Dục Uyển

Phần 140
Phần 140

Hoắc Phi không phải muốn ngủ thật, hắn đã ngủ suốt mười hai tiếng đồng hồ đến mục cả xương cốt cũng không thiết tha gì cái ghế sofa. Nhưng vì Dục Uyển cứ mang một đống sách ra tra tấn hắn, còn liên tục lãi nhãi bên tai. Hoắc Phi không nhớ lần cuối cùng hắn cầm đến quyển sách khi nào, mà bây giờ nhìn thấy nó là ác cảm vô cùng.

Nên sau khi Dục Uyển vừa rời khỏi phòng thì hắn nhảy vọt lên giường nằm, lôi cái máy chơi game trong tủ ra bấm khí thế…

“Phi… i… i… à… à… à…”

Không lâu sau, trong lúc hắn đang say sưa với trò chơi điện tử, với những màn đánh nhau quyết liệt giữa các anh hùng, thì có giọng nói nhỏ nhẹ, êm tai và dịu dàng, nghe muốn rụng rời tay chân, mà đàn ông nào cũng thích từ ngoài cửa vọng vào.

“Bịch…”

Máy chơi game của hắn rơi khỏi tầm tay. Hắn si ngốc nhìn ra cửa…

Dục Uyển đang trong tư thế đầy khiêu khích, tuyên chiến với tính nhẫn nại của đàn ông. Chiếc váy ngủ màu trắng, chất liệu vải vừa mềm mại lại trông suốt ôm sát cơ thể, thân hình bốc lửa của cô khiến hắn dục hỏa bốc cháy, chỉ muốn lột sạch quần áo và đè cô xuống ngay lập tức.

“Phi… i…”

Dục Uyển nhướng vai về trước, khẻ cắn môi và gọi tên hắn. Cô còn cố tình để tuột dây áo ra khỏi vai, uốn eo lắc mông. Hơn một nửa to lớn căng tròn lồ lộ trước mắt Hoắc Phi, hắn bắt đầu cảm thấy đắng lưỡi, khô khốc ở cổ họng, bất giác nuốt vào một ngụm nước bọt.

Hoắc Phi bước xuống giường, đi đến bên cạnh Dục Uyển.

Hành động tiếp theo của cô, hoàn toàn đánh gục được Hoắc Phi. Cô từ từ kéo váy áo lên cao, đôi mắt của hắn cũng hồi hộp theo di chuyển đôi tay của Dục Uyển. Hắn có thể nhìn thấy đôi chân thon dài nõn nà, quần lót trắng đang ôm sát nơi nhạy ấm áp đó, và cái bụng phẳng lì nhỏ nhắn của Dục Uyển, cùng với…

Cởi ra… cởi ra mau… cởi ra…

Cho đến lúc Hoắc Phi nghĩ rằng Dục Uyển sẽ cởi chiếc áo ngủ ra, thì cô lại dừng lại. Hoắc Phi rơi vào hố sâu hụt hẫng. Dục Uyển là một học trò tốt, thầy dạy sao thì thực hành y chang trên người của Hoắc Phi. Sau khi đã chuẩn bị thật đầy đủ, thì Dục Uyển đã quay trở lại và đáng gờm hơn trước.

Không phải bình thường Dục Uyển lại chủ động câu dẫn hắn. Cô làm như vậy, không ngoài chuyện học hành vớ vẫn đó, nhưng lúc này hắn không muốn nghĩ, chỉ muốn hành động.

“Rầm…”

Hoắc Phi bước tới ôm lấy Dục Uyển ném lên giường. Sau đó hắn lập tức cởi sạch hết hàng nút áo trên người, quăng cả chiếc áo sơ mi, và lao vào Dục Uyển như một con sói háo sắc.

“Rầm…”

Nhưng cô lại lăn sang chỗ khác, hắn ôm hụt lấy một khoảng không trống trải. Hắn đưa tay kéo lấy thì Dục Uyển lại bẻ ngược lại phía sau.

Nếu là Hoắc Phi của mấy tháng trước thì hắn đã là “Á… a…” Rồi, nhưng Hoắc Phi của hiên tại thì không. Hắn lộn người lại và thoát khỏi màn khóa tay của Dục Uyển, và đè ngược cô lên giường.

“Rầm… mm!!!”

Dục Uyển lại tiếp tục phản công. Hai người giằng co cả buổi tối, căn phòng đều rối tung cả lên, tất cả những thứ trên giường lần lượt dời chỗ xuống đất, bao gồm cả hắn và Dục Uyển, hai người hỗn chiến hơn tiếng đồng hồ nhưng vẫn bất phân thắng bại.

