trưởng nhìn thấy Dục Uyển từ xa, đã kéo cô lại giới thiệu với Hoắc Luật.

“Đây là người mà cô hay nói với con… Hoắc Luật thiếu gia, cậu ấy rất tốt bụng, tuần nào cũng đến đây chơi với bọn trẻ”

“Hoắc Luật thiếu gia! Đây là Tiểu Uyển, con bé cũng giống như cậu là người rất là tốt bụng, ngày nào nó cũng đến đây…”

Viện Trưởng lên tiếng, sau lời giới thiệu của bà, Hoắc Luật và Dục Uyển vẫn đứng yên nhìn nhau, hắn nhếch miệng cười, còn Dục Uyển lại cười không nổi. Không giống với thái độ của hai kẻ lạ mặt lần đầu tiên gặp nhau.

“Hai người quen biết nhau sao…” Viện trưởng lên tiếng.

“Phải! Nó là em gái của con”

Lúc Hoắc Luật vừa nhìn thấy bức tranh đại gia đình của bọn trẻ, treo khắp trên tường. Hắn có cảm giác quen mặt, đặc biệt ấn tượng với một người, có mái tóc đen dài, chiều cao nổi bật, và nguyên cục màu đỏ in trên mặt.

Bọn nhóc gọi cô ta là “Chị Uyển” càng làm cho Hoắc Luật thấy hiếu kỳ. Nên mới nán lại tới giờ, vì muốn biết “Chị Uyển” và “Hoắc Dục Uyển” mà hắn biết, liệu có phải là một người.

Sau khi rời khỏi cô nhi viện, Hoắc Luật đã chở Dục Uyển về Hoắc gia. Trong bầu không khí yên lặng không ai lên tiếng, suốt chặn đường dài.

“Reng… ng…”

Tiếng chuông điện thoại của Hoắc Luật bất ngờ rung lên, nhưng hắn hình như không có ý định nhấc máy.

“Mày đến đó được bao lâu rồi” Hoắc Luật lên tiếng.

“Khoảng một tuần” Cô trả lời.

“Tại sao đến đó” Hoắc Luật lại hỏi tiếp.

Dục Uyển quay sang nhìn Hoắc Luật, theo như hiểu biết ít ỏi của cô, Hoắc Luật không phải là hạng người thích mò mò chuyện của người khác. Nhưng tại sao hắn lại hỏi nhiều như vậy. Khóe miệngcủa Hoắc Luật hơi nhếch lên, từ góc độ này Dục Uyển không rõ, có phải hắn vừa cười với cô hay là không.

“Không tại sao cả… thích thì đến thôi”

“Reng… reng… reng…”

Tiếng chuông điện thoại lại cứ rung liên tục.

“Có cần tôi giúp anh nghe điện thoại…” Cô thấy Hoắc Luật đang lái xe nên không tiện nghe máy, với sự kiên nhẫn của người gọi mà cô cảm nhân được nãy giờ, Dục Uyển nghĩ nếu Hoắc Luật không nghe máy, thì nó nhất định sẽ rung mãi.

“Tùy mày” Hắn lên tiếng.

Dục Uyển với tay về phía trước, cầm cái điện thoại đang đặt trước mặt của Hoắc Luật lên nghe.

“Alo…”

“Cô là ai…” giọng nam bên kia lên tiếng.

“Tôi… tôi là Hoắc Dục Uyển”

“Dục Uyển sao… Luật có bên cạnh em không, bảo nó mau đến Vũ trường Hoàng Hậu… anh đang chờ nó”

“Cụp!!” Người bên kia tắt máy, Dục Uyển đặt điện thoại về lại chỗ cũ.

“Là ai gọi điện” Hắn hỏi.

“Lữ Phóng, anh họ của anh thì phải… anh ta nói đang chờ anh ở Vũ Trường Hoàng Hậu, bảo anh mau đến đó”

“Vèo… o…”

Hoắc Luật lập tức quay ngược đầu xe lại, chuyển hướng lái. Hắn không về Hoắc gia nữa mà đến Vũ Trường Hoàng hậu.

“Anh muốn đi đâu, không phải về Hoắc gia sao…” Vì hắn quay đầu xe quá gấp, Dục Uyển bị nghiên mạnh ra khỏi chỗ ngồi, nên sợ hãi hét lên.

“Đến vũ Trường Hoàng hậu”

“Không phải anh nên đưa tôi về nhà trước sao, anh đi gặp anh họ của anh, dẫn tôi theo làm gì”

“Trước đây không phải mày rất hứng thú đến những bữa tiệc như vậy sao… tao dẫn mày đi”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219