Hoắc Phi cả người đổ mồ hôi thở gấp, và khuôn mặt đỏ bừng, vì hắn đang bị Dục Uyển kẹp chặt lấy cổ.

“Em lợi hại… anh đầu hàng… nói đi, phải làm sao em mới ngoan ngoãn cho anh thượng.”

“Trong học kì sau… em muốn anh phải có tên trong danh sách top 5 của trường.”

“Được rồi! Anh đồng ý.”

Dục Uyển buông tay ra khỏi người của Hoắc Phi, thì cả hai kiệt sức lăn đùng xuống đất…

“Rầm…”

Phải mất cả năm phút thở hổn hển và nhìn lên trần nhà thì cả hai mới trở lại bình thường.

“Sáng mai anh sẽ tìm chỗ ở mới cho em, em sống ở Đế vương rất bất tiện.” Hoắc Phi quay sang nhìn Dục Uyển.

“Không cần! Em đã tìm được nhà, vài ngày nữa em sẽ dọn đến chỗ mới… em về đây, anh không cần phải tiễn em.” Dục Uyển bật người dậy, rồi đi ra khỏi phòng.

“Ừ! Tạm biệt em” Hoắc Phi được Dục Uyển tẩn cho một trận nãy giờ, cả người đã không còn sức lực, cũng lười dậy.

Trước cửa Đế vương.

“Khốn kiếp.”

“Rầm… m…”

Xe taxi vừa dừng lại thì Dục Uyển đã nhìn thấy Lữ Phóng đang tức giận leo lên xe, ông anh họ này xem ra lại đến đây gây chuyện. Không biết lần này ai lại đắc tội với hắn. Dục Uyển vừa bước qua cửa thì Phi Yến đã kéo lấy tay của cô…

“Lữ Phóng! Lại đến gây chuyện sao?” Dục Uyển lên tiếng.

“Phải! Hắn lại đến tìm cậu nữa, mình nói cậu không có ở đây thì hắn lại làm loạn lên, nhưng còn một chuyện nữa… liên quan đến Mã Thiếu.”

Mã thiếu là con trai của Mã thị trường, người đã bỏ mấy chục tỉ để mua một cuốn tự truyện của minh tinh Từ Lộ, trong ký ức của Dục Uyển còn động lại không nhiều về người này.

“Mã thiếu thì sao?”

“Hắn cũng như Lữ Phóng, muốn gặp được cậu… mấy ngày nay, ngày nào hắn cũng đến, hình như có chuyện rất gấp.”

Trên đời này chỉ có một việc duy nhất khiến cho tên thiếu gia họ Mã này gấp, không ngoài Từ Lộ đại minh tinh kia, lần này đến tìm cô nhất định cũng là vì chuyện đó. Lần trước cô không nhớ rõ mình đã nói gì với hắn.

“Két… t…”

Dục Uyển đắn đo rất lâu mới đẩy cửa vào, nhìn thấy chiếc khăn quen thuộc trên mặt Dục Uyển, thì Mã thiếu mừng rỡ, bật khỏi ghế ngồi, quân sư quạt mo của hắn tới rồi.

“Nghe bà chủ nói… anh muốn gặp tôi?”

“Phải! Lần trước cô nói tôi không đi tìm Từ Lộ… tôi đã làm theo, nửa tháng nay tôi không gọi điện cho cô ấy… sáng nay tôi nhận được điện thoại của Từ Lộ, cô ấy muốn hẹn tôi ra ngoài” Mạc Thiếu rất là háo hức kể cho Dục Uyển nghe, đây là lần đầu tiên Từ Lộ chủ động gọi điện thoại cho hắn, niềm vui lớn này tất cả là nhờ vào công lao của quân sư quạt mo.

“Rồi anh trả lời sao?”

“Đương nhiên là đồng ý, tôi đến đây để hỏi cô… bước tiếp theo tôi nên làm gì… tôi có phải nên chuẩn bị một nhà sang trọng, mời một đầu bếp Pháp… hay đưa cô ấy lên du thuyền ra biển ngắm cảnh đêm?”

Có lẽ sẽ làm cho Mã thiếu phải thất vọng, vì Dục Uyển lại có suy nghĩ khác.

“Anh nên gọi điện lại và từ chối cuộc hẹn với cô ta.”

“Tại sao? Tôi làm tất cả theo lời cô, cũng chỉ để Từ Lộ chú ý đến tôi… bây giờ cô lại bảo tôi hủy cuộc hẹn với cô ấy?” Mã thiếu kinh ngạc nhìn Dục Uyển.

“Anh yên tâm… một người luôn kiêu ngạo và có tất cả như Từ Lộ, cũng giống như anh… cô ta chưa bao giờ nhận được sự khước từ của một ai… nếu anh hết lần đến lần khác từ chối cô ta, thì vị trí anh trong lòng cô ta sẽ khác so với người đàn ông khác, cô ta lại càng muốn gặp anh hơn.”

Cũng có lý, đạo lý không có được mới là cái quý nhất. Tại sao trước giờ hắn cũng nghĩ ra, luôn cứ báo dính Từ Lộ. Hạ thấp giá trị của bản thân mình, trong khi nhất cũng là một thanh niên không hề kém cõi.

“Vậy trong khoảng thời gian không gặp Từ Lộ… tôi sẽ làm gì?”

“Không phải anh đã bỏ ra mấy chục tỉ ra mua cuốn tự truyện của cô ta sao, thì cứ lấy ra đọc… có thể anh sẽ hiểu rõ hơn về sở thích hay những thứ cô ta ghét… chờ đợi đến cuộc hẹn lần sau, thể hiện tất cả tình cảm của mình giành cho Từ Lộ, tôi tin… cô ta nhất định sẽ tiếp nhận anh.”

Thật lòng chia sẻ, hắn bỏ mấy chục tỉ mua cuốn tự truyện của Từ Lộ cũng lâu rồi, nhưng chưa từng lật xem trang nào. Lúc hắn muốn cuốn tự truyện đó chỉ có hai mục đích, thứ nhất là ra oai với những vệ tinh đang vây quanh Từ Lộ, thứ hai thể hiện cho Từ Lộ thấy hắn luôn hào phóng với cô.

“Cảm ơn cô… tôi lập tức sẽ về đọc cuốn tự truyện đó ngay, nếu như tôi và Từ Lộ có kết cuộc viên mãn… thì cô nhất định sẽ quay lại tìm cô.”

“Rầm… m…” Hắn như một trận cuồng phong bảo tố, đi rất vội vã.

Sau khi Mã thiếu rời khỏi căn phòng VIP thì Dục Uyển mới tháo khăn che mặt ra, và ngã lưng xuống ghế. Lại có người đến…

“Cộp… cộp…”

Phi Yến hối hả đi vào trong lúc cô đang lim dim đôi mắt. Cũng phải ngồi dậy.

“Uyển có chuyện rồi… lần này cậu phải giúp mình.” Phi Yến ngồi xuống ngay bên cạnh Dục Uyển.

“Có chuyện gì.” Dục Uyển vừa ngáp dài vừa gục vào vai của Phi Yến, vai của Phi Yến dù nhỏ nhưng trên người lại có mùi hương rất thơm, ngửi rất thích.

“Có một đám ông chủ lớn còn kéo theo mấy người khách nước ngoài… bọn họ đều muốn gặp mặt cậu”

Nghe xong mà tỉnh người…

“Mình nổi tiếng đến vậy sao?” Dục Uyển ngẩng đầu lên nhìn Phi Yến, dù biết trước giờ cô vốn đã rất nổi tiếng, nhưng không biết từ lúc nào nó đã vượt ra khỏi phạm vi trong nước, bay xa đến nước bạn.

“Phải! Gần đây cậu rất nổi tiếng… mọi người đến đây đều để tìm cậu.”

Cũng bởi vì Lữ Phóng và Mã Thiếu ngày nào cũng đến Đế vương, bao nhiêu tiếp viên nóng bỏng nổi trội, họ không chọn, mà chỉ gọi đích danh người luôn dùng khăn che mặt. Càng làm cho mọi người thêm hiếu kỳ, cái người dùng khăn che mặt đó rốt cuộc có điểm gì hơn người, mà cả hai vị thiếu gia lần nào đếncũng tìm cô ta…

“Mình không muốn gặp họ… giống như những lần trước, cậu nói mình không có ở đây.”

Dục Uyển lại lăn xuống ghế và nhắm mặt lại.

“Lần này không được… vì người dẫn bọn họ đến là đại thiếu gia, mình không thể từ chối được cậu ấy.”

Đại thiếu gia, có nghĩa là hắn. Dục Uyển lập tức mở mắt ra.

“Cậu nói là Hoắc Khiêm.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219